MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 225

Cập nhật lúc: 2026-02-15 03:53:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bạch Tiểu Tuyết phớt lờ như , mặt xanh mét và đỏ bừng đan xen, vô cùng uất ức c.ắ.n môi, ánh mắt đầy thù địch rơi mặt Thời Nguyệt.

 

Hừ, đồ hồ ly tinh! Xem mày thể đắc ý đến bao giờ!

 

Thời Nguyệt quan tâm đến Bạch Tiểu Tuyết, dù ngay cả một pháo hôi cũng tính là gì, chỉ là một công cụ hùa theo đám đông châm ngòi thổi gió mà thôi.

 

Chỉ cần cô đừng đến tìm gây rắc rối là .

 

"Anh vẫn đấy nhé, khi nào ?" Thời Nguyệt cũng hỏi Sầm Tứ.

 

Sầm Tứ cúi đầu cô: "Hết rằm là ."

 

Lần về thời gian khá dài vì mấy năm đều về.

 

"Vâng ." Thời Nguyệt gật đầu: "Vậy là còn mười tám ngày nữa."

 

Sầm Tứ: "Ừ."

 

Người xung quanh tụ tập ngày càng đông, Thời Nguyệt cảm thấy khí bắt đầu trở nên đục ngầu, Sầm Tứ liếc sắc mặt cô, bèn dắt cô ngoài đám đông, từ trong túi lấy một viên kẹo sữa đưa cho cô.

 

Kể từ khi xuất viện, triệu chứng hạ đường huyết của cô càng trở nên nghiêm trọng.

 

Hơn nữa dạo gần đây cô chỉ thể ăn những thứ thanh đạm, thêm đó là ở bệnh viện giày vò bấy lâu, cô càng gầy chẳng còn mấy lạng thịt.

 

So với đầu tiên thấy cô thì cô còn gầy yếu hơn nhiều.

 

Thời Nguyệt loay hoay vài nhát mở lớp giấy gói, nhanh ch.óng nhét viên kẹo sữa bọc trong lớp giấy gạo miệng.

 

"Cảm ơn Tứ~"

 

" đưa em về ." Anh .

 

Thời Nguyệt gật đầu, Sầm Tứ chen đám đông với Bạch Dược một tiếng mới bên cạnh Thời Nguyệt.

 

Tuy nhiên chỉ trong vòng nửa phút ngắn ngủi đó, bên cạnh Thời Nguyệt bóng dáng của Trần Nhạc đó.

 

"Nguyệt Nguyệt, gần đây em thường xuyên nghỉ ngơi ? Khi nào rảnh sẽ mang sách qua cho em nhé, nhiều sách lắm."

 

Trần Nhạc quan sát sắc mặt Thời Nguyệt, thấy ánh mắt cô đầy mong đợi thì tìm đúng sở thích của cô .

 

" hỏi qua trai em , trai tùy tiện nhận đồ của khác." Thời Nguyệt trả lời.

 

Trần Nhạc xong, lòng chút trĩu nặng, Bạch Dược thích nhất là khó khác, chắc chắn sẽ cho cô đoái hoài gì đến .

 

"Nguyệt Nguyệt." Sầm Tứ , trực tiếp hiệu cho Thời Nguyệt: "Đi thôi."

 

Trần Nhạc Sầm Tứ với ánh mắt cảnh giác, hỏi: "Đi ?"

 

Sầm Tứ liếc một cái, thèm trả lời, vẫn là Thời Nguyệt lên tiếng : "Đưa em về nhà."

 

"Để đưa." Trần Nhạc : "Anh Sầm, phiền đến nữa ."

 

Sầm Tứ thấy lời cảm thấy chỗ nào cũng đúng, trầm giọng : "Lời của Bạch Dược lọt tai ?"

 

Trần Nhạc hỏi ngược : "Anh đưa thì tại thể?"

 

Sầm Tứ: "Cô quen với ."

 

Trần Nhạc: "..." Lời đúng là khó để phản bác mà.

 

Tuy nhiên Sầm Tứ và Bạch Dược quan hệ , thời gian càng thường xuyên nhà họ Bạch, còn thường xuyên ở bên cạnh Thời Nguyệt, ngộ nhỡ hiểu lầm thì tính ? Đối với danh tiếng của con gái cũng lắm .

 

Thế là Trần Nhạc vẫn theo ở bên của Thời Nguyệt, nhắc chuyện mượn sách cho cô xem: "Nếu em học ngôn ngữ của các nước khác thì cũng vài quyển sách nhập môn, khi nào mang qua cho em xem luôn."

