MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 213
Cập nhật lúc: 2026-02-15 03:53:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên chủ ở trong cái nhà phớt lờ, Bạch Tiểu Tuyết bình thường thèm để ý đến nguyên chủ, hơn nữa đây cô học ở trấn cần ở nội trú, khi một tháng mới về một nên quan hệ giữa hai càng bình thường hơn.
“Cô câm ? Không thể t.ử tế ?” Bạch Tiểu Tuyết chút mất kiên nhẫn.
Thời Nguyệt lật , lưng về phía cô .
Dù nguyên chủ cũng thường xuyên như , mà cô tiếp chuyện, cô cũng trực tiếp phớt lờ những âm thanh ồn ào đó.
Bạch Tiểu Tuyết quả nhiên tức nổ đom đóm mắt nhưng cô vẫn gằn giọng hỏi: “Người đàn ông hai mang về, cô quen ?”
“Đối tượng của em.” Lần Thời Nguyệt mở miệng , xong liền ho ngừng, ngậm c.h.ặ.t miệng .
Bạch Tiểu Tuyết trực tiếp xù lông, giọng sắc nhọn ch.ói tai: “Cái gì? Bạch Thời Nguyệt, cô hổ hả?”
Thời Nguyệt lên tiếng, Bạch Tiểu Tuyết liền vươn tay kéo cổ áo của cô: “Cô cho rõ ràng cho , cô còn khỏi cửa bao giờ, thể quen ? Cô là bừa ? Ai mà thèm trúng cái đồ lao phổi gầy nhom như cô chứ?!”
“Nguyệt Nguyệt.”
Giọng trầm thấp đầy lực lượng truyền từ cửa.
Bạch Tiểu Tuyết sợ đến mức rùng , cô ngờ đàn ông đó đột ngột , lúc cô cứ thế đờ đó, biểu cảm cũng vô cùng gượng gạo.
Mà Sầm Tứ tới, chỉ liếc Bạch Tiểu Tuyết một cái, đó với Thời Nguyệt đang lưng về phía : “Anh trai cô yên tâm để cô ở một , bảo trông cô.”
“Dạ...” Thời Nguyệt lúc mới lật qua.
Bạch Tiểu Tuyết lúc mới điều chỉnh biểu cảm, nặn nụ Sầm Tứ: “Anh là bạn của hai, nên xưng hô với thế nào?”
Sầm Tứ: “Sầm Tứ.”
Bạch Tiểu Tuyết gật đầu, ngoan ngoãn gọi một tiếng: “Anh Sầm.”
Sau đó cô giải thích: “Vừa nãy ngạc nhiên quá... Nguyệt Nguyệt thế mà là... Nguyệt Nguyệt còn nhỏ, cứ thích năng bậy bạ.”
Nói xong, cô căng thẳng liếc đường nét khuôn mặt lạnh lùng của Sầm Tứ, ánh mắt chút si mê.
Thời Nguyệt cũng Sầm Tứ, ngón tay quấn lấy ngọn tóc khô xơ của , nhỏ giọng : “Em sai mà, chính là đối tượng của em.”
Giọng điệu chút uất ức.
Sầm Tứ nhớ đến chuyện nãy ở gian chính móc ngoéo với cô, thế là gật đầu: “Ừ.”
Bạch Tiểu Tuyết coi như cái gì đó, Sầm Tứ e là chỉ đang dỗ dành trẻ con mà thôi, thế là trong lòng cô cũng nhẹ nhõm hơn một chút.
khuôn mặt trắng bệch bệnh tật của Thời Nguyệt, cô cảm thấy là mùi vị gì.
Nghe hai và c.h.ế.t sớm của cô là mỹ nhân nổi tiếng khắp mười dặm tám dặm, hai em đều cực kỳ tuấn tú, ngay cả khi Thời Nguyệt bệnh tật quấn , vẫn thể thấp thoáng thấy vẻ tuyệt sắc ngũ quan tinh xảo đó.
Trước đây trong thôn còn , Tây Thi bệnh tật cũng chẳng qua như thế thôi, chỉ là Thời Nguyệt tuổi còn nhỏ, thiếu một chút diễm lệ phong tình.
Quan trọng nhất là, bà cốt và bác sĩ trong thôn đều , cơ thể của Bạch Thời Nguyệt trụ nổi mấy năm .
