MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 229

Cập nhật lúc: 2026-02-15 03:53:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bạch Dược nhét tiền bao lì đỏ, nghiêm túc , “Đây là tiền mừng tuổi của em, tối nay đặt gối , ở đây thì sợ cướp.”

 

“Vâng.” Thời Nguyệt gật đầu.

 

Đêm nay thỉnh thoảng tiếng pháo nổ, Thời Nguyệt ngủ ngon lắm, sáng hôm khi dậy cô húp chút cháo ngủ tiếp.

 

Bạch Dược về nhà họ Bạch một chuyến, gọi cả thôn trưởng qua đó.

 

Mặc dù Lưu Thúy Hoa cứ gào kêu oan trộm đồ, nhưng ít dân làng chứng, phòng của Bạch Dược trộm đến trống , cuối cùng ầm ĩ quá lớn, Bạch Thịnh cảm thấy mất mặt, lúc mới phát hỏa bắt Lưu Thúy Hoa xin .

 

Sau một trận náo loạn như , Lưu Thúy Hoa qua chỗ Bạch Dược đều nơm nớp lo sợ, sơ sẩy một chút là sẽ dán cái mác cướp đồ ngay.

 

Bạch Thịnh cuối cùng xách mấy cân gạo trắng, định đưa cho Bạch Dược, giọng khàn đặc: “A Dược, con chăm sóc Nguyệt Nguyệt cho ...”

 

Bạch Dược thấy ông đến đầu cũng ngẩng lên, trong lòng cảm xúc phức tạp, liếc qua đồ vật trong tay ông , , “Không cần ông cũng sẽ chăm sóc cho em gái, những thứ cần , chỉ cần ông quản vợ con ông, đừng để họ đến phiền chúng .”

 

Bạch Thịnh lẳng lặng buông tay xuống, khàn giọng , “Hai đứa trẻ các con dễ dàng gì, cần gửi lương thực qua nữa, lo cho .”

 

“Bạch Thịnh, ông cái gì đấy? Nó là con trai ông, suy cho cùng vẫn phụng dưỡng chúng , ông như chẳng lẽ một đứa con bất hiếu ?” Lưu Thúy Hoa quệt nước mắt, lải nhải.

 

Bạch Thịnh lườm bà một cái, trong nhà.

 

Bạch Dược cũng thèm quan tâm Lưu Thúy Hoa, rảo bước rời .

 

Dân làng xem chỉ cảm thấy Bạch Dược cũng ngốc thật, cha già của rõ ràng tâm tư đều đặt hết ở cái nhà bên , còn hai em họ nữa, cứ thấu nhỉ. Thời buổi lương thực là tất cả, chỗ gạo trắng nãy lấy thì phí quá!

 

Hơn nữa, bà kế Lưu Thúy Hoa đúng là khắc nghiệt thật, dẫn con dâu cướp đồ của con chồng, cũng là chuyện hiếm thấy.

 

đây đều là chuyện nhà , ngoài như họ cũng chỉ thể khán giả mà thôi.

 

——

 

Thời Nguyệt tưởng trong dịp Tết Bạch Dược thể rảnh rỗi vài ngày, kết quả và Sầm Tứ bắt đầu bận rộn kéo dây điện, lắp hai chiếc đèn nhỏ trong phòng.

 

Như buổi tối khi Thời Nguyệt sách thể môi trường hơn.

 

Bạch Dược thể lúc nào cũng ở bên cạnh Thời Nguyệt, Trần Lạc chính là nắm thóp điểm , chuyên môn tránh mặt để đến, ngày nào cũng kiên trì tìm Thời Nguyệt tán gẫu.

 

Nếu Sầm Tứ bắt gặp một thì Bạch Dược cũng chuyện .

 

Xét thấy Trần Lạc gì quá đáng, Bạch Dược cũng truy cứu, thực cũng hy vọng em gái thể kết thêm chút bạn bè, lẽ sẽ vui vẻ hơn một chút.

 

Còn Sầm Tứ thì lẳng lặng gia cố cửa cho Thời Nguyệt, hàng rào tre cũng đóng thêm một lớp nữa.

 

Sau khi Bạch Dược về thấy thì tự cảm thấy bằng, thầm nghĩ hôm nào mời Sầm Tứ ăn một bữa cơm t.ử tế mới .

 

Ngày mùng sáu Tết, Bạch Dược mãi vẫn về, Thời Nguyệt tự giải quyết bữa tối khóa trong phòng sách.

