MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 205

Cập nhật lúc: 2026-02-15 03:53:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khi Thời Nguyệt cảm thấy cánh tay tê thì mới đẩy phòng tắm.

 

Thời Nguyệt thấy tiếng nước vang lên mới xoay bước lên cân, chao ôi, cô về nhà ở vài ngày mà béo lên năm cân .

 

Tang Du thì t.h.ả.m , độ hảo cảm của từ lúc cô du lịch với Thẩm nhảy lên mức tối đa, khi cô về, biến thành kẻ lụy tình (não yêu đương), giờ đây vì lo lắng cho cô mà gầy trông thấy.

 

Đêm hôm đó, Tang Du toại nguyện chung giường với Thời Nguyệt, nhưng Thời Nguyệt sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ vốn của nên tít xa.

 

Tang Du nhanh ch.óng kéo cô lòng, để cô gối lên cánh tay , nhất quyết gối ôm cho cô.

 

"Anh cứ thế cánh tay sẽ thoải mái ." Cô nhắc nhở .

 

"Sẽ ." Tang Du xong, phát một tiếng thở dài thỏa mãn.

 

Thời Nguyệt cũng cãi , thế là nhắm mắt một lúc, cô liền cảm thấy thở của trở nên đều đặn, dường như ngủ ...

 

Thời Nguyệt khẽ một tiếng, cũng lên tiếng phiền , yên lặng nhắm mắt .

 

Kể từ khi Thời Nguyệt mang thai, đây là đầu tiên Tang Du ngủ ngon như , chỉ điều sáng hôm thức dậy, cánh tay tê rần hết cả.

 

Anh nhẹ nhàng dịch chuyển Thời Nguyệt đang ngủ say , dậy vệ sinh cá nhân.

 

Khi bên giường, thấy cô cả rúc sâu trong chăn, chỉ để lộ hai bàn tay ở đầu.

 

Anh bất lực kéo chăn xuống , để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào trắng trẻo.

 

Nhìn xuống , là chiếc váy ngủ màu vàng nhạt, tất cả cuộn tròn đống cổ.

 

Có thể tưởng tượng lúc lớp chăn của cô là cảnh tượng như thế nào...

 

Khóe miệng Tang Du giật giật, sợ cô ngạt thở, vội vàng kéo váy ngủ của cô xuống, che những đường nét trắng nõn gợi cảm .

 

Anh cũng hiểu nổi tại nào cô ngủ cũng thể cuộn quần áo lên tận cổ .

 

"Tiểu Tang Du..." Thời Nguyệt khẽ mở mắt, đưa tay dụi dụi, giọng vẫn còn khàn khàn.

 

"Không vội dậy, ngủ thêm lát nữa ." Tang Du thấp giọng .

 

"Anh mau ."

 

Thời Nguyệt nhắm mắt , nhưng hai tay bắt đầu đẩy : "Mau ."

 

Tang Du: "?"

 

Anh bên giường, hạ thấp giọng hỏi: "Không em đưa quẩy ?"

 

Thời Nguyệt hé mi mắt một cái: "Anh đến công ty mà quẩy, thanh niên là nỗ lực, nếu lấy gì để nuôi em và con, mau ."

 

Nói xong, cô nhắm mắt, xua tay lia lịa với : "Mau mau , mà cứ rúc ở trong nhà thế chắc chắn sẽ trầm cảm mất."

 

Tang Du: "..."

 

Dưới sự ghét bỏ đủ điều của Thời Nguyệt, Tang Du thắt cà vạt, rời khỏi nhà.

 

ở công ty bao lâu Triển Kỳ gọi ngoài.

 

Tang Du liên tục xem điện thoại, Triển Kỳ thật sự chịu thấu: "Tang Du, đ.á.n.h mất niềm vui của giới trẻ ? Bám như là sẽ mất giá lắm đấy."

 

Tang Du ngước mắt liếc một cái: "Cậu thì cái gì?"

 

"Tớ á? Lúc tớ yêu đương thì còn từng nắm tay con gái nhà !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-205.html.]

 

Tang Du vờ như thấy, miệng lẩm bẩm: "Thói quen ăn uống của Nguyệt Nguyệt , tớ sợ cô ăn trưa."

