MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 236

Cập nhật lúc: 2026-02-15 03:53:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thời Nguyệt mỉm mở hai chiếc ghế xếp nhỏ : “Ngồi .”

 

Tôn Tiếu Tiếu chút bất lực, mấy ngày trực tiếp trải một mảnh khăn xuống đất , hôm nay Thời Nguyệt mang ghế theo, thật sự là đủ nhàn nhã.

 

Trên một con phố hầu như là các bà các cô rao bán, Tôn Tiếu Tiếu và Thời Nguyệt hai cô gái xinh xắn ngoan ngoãn ở một bên, quả thực là cực kỳ thu hút ánh .

 

Đến cả bà thím bày sạp bên cạnh cũng nhịn ghé sang bắt chuyện: “Hai chị em nhà cháu trông khôi ngô tuấn tú quá, đối tượng ?”

 

Tôn Tiếu Tiếu kịp đề phòng, chút đỏ mặt gật đầu.

 

Thời Nguyệt vội vàng lên tiếng: “Đây là chị dâu cháu ạ.”

 

Bà thím nhịn trêu chọc: “Ái chà, cháu còn lo thím cướp mất chị dâu cháu ? Cháu mấy tuổi ? Đang học ?”

 

Thời Nguyệt lắc đầu: “Sắp mười tám ạ.”

 

“Thế thì cũng thể bàn chuyện yêu đương đấy!”

 

Tôn Tiếu Tiếu lảng sang chuyện khác: “Bác bán những thứ gì đây ạ?”

 

Bà thím khoe mớ rau khô phơi từ Tết , : “Ở nhà phơi nhiều quá, nên mang bán bớt.”

 

, mắt đảo qua khuôn mặt Thời Nguyệt, thầm nghĩ con bé trông trắng trẻo, xinh hết nấc, mỗi tội gầy yếu, cơ mà chắc cửa nhà con bé chắc cũng đạp hỏng vì đến dạm hỏi nhỉ.

 

Đang chuyện thì đột nhiên một phụ nữ ăn mặc sạch sẽ quý phái đến sạp hàng, qua đồ vải bạt cũng chẳng hỏi giá, trực tiếp lấy gần năm cân đậu xị khô và một hũ tương đậu nành lớn, đó hỏi thăm tình hình gia đình của Tôn Tiếu Tiếu.

 

Thời Nguyệt thấy thế bồi thêm một câu ở bên cạnh: “Đây là chị dâu cháu.”

 

Người phụ nữ chút thất vọng, nhưng đôi mắt vẫn sáng lấp lánh Thời Nguyệt: “Cô bé mấy tuổi ?”

 

Bà thím bên cạnh thích thú , ghé tiếp lời: “Vẫn đến mười tám .”

 

“Thế thì cũng xấp xỉ thể tìm đối tượng , định , qua một năm rưỡi nữa là khéo tổ chức hôn lễ.”

 

“... Nhà nghèo đến mức mở nổi vung nồi, vội ạ.” Tôn Tiếu Tiếu .

 

“Nhà nghèo thì càng nên tìm một đối tượng hơn chút chứ, là thế , các cháu ở , là nhà ai?”

 

Người phụ nữ nhiệt tình đến mức khiến Tôn Tiếu Tiếu chống đỡ nổi, còn Thời Nguyệt thì chống cằm xem kịch, cứ như thể họ đang thảo luận là chuyện đại sự của đời .

 

Theo dòng ngày càng đông, đồ đạc mặt hai quét sạch sành sanh, nhanh hơn hẳn so với lúc Tôn Tiếu Tiếu bán một thường ngày.

 

Cô sờ sờ tiền trong túi, trong lòng nhẩm tính một chút, hôm nay ai mặc cả, giá cả cũng đắt hơn ngày thường một chút, cô mà bán hơn ba mươi đồng, đắt nhất chính là hũ rượu ngọt , bán tận 8 đồng mà vẫn lấy, cơ mà giá vốn của cô cũng thấp...

 

Quay đầu thấy mắt Thời Nguyệt láo liên khắp nơi, Tôn Tiếu Tiếu liền thu dọn tấm vải, với cô: “Có loanh quanh xem một chút ?”

 

Thời Nguyệt gật đầu: “Ngoại trừ bệnh viện, những chỗ khác em đều xem qua .”

 

Nụ của Tôn Tiếu Tiếu cũng thêm vài phần xót xa: “Đi, chị đưa em đến hợp tác xã mua bán xem thử, thể mua chút đồ em .”

 

“Vâng ạ.” Thời Nguyệt theo bên cạnh cô, phớt lờ những ánh mắt lén lút , cô lải nhải.

