MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 238
Cập nhật lúc: 2026-02-15 03:53:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bị khăn quàng cổ che mất nửa khuôn mặt, chỉ lộ một đôi mắt thu thủy sáng ngời, lời bẩm sinh mang theo sự nũng nịu ngọt ngào, nhân viên bán vé cũng nhịn dặn dò thêm vài câu: “Trên đường mất hơn bốn mươi tiếng đấy, nhớ mang theo ít lương khô và nước, đừng tin lời lạ, hiểu gì thể hỏi nhân viên nhà ga, còn mấy kẻ l.ừ.a đ.ả.o mặc đồng phục nữa, cháu lưu ý một chút, khi khỏi ga thì đợi lớn đến đón, ?”
“Cảm ơn cô, cháu ạ, cháu cùng trai cháu, chút việc nên lát nữa mới qua.” Thời Nguyệt cầm lấy vé, xong mới rời .
Giờ tàu khởi hành là hai giờ rưỡi, Thời Nguyệt tìm một chỗ nép , tay thọc túi, lấy một cái bánh bao thịt bọc trong giấy dầu để ăn.
Vừa đến giờ, cô liền theo dòng lên tàu.
Thời đại tàu hỏa vẫn nhiều quy định nghiêm ngặt như , đều theo , may mà đây là ga đầu tiên, cũng đông.
Chỗ của cô ở cạnh cửa sổ, khi xuống, cô kéo mũ xuống che mặt, khoanh tay , mệt mỏi nhắm mắt.
Cô ngoài mang theo hành lý gì, một đồ đạc quý giá cũng để trong gian, cho nên cô chẳng gì lo ngại.
Sầm Tứ cũng ở chuyến tàu , hơn nữa còn ở toa phía , đường còn hơn bốn mươi tiếng nữa, cô cũng vội tìm .
Thời đại rốt cuộc vẫn là nhắc đến chuyện yêu đương là đổi sắc mặt, trai cô, Tôn Tiếu Tiếu với tư cách là nhân vật chính đều dè dặt hết mức, huống chi là cái tên cổ hủ Sầm Tứ , quá nhiều ràng buộc, sợ tổn thương lòng tự trọng của Bạch Nhảy, khi cho cô một danh phận chính thức, chắc chắn sẽ mang cô rời khỏi nhà.
Chẳng thà cô trực tiếp bỏ nhà cho xong.
Đoàn tàu màu xanh lá nổ máy ầm ầm xuất phát, Sầm Tứ nghiêng đầu ngoài cửa sổ xe, trong lòng cảm thấy mất mát lạ thường, trở nên trống rỗng, đồng thời, lo lắng và sợ hãi cũng đan xen tràn , khiến cho thở của cũng trở nên nặng nề, đáy mắt thâm trầm như mực.
Anh ước chừng hơn nửa năm nữa chắc thể về nhà một chuyến, lúc đó đúng dịp sinh nhật cô, đến lúc đó sẽ đề cập với Bạch Nhảy một chút...
Bình thường cũng thấy thời gian khó trôi như , nhưng bây giờ mỗi giây trôi qua, đều cảm thấy vô cùng dài đằng đẵng.
Sầm Tứ ngoài cửa sổ nữa, cúi đầu cổ tay trái một sợi dây đỏ tết vẹo vẹo vọ vọ, đó là do cô nhóc theo Tôn Tiếu Tiếu , vì quá nên cô vứt sang một bên, đầu thấy hì hì là vì mà “tâm huyết tết” nên.
Sau khi cô đeo cho , bao giờ tháo .
Đầu ngón tay vân vê sợi dây đỏ, Sầm Tứ hít sâu một , thả lỏng hình đang cứng đờ, tựa , thực sự sợ sẽ đầu ngay ở ga tiếp theo, ít nhất cũng mang theo cô nhóc cùng mới .
Mặc dù nhờ vả hàng xóm láng giềng, nhưng họ thể lúc nào cũng để mắt tới cô chứ...
Trong đầu Sầm Tứ từng ngừng nghỉ, lúc hoàng hôn, trong toa tàu bắt đầu thoang thoảng mùi của đủ loại thức ăn, Sầm Tứ thấy ngon miệng, cũng động lương khô gia đình chuẩn cho.
Toa tàu bên cạnh xảy chuyện gì, ồn ào huyên náo, Sầm Tứ thấy động tĩnh cũng liếc phía một cái.