 

Bên ngoài gió lạnh thổi vù vù, chắc là đang mưa phùn, đập cửa sổ nhỏ phát tiếng động khẽ khàng. Vai và xương sườn của Thời Nguyệt đau âm ỉ, đây cô cũng từng trải nghiệm như , cho nên cô buông sách xuống, chờ sự khó chịu của cơ thể qua .

 

Cửa gỗ truyền đến chút động tĩnh, ban đầu cô tưởng là gió thổi, cho đến khi phát hiện cửa rung động quá mạnh, giống như đang đẩy từ bên ngoài hơn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-229.html.]

Cô đột ngột dậy, chằm chằm về hướng cửa, “Là ai?”

 

Hai cánh cửa gỗ nhỏ, Sầm Tứ gia cố, khe hở ở giữa khép kín và lệch , từ bên ngoài trong, lúc bốn cái then cửa cũng cài c.h.ặ.t chẽ.

 

“Nguyệt Nguyệt, là bác Lâm của cháu đây, bên ngoài mưa , trú một lát, cháu vẫn ngủ chứ?” Giọng của đàn ông trung niên dường như truyền đến từ sát cánh cửa.

 

Thời Nguyệt nhíu mày , cầm lấy một cây kéo, nắm trong tay, gì.

 

cũng là Tết, một kẻ vô công nghề cũng về thôn, gã họ Lâm chẳng qua là một tên lưu manh, thường xuyên bắt tù, mới , Thời Nguyệt thỉnh thoảng trong sân sẽ thấy gã ngang qua.

 

Không ngờ gã dám lên cửa quấy rối cô.

 

Thời Nguyệt ước lượng thời gian, đại khái cũng mới tám giờ tối, cho nên trong lòng sợ lắm.

 

Anh trai chắc cũng sắp về .

 

“Nguyệt Nguyệt , bác mới dầm mưa, thực sự lạnh quá, thể cho uống hớp nước ? Ta chờ ở sân, cháu đưa cho .”

 

Giọng truyền .

 

“Trong nhà nước.” Thời Nguyệt .

 

“Cháu đừng sợ mà, chỉ uống ngụm nước nóng thôi, còn một đoạn đường dài mới về đến nhà cơ, khụ khụ...”

 

Chưa xong, gã bắt đầu ho khan.

 

Thời Nguyệt kỹ năng diễn xuất vụng về của gã, bĩu môi : “Vậy ông đợi chút.”

 

Nói xong, cô cử động.

 

Một lúc lâu , bên ngoài dường như đợi nữa, bắt đầu thúc giục, Thời Nguyệt liền ho khan nặng nề, : “Nôn chút m.á.u , để cháu dọn dẹp một chút, ông đợi thêm tí nữa.”

 

Chiêu thể hù dọa Lưu Thúy Hoa, nhưng hù dọa bên ngoài .

 

Đại khái là hết kiên nhẫn, gã trực tiếp dùng sức đẩy cửa.

 

cũng chỉ là nhà đất thôi, cửa chắc chắn đến sự va chạm mạnh bạo của gã chắc chắn cũng sẽ đổ.

 

Cũng may hôm nay mưa, đều về phòng sớm, tiếng gió mưa che lấp động tĩnh của gã, đúng là thời cơ để phạm tội.

 

Thời Nguyệt trơ mắt nửa cánh cửa gỗ đẩy sập, mà đàn ông trung niên hình còng xuống giống như con nghiện bước , gã chắc là uống ít, bước vững, xoa xoa tay một cách hèn hạ áp sát tới.

 

Thời Nguyệt bên giường, khởi động tay chân, vớ lấy chiếc ghế gỗ, trong chớp mắt đập thẳng lên gã!

 

Tên đó chỉ kịp kêu t.h.ả.m một tiếng ngất lịm .

 

“Phi!” Thời Nguyệt ném ghế xuống, vịn giường thở dốc, đ.á.n.h mệt quá.

 

Sầm Tứ gần đây thói quen bữa cơm là bộ qua nhà Bạch Dược, vốn dĩ hôm nay mưa định thôi, nhưng trong lòng chút bất an, cuối cùng vẫn sải bước khỏi cổng.

 

Đường xá lầy lội, che ô, đợi đến khi tới con đường nhỏ đó, quần áo vẫn ướt một chút, mặt cũng đầy nước, trông bộ dạng vẻ nhếch nhác.

 

 

Loading...