MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 207

Cập nhật lúc: 2026-02-15 03:53:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Anh vẫn còn chút hờn dỗi, oán trách : "Chỉ lúc em chuyện mới ngọt ngào."

 

Thời Nguyệt dụi dụi lưng : "Không , em yêu nhất tiểu Tang Du, và em bé."

 

Khóe môi Tang Du tiếp tục nhếch cao hơn.

 

Em bé ngoan, Tang Du cho con b.ú xong, nhờ bảo mẫu trông nom dắt Thời Nguyệt ngoài.

 

"Không bảo là ngoài ?"

 

Thời Nguyệt chỉ kịp đôi giày, vẫn mặc áo phông và quần jean tùy ý.

 

"Anh vẫn sợ em ghét bỏ , em cắt tóc thì cắt." Tang Du như .

 

Thời Nguyệt dám gì, liếc mấy cái, đưa tay sờ sờ tóc : "Không ghét bỏ ghét bỏ, tính nghệ thuật."

 

Giọng điệu cô chân thành.

 

Tang Du vẫn đưa cô đến tiệm tạo mẫu tóc quen thuộc.

 

Thời Nguyệt ý kiến gì, lúc cô gội đầu dưỡng tóc thì tranh thủ ngủ một giấc trưa.

 

Đến khi cô tỉnh , cũng trôi qua bao lâu, cô đang đắp một tấm chăn mỏng.

 

"Tỉnh thì về thôi." Giọng của Tang Du vang lên từ bên cạnh.

 

Thời Nguyệt mơ màng dậy, ngửi thấy mùi tinh dầu thơm tóc , nhất thời tỉnh táo hơn hẳn.

 

Cô ngẩng đầu về phía đàn ông, bỗng nhiên sững sờ.

 

"Tang... Du?"

 

Tang Du cho dù chỉ sofa cũng dễ dàng lộ ưu thế về chiều cao, cắt tóc ngắn, râu ria cũng cạo sạch sẽ, mặc chiếc áo sơ mi đen và quần tây cắt may tinh xảo.

 

"Không nhận nữa ?" Tang Du dậy tiến tới, nâng cằm Thời Nguyệt lên, cúi đầu hôn một cái lên trán cô.

 

"Nhận thì nhận , nhưng chút quen." Thời Nguyệt đưa tay ôm lấy cổ .

 

Tang Du thuận thế bế cô lên, cô buông tay, cứ như một con gấu Koala treo .

 

"Tang Du Tang Du, chúng hẹn hò ." Thời Nguyệt hôn chụt một cái , hưng phấn .

 

Đôi mắt đen của Tang Du liếc cô, thấp giọng : "Thẩm Thời Nguyệt, em cứ thừa nhận , em chính là thích cái khuôn mặt của ."

 

Thời Nguyệt: "Em thích còn ?"

 

Tang Du hừ lạnh một tiếng, nhưng từ chối yêu cầu hẹn hò của cô: "Chúng về nhà."

 

Sau khi Thời Nguyệt gả cho Tang Du thì sống ở biệt thự của , chỗ của cô cơ bản để .

 

chiều hôm đó, Tang Du đưa cô về đó, hai hẹn hò, nhưng sống một cuộc sống hai hổ là gì.

 

Tang Du một nữa khẳng định, phụ nữ ngoài miệng ghét bỏ bộ dạng râu ria lởm chởm của , thực tế chắc chắn là thích, nếu hôm nay cũng sẽ kích động hơn bình thường nhiều như ...

 

Thôi bỏ , năng bảo dưỡng một chút là .

 

Làm đàn ông, thật dễ dàng chút nào mà.

 

 

Lòng bàn chân lạnh toát, cứ như thể m.á.u trong cơ thể cũng ngừng lưu thông, Thời Nguyệt run rẩy mở mắt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-207.html.]

 

Không khí như đóng thành băng, cái lạnh thấu xương khiến cô theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy tấm chăn mà cuộn tròn .

 

Trước mắt là một mảnh tối đen, bên tai thể thấy tiếng gió lạnh vù vù bên ngoài, cứ như từ khe hở nào đó liên tục thổi cô.

 

Cơ thể chắc là đang bệnh, Thời Nguyệt khó thở, chỉ thể há miệng để thở, giống như một con cá treo lên đang cố gắng tìm đường sống.

