Từ khi nhắc đến cái , cô gái cứ như một miếng thịt béo .
Thời Nguyệt rụt rè cúi đầu, uống một hớp nước nhỏ mới : “...Thì lợi hại mà.”
Nghe , khuôn mặt chút biểu cảm của Sầm Tứ cũng dịu vài phần: “Thu nước miếng .”
Thời Nguyệt: “Hít hà.”
Bạch Nhảy: “?” Đã xảy chuyện gì ?
Tuy nhiên, lời tiếp theo của Thời Nguyệt càng khiến chấn kinh hơn——
“Anh Sầm Tứ, đối tượng ?”
Thời Nguyệt đặt chén tráng men xuống, hai tay vẫn nắm c.h.ặ.t, ánh mắt đầy vẻ cầu tri.
“Khụ khụ khụ...” Bạch Nhảy vội vàng giải thích với Sầm Tứ: “Em gái ít tiếp xúc với ngoài, đừng để ý.”
Làm gì con gái nhà ai hỏi trực tiếp như chứ?
Sầm Tứ thấy chuyện gì to tát, lắc đầu trả lời: “Chưa .”
Thời Nguyệt lập tức ưỡn n.g.ự.c nhỏ, toét miệng rộ lên: “Vậy thấy em thế nào?”
Cái vẻ kiêu ngạo đó từ nữa.
Sầm Tứ hiếm khi một tiếng: “Đồ nhãi con.”
Bạch Nhảy cũng bất lực b.úng trán cô: “Nguyệt Nguyệt, em mới bao lớn? Có hổ ?”
Rõ ràng là đều coi lời cô là thật.
Thời Nguyệt ôm trán, miệng lầm bầm: “Em mười bảy , nuôi thêm hai năm nữa là em thể lấy chồng .”
Độ cong nơi khóe miệng Bạch Nhảy khựng , vẻ tối tăm đáy mắt thoáng qua biến mất: “Ừ, hai năm nữa Nguyệt Nguyệt lấy chồng, trai sẽ nỡ .”
Sầm Tứ khẽ mím môi, thu hết phản ứng của hai em mắt, cũng gì nhiều.
Ngược , Thời Nguyệt nhắc đến chủ đề là hào hứng bừng bừng, chẳng ý thẹn thùng chút nào, cô thậm chí còn vươn tay tới, chọc nhẹ cánh tay : “Anh Sầm Tứ, nếu gấp kết hôn thì đợi em nhé, em đối tượng của .”
Sầm Tứ cúi đầu bàn tay cô, những đầu ngón tay lộ từ tay áo vài đốt đỏ bừng sưng tấy, là cước (nhiệt lạnh) .
Anh thế mà gật đầu thật: “Được.”
Bạch Nhảy khẽ một tiếng, Sầm Tứ là đang dỗ trẻ con.
Thời Nguyệt lập tức đưa ngón tay út tay : “Móc ngoéo.”
Anh liếc Bạch Nhảy, ngoắc tay cô.
Bạch Nhảy ngẩn , Thời Nguyệt cưỡng ép nắm lấy tay Sầm Tứ, ngoắc lấy ngón út của , nhanh ch.óng đóng dấu.
“Hì, thành .”
Có lẽ vì tâm trạng dâng cao, giọng cô khàn.
Cô rụt tay , đầu sang một bên, ho khan vài tiếng thật khẽ, nước mắt cũng ho luôn, cổ họng đau dữ dội, dường như kéo lên tận lá phổi, khuôn mặt vốn trắng bệch gầy gò bỗng chốc đỏ bừng lên.
Bạch Nhảy vội vàng tới bên cạnh cô, lòng bàn tay vỗ nhẹ lưng cô, đợi cô dịu một chút mới đưa chén tráng men tới bên môi cô: “Uống một hớp nước cho nhuận giọng.”
Thời Nguyệt gật đầu, một trận ho, ánh mắt sáng rực sương mù bao phủ, môi cũng trắng bệch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-212.html.]
Bạch Nhảy chú ý đến vết cước tay cô, nhất thời chân mày khóa c.h.ặ.t hơn, dứt khoát đỡ Thời Nguyệt dậy, đưa cô về phòng.