Trong toa tàu cũng đang bàn tán.
“Có một cô bé, lên tàu xong là hề cử động, bà thím bên cạnh gọi mấy cô bé cũng cứ ngủ say như c.h.ế.t...”
“Hả? Chuyện gì thế? Không là xảy chuyện gì chứ?”
“Không nữa, chẳng đang là giờ cơm ? Bà thím gọi cô bé, kéo mũ cô bé xem, chao ôi cái mặt trắng bệch như bột mì !”
“ mà sờ thấy vẫn còn thở, chính là bà thím dám ở chỗ đó nữa, đổi chỗ...”
...
Sầm Tứ , dậy về phía toa tàu phía .
Trong toa tàu khá náo nhiệt, nhân viên kiểm soát vé đang gì đó với một bà thím, những khác đều một bên xem náo nhiệt, còn xem xét tình hình của cô gái cạnh cửa sổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-238.html.]
Sầm Tứ cũng liếc mắt qua, ngay lập tức hình, áo bông đỏ, mũ len đỏ, khăn quàng cổ đỏ, cả một màu đỏ rực rỡ, màu sắc tràn đầy sức sống, rực cháy như ngọn lửa, nhưng sẽ luôn xuất hiện cô nhóc gầy yếu trắng bệch .
Chỉ là lúc thấy khuôn mặt cô, mũ cô kéo thấp, khăn quàng cổ cũng che đến mũi, cô cứ thế yên lặng tựa cửa sổ dường như ngủ say, nhận sự ồn ào xung quanh.
Sầm Tứ đó là cô.
Hóa trong hơn một tháng chung đụng , quá quen thuộc với bóng hình của cô.
Anh sải bước tới, ngăn cản nhân viên kiểm soát vé đang định đẩy cánh tay cô gái.
“Đồng chí, ...” Nhân viên kiểm soát vé nghi hoặc .
“Cô là... em gái .”
Sầm Tứ đặt tay lên vai Thời Nguyệt, vỗ nhẹ một cái, giọng điệu gọi đặc biệt lạnh lùng và nghiêm túc: “Bạch Thời Nguyệt.”
Cô gái nãy vẫn hề nhúc nhích, lúc mới hé mắt , chống dậy, mềm mỏng gọi một tiếng: “Anh Tứ...”
Xung quanh thở phào nhẹ nhõm: “Hóa đúng là ngủ quên ...”
“Thật là dọa c.h.ế.t mà, kiểu gì mà yên tâm để cô bé một thế ?”
“Chắc là tranh chỗ cùng chăng?”
“Hai em nhà trông khôi ngô tuấn tú thật đấy...”
Người bên cạnh đều đang chằm chằm, Sầm Tứ tạm thời nén muôn vàn suy nghĩ trong lòng, đưa tay về phía Thời Nguyệt, thấp giọng : “Sang chỗ .”
Nhân viên kiểm soát vé tự nhiên cũng sẽ can thiệp, dù chỗ thì cứ thôi.
Thời Nguyệt nắm lấy tay Sầm Tứ, kéo dậy.
“Hành lý ?” Sầm Tứ hỏi.
“Em mang theo.”
“...” Sầm Tứ mím c.h.ặ.t môi, dắt cô rời , cảm giác đầu cô nặng trịch vững, mấy đầu , đôi mày kiếm nhíu c.h.ặ.t, nhưng sự chứng kiến của bao nhiêu tiện bế cô lên.
Bên cạnh Sầm Tứ vẫn còn trống, để cô ở vị trí cạnh cửa sổ, lật túi hành lý, lấy bình nước , dậy lấy nước nóng.
Đợi khi , Thời Nguyệt giữ tư thế tựa cửa sổ mà ngủ .
Lòng bàn tay Sầm Tứ áp lên trán cô thăm dò một cái, cô mới lờ mờ mở mắt .
“Uống chút nước .” Sầm Tứ vặn nắp bình nước đưa tới.
Thời Nguyệt gật đầu, ôm lấy bình nước màu xanh lá, ngửa đầu uống hai ngụm, nhiệt độ vặn.
Cô đặt bình nước xuống, đôi mắt mờ mịt Sầm Tứ, : “Em đói ...”
Một câu nghẹn hết những lời chất vấn của Sầm Tứ, nắm lấy cổ tay cô, giờ một cái mới hỏi cô: “Muốn ăn gì?”