 

“Anh trai em bình thường chả bao giờ thích dạo, càng mua đồ, mỗi thấy tiêu tiền là chị xót đến c.h.ế.t ...”

 

Trước cửa hợp tác xã mua bán, Thời Nguyệt liếc mắt một cái thấy Sầm Tứ từ bên trong .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-236.html.]

 

Trong lòng đang bế một bé gái.

 

Bên cạnh là một phụ nữ xinh khí thế, miệng vẫn đang dặn dò gì đó: “Bảo chú với chị một chuyến mà chú còn kiên nhẫn, rể chú cũng ba bữa nửa tháng chạy ngoài, ngày mai chú , chị tự bế Tương Tương, thật là mạng chị mà, bảo chú mua cho chị cái đồng hồ chú bảo , mỗi chị cho Tương Tương b.ú đều giờ giấc, phiền phức quá chừng...”

 

Ánh mắt Sầm Tứ chạm đến một hướng, dừng bước.

 

Chị cả Sầm tò mò theo, giây tiếp theo, con gái một tuổi của chị trở trong lòng chị, Sầm Tứ sải bước nhanh về hướng đó.

 

“Ơ? Sầm Tứ?”

 

Chị gọi một tiếng, Sầm Tứ dường như thấy, cuối cùng đến hai bóng dáng cách đó xa.

 

Chị cả Sầm kỹ một chút, nhanh ch.óng nhận là Tôn Tiếu Tiếu, còn thì lạ mặt, nhưng phận cũng khó đoán, cô em gái bệnh tật của Bạch Nhảy chứ ai.

 

Miệng chị lẩm bẩm một câu: “Không ngờ trong thôn chả ngoa chút nào, đây thực sự đúng là một nàng Tây Thi bệnh tật mà...”

 

“Sao chạy ngoài ?” Sầm Tứ bước tới lên tiếng hỏi Thời Nguyệt.

 

Tôn Tiếu Tiếu vội vàng giải thích: “Hôm nay thời tiết , lạnh lắm, Bạch Nhảy cũng sợ Nguyệt Nguyệt bí bách quá nên mới cho phép em cùng em ngoài.”

 

thế, em khỏe lắm.” Thời Nguyệt chuyện, nhưng rốt cuộc vẫn chút mệt, giọng tinh thần cho lắm.

 

Sầm Tứ đầu hợp tác xã mua bán, hỏi: “Muốn mua gì?”

 

“Chỉ xem thôi ạ, em dạo bao giờ.”

 

“Đi thôi.” Sầm Tứ .

 

“...” Tôn Tiếu Tiếu lên tiếng, hai phía , cô bỗng thấy chút thừa thãi.

 

Người cảm thấy thừa thãi, còn cả chị cả Sầm.

 

“Nguyệt Nguyệt, đây là chị cả của , cháu gái Tương Tương.” Sầm Tứ giới thiệu với Thời Nguyệt một chút.

 

Thời Nguyệt vội vàng chào: “Chào chị cả ạ, chào Tương Tương nhé.”

 

Sầm Tứ thấy cô còn nghiêm túc chào hỏi cả đứa nhỏ , khóe miệng khẽ nhếch lên.

 

“Ơ, Nguyệt Nguyệt, hiếm khi em ngoài, chơi cho thật vui nhé.” Chị cả Sầm qua giữa em trai và Thời Nguyệt, bỗng nhiên chút phấn khích, chứ, sắt cũng nở hoa ?

 

Chưa đợi Sầm Tứ mở miệng, chị cả Sầm bế con thẳng, còn quẳng một câu: “Mọi cứ dạo , chị việc, Sầm Tứ chú cứ trực tiếp về là .”

 

Sầm Tứ: “...” Lúc nãy như thế.

 

Bất kể thế nào, Sầm Tứ đưa Thời Nguyệt và Tôn Tiếu Tiếu hợp tác xã mua bán.

 

Thời Nguyệt quanh một vòng, cảm thấy hàng hóa cũng khá nhiều, đủ loại rực rỡ, hơn nữa giá cả cũng hề thấp.

 

“Kẹo ăn hết ?” Sầm Tứ đột nhiên hỏi.

 

Thời Nguyệt gật đầu, kẹo ở thời đại dường như vẫn là một món đồ xa xỉ, hèn gì lúc đó Lưu Thúy Hoa coi đường đỏ của cô như bảo bối mà cung phụng.

 

Sầm Tứ mua một túi lớn kẹo sữa, nhớ cô thích pha nước đường đỏ uống nên lấy thêm đường đỏ cho cô, cuối cùng trả tiền cũng là .

 

 

Loading...