 

Bên tai là tiếng thở thô nặng của chính , mỗi một nhịp cô dường như còn cảm nhận âm thanh phát từ phổi và khí quản.

 

【Nguyệt Nguyệt, dậy uống chút t.h.u.ố.c ( lạc giọng )!】 Hệ thống Trà Xanh gào thét điên cuồng, gọi ý thức của ký chủ về.

 

Thế giới càng khó khăn hơn thế giới , khởi đầu của ký chủ nào cũng mấy thuận lợi.

 

Thời Nguyệt cũng lấy sức lực, mò mẫm dậy, theo phản xạ tự nhiên của cơ thể, đưa tay giật sợi dây đèn bên cạnh giường.

 

Sau một tiếng "tách", một ngọn đèn sợi đốt vàng vọt sáng lên, chiếu rọi căn phòng nhỏ hẹp, ẩm thấp và lạnh lẽo.

 

Thời Nguyệt lết đến bên chiếc bàn gỗ nhỏ, cầm lấy chiếc phích nước màu đỏ, rót cho một chút nước, cũng quản gì cả, cứ hớp một ngụm .

 

Dòng nước còn ấm trôi xuống cổ họng mang theo một cơn đau nhói, cuối cùng sưởi ấm dày, cô mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

 

Trên bàn đặt một loại t.h.u.ố.c, cái chỉ còn vỏ hộp, Thời Nguyệt cũng kỹ, dù cơ thể cũng đầy bệnh tật, cứ uống hết là .

 

Cổ họng cô đau dữ dội, lúc nuốt t.h.u.ố.c cô suýt chút nữa thì nôn , khuôn mặt trở nên vô cùng vặn vẹo vì đau đớn.

 

Không cứ uống t.h.u.ố.c xong là hết chuyện, cô đầu óc choáng váng bên giường, căn phòng sơ sài, run rẩy chui trong chăn.

 

Tấm chăn nặng, hình hoa mẫu đơn đỏ vỏ chăn bạc màu, trông trắng bệch , mùi mốc ẩm thấp thỉnh thoảng sộc mũi.

 

Quan trọng là cái chăn dường như thể ấm lên , trong chăn của cô luôn lạnh ngắt, tay chân càng chút nhiệt độ nào.

 

Thời Nguyệt tắt đèn, cứ thế ngủ trong trạng thái mê man.

 

Ngày hôm cô tỉnh dậy là vì tiếng ồn ào bên tai, cùng với mùi t.h.u.ố.c Bắc nồng nặc khiến mũi cô ngứa ngáy.

 

"Nguyệt Nguyệt?"

 

"Nguyệt Nguyệt dậy uống t.h.u.ố.c ."

 

Giọng của đàn ông cuối cùng cũng gọi ý thức của Thời Nguyệt về, cô khó khăn mở mí mắt , mùi t.h.u.ố.c Bắc trong mũi càng thêm nồng nặc, khiến cô theo phản xạ nôn.

 

Người đàn ông đỡ cô dậy, đưa bát t.h.u.ố.c đến bên môi cô.

 

Sau khi thích nghi , cô mới ngoan ngoãn há miệng, uống từng chút t.h.u.ố.c một.

 

Bạch Dược cảm thấy cô định dừng liền ôn tồn nhắc nhở: "Nguyệt Nguyệt, uống thêm một chút nữa, lát nữa là khỏe thôi..."

 

Thời Nguyệt đành uống hết cả một bát t.h.u.ố.c Bắc lớn.

 

Bạch Dược đỡ Thời Nguyệt vẫn còn đang ngơ ngác xuống giường.

 

Ở một nơi cách cửa xa, trong một cái chậu sắt đang đốt lửa than, trong phòng so với ban đêm thì ấm áp hơn hẳn.

 

Chương 77 Mỹ nhân xanh bệnh tật ở thập niên 80 01

 

Trời vẻ vẫn sáng, chiếc cửa sổ nhỏ rách nát dán bằng giấy cỏ, thể chống gió lạnh mùa đông.

 

Trong khoang miệng Thời Nguyệt là vị đắng ngắt của cỏ t.h.u.ố.c, cô định gì đó, Bạch Dược đặt một mẩu đường đỏ to bằng móng tay môi cô.

 

Cô há miệng ngậm lấy, vị ngọt lịm bùng nổ trong miệng, ngay lập tức át vị t.h.u.ố.c.

 

 

Loading...