 

Thời Nguyệt lắc đầu: "Em thích xem mấy loại sách giải khuây thôi ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-225.html.]

 

Sầm Tứ nhíu mày , cũng mới nhớ khi xuất viện phần lớn thời gian cô đều tĩnh dưỡng giường, cơ hội ngoài dạo chơi như hôm nay nhiều, cứ mãi đúng là sẽ buồn chán.

 

"Muốn xem loại nào? Tối mang qua cho." Sầm Tứ thấp giọng .

 

Sự chú ý của Thời Nguyệt lập tức , đôi mắt trong veo : "Vâng, Tứ thấy quyển nào thì em lấy quyển đó hết."

 

Trần Nhạc: "??" Chẳng tùy tiện lấy đồ của khác ?

 

Sầm Tứ: "Ừ."

 

Trần Nhạc Sầm Tứ, ánh mắt mang theo vài phần thù địch.

 

Sau khi đưa Thời Nguyệt về đến nhà, Trần Nhạc mới hỏi Sầm Tứ: "Có cũng nhắm trúng Nguyệt Nguyệt ?"

 

Sầm Tứ cau mày thật c.h.ặ.t, khuôn mặt trông càng thêm nghiêm nghị, Trần Nhạc so với bình thường thì trực tiếp và phóng khoáng hơn nhiều, cái miệng cũng chẳng cái van đóng nào .

 

"Khó trả lời ?" Trần Nhạc hỏi.

 

Sầm Tứ: "Là cần thiết trả lời ."

 

Trần Nhạc thể tìm thấy chút cảm xúc nào từ khuôn mặt bình thản của đối phương, vả Nguyệt Nguyệt rõ ràng là lời , nhất là đừng chọc giận đối phương thì hơn.

 

Dưới sự áp bức từ ánh mắt của Sầm Tứ, Trần Nhạc lưu luyến rời bỏ .

 

Bạch Dược dùng tre quây thành một khoảnh đất nhỏ sân, bên cạnh cửa căn nhà nhỏ hướng nam còn trồng một cây hoa sơn , Sầm Tứ tới gõ gõ cửa.

 

Một lúc Thời Nguyệt ló đầu : "Anh Tứ, chuyện gì ạ?"

 

"Nhớ uống t.h.u.ố.c nhé, về lấy sách cho em đây."

 

"Vâng." Thời Nguyệt vẫy vẫy tay với : "Chào Tứ ạ."

 

Sầm Tứ nghĩ đến Trần Nhạc đó, tránh khỏi dặn dò thêm một câu: "Không chạy nhảy lung tung đấy."

 

Thời Nguyệt: "Vâng."

 

"Về ."

 

"Vâng ạ~"

 

Cô tuy là gật đầu nhưng động tác gì, vẫn cứ tựa cửa, đôi mắt tròn xoe chằm chằm , khóe miệng giống như con mèo nhỏ nhếch lên.

 

Sầm Tứ từng thấy cô nũng nịu với Bạch Dược cũng chính là bộ dạng , giống như đang đợi khác đến cho ăn .

 

Trước đây ở trong quân ngũ, khi thấy đám lính mới tò mò ngơ ngác thì đều sức huấn luyện cho đến khi đôi mắt bọn họ vô thần, thở chẳng .

 

Ai dám nũng nịu với chứ?

 

Hồi lâu vô cảm hỏi: "Còn gì nữa ?"

 

"Không gì ạ, em chỉ là thích Tứ chuyện thôi." Cô nheo mắt , nụ càng đậm hơn.

 

Anh nghiêng đầu sang chỗ khác, trái tim đột ngột đập nhanh một nhịp, đáy mắt thanh tịch và sâu thẳm gợn lên một tia sóng nhỏ, giọng bình thản: "Không nữa, về nghỉ ngơi ."

 

"Vâng ..."

 

là miệng thì đồng ý nhưng chẳng hề hành động gì.

 

Sầm Tứ nắm lấy cái then sắt cửa gỗ khép cửa , bỏ một câu: "Mau ."

 

"Chào Tứ ạ~" Bên trong cửa truyền đến giọng vui vẻ.

 

"Ừ." Sầm Tứ ở cửa một lúc mới rời .

 

Nhà bên còn chị cả chị hai, là con út nên từng thử qua cảm giác nuôi dạy trẻ con là thế nào.

 

Loading...