Thời Nguyệt giường, phát hiện chăn đắp , ấm áp hơn nhiều.
Không trai tìm từ nữa.
Bạch Nhảy rời ngay, nắm tay cô một chút, lột tất của cô , quả nhiên thấy ngón chân cô cũng vết cước, chỗ mắt cá chân cũng sưng lên một mảng, sờ da thấy cứng ngắc.
Bạch Nhảy nghiến c.h.ặ.t răng, xót xa thôi, đây về về vội vàng nên căn bản phát hiện những thứ .
“Vết cước mọc bao lâu ?” Anh khàn giọng hỏi.
“Không lâu lắm ạ...” Giọng Thời Nguyệt lơ mơ.
Vết cước hành hạ lắm, đau ngứa, sưng đỏ lên càng khó , cô trực tiếp rụt chân trong chăn nữa.
Sầm Tứ lúc nãy cũng theo nhưng tiến gần giường gỗ, trong phòng nồng nặc mùi ẩm mốc và mùi t.h.u.ố.c bắc, chút nào.
“Anh hai!”
Một giọng điệu đà nũng nịu truyền từ bên ngoài.
Sau đó Bạch Tiểu Tuyết bước , cô chiếc áo bông mới mua đầu đông năm nay, ăn mặc thanh thoát rạng rỡ, còn tốn sức tết hai b.í.m tóc, thể hiện dáng vẻ dịu dàng nhất của .
cô đó một cách xinh như , vẻ lạc lõng vô cùng.
Chợt thấy bóng dáng cao lớn bên cửa, cô khựng đó, thẹn thùng cúi mặt: “Anh hai, bạn tới chơi ...”
Nhà họ Sầm thực cũng ở thôn Thanh Đầu nhưng cách nhà họ Bạch xa, Sầm Tứ cũng giống Bạch Nhảy quanh năm về nên Bạch Tiểu Tuyết đương nhiên quen , chỉ tưởng là bạn chiến đấu của Bạch Nhảy mang về.
“Ừ.” Bạch Nhảy chỉ đáp một tiếng, cũng ý định giới thiệu, đó hỏi: “Tiểu Tuyết, trong thôn ai trồng củ cải ?”
Bạch Tiểu Tuyết chút vui nhưng cũng biểu lộ : “Sau nhà cũng trồng một ít, bảo để dành ăn Tết.”
Mỗi nhà đều một mảnh đất tự lưu bé tí, cũng chỉ trồng chừng đó cây trồng.
Bạch Nhảy xong, với Thời Nguyệt: “Nguyệt Nguyệt, hái ít lá củ cải, lát nữa ngâm tay chân cho em.”
Thời Nguyệt gật đầu: “Dạ.”
Bạch Nhảy rảo bước rời , Sầm Tứ cùng ngoài.
Bạch Nhảy đầu với : “Hôm nay phiền một chuyến , chuyện trong nhà nhiều quá, nếu bận thì cứ về , hôm khác tìm .”
Sầm Tứ thong thả : “Không gấp.”
Anh khựng một chút tiếp tục mở lời: “Bạch Nhảy, nghĩ kỹ ? Thực sự rời khỏi quân đội ?”
Bạch Nhảy mắt cũng ngước lên: “Còn đủ rõ ràng ? Vết thương của vẫn lành, vả , yên tâm về Nguyệt Nguyệt như bây giờ.”
Anh cũng nhắc đến chuyện khác, nhưng Sầm Tứ thấy quyết tâm của nên chỉ gật đầu: “Được, .”
Anh chỉ cảm thấy Bạch Nhảy hợp với quân ngũ, là một nhân tài hiếm .
Bạch Tiểu Tuyết bóng lưng hai rời , giậm chân một cái, đầu lườm Thời Nguyệt.
Cô tới bên giường, nhíu mày cô: “ , hôm nay cô thế? Từ nửa đêm bắt đầu cô để yên , thấy cô vẫn khỏe ?”
“Vâng.” Thời Nguyệt căn bản sức để đối phó, trực tiếp nhắm mắt .