Sau đó hỏi: “Cô còn cả mỹ nam kế ?”
Anh cô vì lý do sức khỏe nên học, đều là Bạch Nhảy dạy cô chữ.
“Vâng, em cũng sách mà.” Thời Nguyệt gật đầu.
“Đọc sách gì?”
“Cái gì cũng , sách trong nhà đều qua hết .”
Giọng điệu cô bắt đầu trở nên tự hào, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Sầm Tứ tin lời cô , ánh mắt dừng mặt cô, bỗng nhiên : “Cô ở mặt trai cô nhiều lời như .”
Sau đó liền thấy biểu cảm nhỏ bé đầy tự hào của cô sụp xuống.
“Anh trai đủ vất vả .” Cô xong câu liền mím môi, mí mắt rủ xuống, dường như còn ham chuyện nữa, hàng lông mi dài đó cũng che đôi mắt sáng ngời.
Sầm Tứ há miệng định nhưng gì, vốn giỏi chuyện trò, huống chi là đối diện với một cô gái kém gần mười tuổi.
Lúc Bạch Tiểu Tuyết cầm một tuýp t.h.u.ố.c mỡ bước , đưa cho Sầm Tứ: “Anh Sầm, đưa ...”
Sầm Tứ tuýp t.h.u.ố.c mỡ một cái, với Thời Nguyệt: “Cái tối nay lúc cô ngủ hãy bôi.”
Thời Nguyệt gật đầu: “Dạ.”
Bạch Tiểu Tuyết cảm thấy thành tàng hình nên chủ động lên tiếng: “Nguyệt Nguyệt, lát nữa chị qua giúp em bôi nhé.”
Thời Nguyệt về phía cô , yếu ớt mở lời: “Vâng ạ chị ba.”
Trên mặt Bạch Tiểu Tuyết nở nụ nhưng trong lòng thì bực đến c.h.ế.t , Bạch Thời Nguyệt chính là cái bao tải quăng trong nhà, là đồ hút m.á.u.
Sầm Tứ ở trong phòng cô gái lâu, bước ngoài sân.
Bạch Tiểu Tuyết theo định bắt chuyện nhưng khuôn mặt lạnh lùng của đối phương dọa sợ cho khiếp vía, nửa ngày dám gần.
Bạch Nhảy xách giỏ trở về, vội vàng bếp.
Lá củ cải tươi đun nước thể chữa vết cước, Sầm Tứ lúc rửa sạch bùn đất lá, ba chân bốn cẳng giúp nhóm lửa.
“Lần tới cơm thì ăn miếng nào mà phụ giúp , xem vì cái gì chứ?” Bạch Nhảy thở dài một tiếng cảm thán.
“Không ở chỗ , lẽ đang ở một quán cơm nhỏ nào đó để xem mắt .” Sầm Tứ trả lời một cách nghiêm túc.
“Vậy hoan nghênh thường xuyên qua đây.” Bạch Nhảy một đống việc bận, đúng lúc bắt một nhàn rỗi tới giúp .
Sầm Tứ nhớ tới điều gì đó, hỏi: “Hỷ tiệc bao giờ tổ chức?”
Nụ của Bạch Nhảy tắt ngấm: “Tan tành .”
Sầm Tứ liếc qua một cái, hỏi thêm gì. Bạch Nhảy trong lòng trong mắt chỉ ở quê , bao nhiêu cô gái ở đoàn văn công đều trúng, ép hôn cũng thỏa hiệp... Giờ khi về quê, đám cưới tan tành?
Sầm Tứ cũng thấy ngạc nhiên, đôi khi cảm thấy giống như một cỗ máy, thiếu cảm xúc của thường, cũng thể khái niệm về tình yêu sắt son một lòng mà Bạch Nhảy .
“Sầm Tứ, hôm nay ở ?” Bạch Nhảy bỗng hỏi: “Theo tính cách của , chỉ việc vứt bức thư của chính ủy , khuyên vài câu luôn chứ.”
Sầm Tứ ngẩn : “ vô tình đến thế ?”
“Cậu thích quản chuyện của khác.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-214.html.]
Hồi lâu , Sầm Tứ : “ đồng cảm với .”
Biểu cảm của Bạch Nhảy kỳ lạ nhưng : “Nghe cũng chút sức thuyết phục.”