Cho nên xinh đến thì ích gì chứ? Nhà ai thèm rước một con bệnh về nhà? Không là phí đứt một khoản tiền ?
Bạch Tiểu Tuyết tin rằng bất kỳ đàn ông nào cũng nên chọn thế nào.
Nghĩ , Bạch Tiểu Tuyết càng thêm ưỡn thẳng sống lưng, ánh mắt về phía Sầm Tứ cũng thường xuyên hơn, nhưng ngại vì thở xa cách của nên cô bắt chuyện thêm với nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-213.html.]
Sầm Tứ coi như nhận thấy ánh mắt của cô , tiện xuống cạnh giường nên chỉ xổm xuống ở một bên.
Ngay cả ở tư thế như , khí thế lẫm liệt lạnh lùng cũng hề giảm bớt phần nào, quen dùng khuôn mặt lạnh để đối đãi với lính trướng , dần dà, đây cũng trở thành chiếc mặt nạ thường dùng của .
Cô gái mở đôi mắt trong veo như mèo con , sự tò mò và nghiên cứu đáy mắt hề che giấu.
Sầm Tứ ngạc nhiên, cô thế mà chẳng sợ chút nào.
“Đưa tay cho .” Anh .
Thời Nguyệt về phía bàn tay trái đang đưa của , lòng bàn tay rộng dày, ngón tay thon dài, chỗ kẽ tay và hai bên ngón trỏ đều những vết chai rõ rệt hơn.
Sầm Tứ trông vẻ lạnh lùng nhưng cô ấm áp, luồng dương khí chính trực a tòng đó cũng khiến cô vô thức xích gần.
Cô đưa bàn tay đầy vết cước .
Sầm Tứ cụp mắt: “Tay .”
Thời Nguyệt đưa cả bàn tay .
Sầm Tứ hồi còn là tân binh cũng từng cước, viêm loét một miếng thịt cuối cùng vẫn vượt qua .
Chỗ tay cô còn đỡ, nãy liếc thấy chỗ mắt cá chân mới là nghiêm trọng nhất.
Bạch Tiểu Tuyết thấy cảnh mà chua loét cả răng, cô vội vàng : “ cũng cước, khó chịu lắm, bôi t.h.u.ố.c phiền phức cực kỳ!”
Cô đưa tay , tiếc là vết cước đó hết .
Sầm Tứ ngẩng đầu một cái, hỏi thẳng: “Thuốc ở ?”
Bạch Tiểu Tuyết c.ắ.n môi, tuýp t.h.u.ố.c mỡ đó đắt lắm, cô dặn cho Bạch Thời Nguyệt dùng.
cô lỡ lời, giờ để thể hiện bản , cô cũng chỉ đành xoay ngoài: “, lấy...”
Sầm Tứ thu hồi ánh mắt: “Làm phiền cô .”
Anh cũng nhận , lúc Bạch Nhảy nhà, cô em gái bệnh tật của dù ngược đãi nhưng cũng từng sống một ngày t.ử tế.
Cô gái mặc áo bông đỏ mắt , rạng rỡ tươi tắn, dường như từng việc nông, lẽ còn từng học, tạo nên sự tương phản cực lớn với cô bé đáng thương giường bệnh .
Bạch Tiểu Tuyết khỏi, khóe miệng Thời Nguyệt liền mím một nụ .
Sầm Tứ chú ý thấy, hỏi một câu: “Cười cái gì?”
“Cảm thấy hời .” Cô .
Bạch Tiểu Tuyết quý giá lắm, tuýp t.h.u.ố.c giảm đau đó là cô thấy bạn học nên cô cũng nhất quyết đòi Lưu Thúy Hoa mua cho, t.h.u.ố.c mỡ đó hiệu quả quả thực cũng nhanh, chỉ là khá đắt.
“...” Sầm Tứ cô định thần một cái: “Đó cũng là tiền của trai ruột của cô.”
Nụ mặt Thời Nguyệt lập tức khựng , miệng từ từ xị xuống.
Sầm Tứ cô biến sắc, khóe miệng dễ nhận thấy nhếch lên một cái, nhanh ch.óng bình thường .
Thời Nguyệt đổi ý, ỉu xìu hỏi: “Vừa nãy coi là sử dụng mỹ nam kế ?”
Sầm Tứ nghiêm mặt, lông mày cương nghị, đôi mắt sâu thẳm, dọa : “Đừng bừa.”