 

Nói đoạn ngửi thấy mùi khói t.h.u.ố.c và rượu trong khí, bỗng nhiên chút buồn nôn, Nguyệt Nguyệt bây giờ thể ngửi thấy những thứ ...

 

Tang Du nén cơn khan ọe xuống, nhắc nhở Triển Kỳ: "Sau đến những nơi thế đừng gọi tớ nữa."

 

Triển Kỳ khuôn mặt tái nhợt của , cứ cảm thấy gì đó là lạ: "Lúc quán bar của tớ chạy thử còn mà, giờ ghét bỏ ?"

 

Tang Du để ý đến Triển Kỳ, gọi điện thoại cho Thời Nguyệt.

 

Thời Nguyệt máy, gửi cho một tin nhắn thoại: "Ăn ạ, chuẩn ngủ trưa, đừng về phiền em, buổi tối em tìm ăn cơm."

 

Tang Du: "Được."

 

Tang Du đang định dậy rời , Triển Kỳ bỗng nhiên chỉ một vị trí ở góc phòng, vẻ xem kịch : "Tang Du, vị xem, trông giống cái đồ ngốc nhà đang chuẩn ngủ trưa ?"

 

Tang Du đột ngột phóng ánh mắt tới.

 

Quả nhiên, cô gái mặc chiếc váy đen nhỏ, khoác áo ngoài tùy ý đằng , chẳng chính là cô bạn gái mới gửi tin nhắn thoại cho ?

 

chằm chằm điện thoại một lát, đó úp điện thoại xuống mặt bàn, hi hi ha ha chuyện với cô gái bên cạnh.

 

Hai cô gái cùng bàn chính là Ninh Ninh và Chân Vũ.

 

Tang Du nghiến răng nghiến lợi, sải bước tới.

 

"Nguyệt Nguyệt, quán là của Triển Kỳ em chứ, nhưng tớ thấy chẳng lâu , chắc chắn sắp đóng cửa cho xem..." Ninh Ninh chụp ảnh lẩm bẩm.

 

Thời Nguyệt ngẩn : "Ơ, của Triển Kỳ ?"

 

Cô đang định hỏi lúc Triển Kỳ ở đây thì ngẩng đầu lên thấy Tang Du đang từ trong đám đông tới!

 

lời nào, cầm lấy điện thoại định chạy trốn.

 

Còn về việc tại chạy, lẽ cô cảm thấy lúc đáng lẽ cô đang ở nhà ngủ trưa mới đúng...

 

"Nguyệt Nguyệt?"

 

"Sao ?"

 

Chân Vũ và Ninh Ninh đều ngơ ngác theo bóng lưng cô.

 

Thời Nguyệt kịp giải thích, dĩ nhiên cũng kịp chạy, Tang Du túm lấy cổ tay cô, từng chữ từng chữ như rặn từ kẽ răng: "Ngủ trưa?"

 

Thời Nguyệt cứng đờ ngẩng đầu, nhe răng : "Em chẳng là... định về ?"

 

Tang Du: "Vừa định về? Hay là mới xuống chuẩn quẩy?"

 

Ánh mắt Thời Nguyệt khẩn thiết, chủ động ôm lấy cánh tay , mềm mỏng : "Tang Du, nếu ở đây , chúng cùng chơi một lúc ? Nhé?"

 

Tang Du để cô chuyển chủ đề: "Đừng nũng, giải thích rõ ràng cho ."

 

Ở đây qua kẻ , sợ khác đụng trúng cô, liền ôm cô lòng, đưa đến một góc khuất.

 

"Tiểu Tang Du, em đây chẳng để tự thả lỏng một chút ? Anh xem tiều tụy thành cái dạng gì ... Em xót xa lắm đấy."

 

Cô túm lấy vạt áo n.g.ự.c , giọng mềm mại đầy lo lắng, đôi mắt ngập sương nước thật khiến cầm lòng .

 

Tang Du đưa ngón tay nhéo cằm cô một cái, nỡ dùng sức: "Anh thấy em chính là tự chạy ngoài chơi thì , em ghét quản em ? Mới mấy ngày thôi mà, Thẩm Thời Nguyệt, em mới nới cũ ?"

 

 

Loading...