Thời Nguyệt ngâm tay chân bằng nước đun lá củ cải, ngâm từ lúc ấm nóng đến khi nước nguội hẳn, phát hiện chỗ vết cước quả nhiên thể tạm thời ngứa đau.
Mọi vật tư quan trọng trong nhà gần như đều khóa trong phòng của Lưu Thúy Hoa và Bạch Thịnh, chìa khóa là Lưu Thúy Hoa mang theo bên , nhưng Bạch Nhảy ba chân bốn cẳng mở khóa, đó nấu một nồi cơm trắng.
Bạch Tiểu Tuyết ở bên cạnh mà sốt ruột , cô bình thường ít ăn cơm trắng nhưng cũng cô quan tâm đến hũ gạo đó thế nào, hai bỗng chốc nấu nhiều như , cô thể xót ?
Còn lạp xưởng, lạp xưởng chỉ Tết mới ăn! Đều bón bụng Bạch Thời Nguyệt hết ?!
Bạch Nhảy từ nhỏ nấu cơm, bận rộn trong bếp một lát, ba món một canh lò.
Anh một phiếu thịt, chỉ là kịp mua thịt, nên trong nhà gì nấy.
Thời Nguyệt từ sớm ngửi thấy hương thơm tỏa trong khí, cô xoa chiếc bụng đang kêu ọc ọc, nhanh ch.óng tự xỏ tất cho , nhét chân đôi giày bông, chạy nhỏ tới.
Sầm Tứ đang đặt đĩa lên bàn bát tiên, dư quang thấy con chim cánh cụt nhỏ màu xanh quân đội chui qua, kịp gì cô ngoan ngoãn xuống ghế.
Cô tập trung cao độ chằm chằm món ngồng tỏi xào lạp xưởng, đôi mắt sáng quắc, đôi môi hồng nhạt khẽ mím mở , giống như đang thầm nuốt nước miếng.
“Thịt.” Cô mở miệng, một chữ.
Tiếp theo, Sầm Tứ liền thấy một tràng tiếng ọc ọc truyền đến từ bụng cô.
“Chưa ăn ?” Sầm Tứ hỏi.
“Nửa năm , trai về mới thịt ăn.” Thời Nguyệt xòe ngón tay tính toán một chút, đưa mắt về phía những lát lạp xưởng thái mỏng , lớp mỡ bóng loáng chảy đó thật sự là quá đỗi hấp dẫn.
Sầm Tứ im lặng, hồi lâu , khi Bạch Nhảy bưng nồi canh qua, mới với Thời Nguyệt: “Ăn nhiều một chút.”
“Lời của như thể đây là bữa cơm cuối cùng của em .” Thời Nguyệt ngước .
Sầm Tứ nhíu mày liếc cô, vẫn là những lời lạnh lùng nhạt nhẽo đó: “Đừng bừa.”
Thế là Thời Nguyệt vươn tay vỗ nhẹ chiếc bàn gỗ, ngoan ngoãn : “Dạ , vỗ vỗ gỗ, coi như thu hồi lời của em.”
“Sao thế?” Bạch Nhảy tới gần hỏi.
Thời Nguyệt lắc đầu, giả vờ bí ẩn, dùng giọng khàn khàn : “Đây là bí mật của em và Sầm Tứ.”
Bạch Nhảy sang Sầm Tứ, khẽ nhướng mày, ánh mắt mang ý hỏi thăm.
Sầm Tứ: “...Bí mật.”
Chuyện cơm cuối cùng gì đó thật sự thích hợp để nhắc .
Bạch Nhảy: “?”
Chương 79 Trà xanh mỹ nhân bệnh tật ở thập niên 80 (03)
Dạ dày của Thời Nguyệt , dám ăn nhiều, cũng chỉ thể coi như ăn cho đỡ thèm.
Sau bữa cơm trưa, Bạch Nhảy tiễn Sầm Tứ , còn đưa cơm cho Bạch Thịnh.
Thời Nguyệt trở về phòng, uống hết t.h.u.ố.c bắc trai sắc, liền giường. Chỗ tay chân ngâm nước lá củ cải bắt đầu ngứa ngáy, dường như ngứa thấu tận xương tủy ẩn ẩn đ.â.m đau, cô thực sự chịu nổi, vội vàng lôi tuýp t.h.u.ố.c mỡ , tự bôi lên.