Tang Du: "..."
Từ chỗ Tang Điềm rời , Tang Du trực tiếp chạy sân bay.
Thời Nguyệt ngủ một giấc máy bay, khi xuống máy bay cũng là theo Thẩm, gần như dùng đến não.
Đột nhiên ôm lòng, cô mới bừng tỉnh, ngước đầu lên liền thấy hình dáng yết hầu quen thuộc.
"Tang Du?" Thời Nguyệt mới gọi một tiếng, đối phương dùng lực ấn lòng.
"Thẩm Thời Nguyệt, em lừa ." Giọng của Tang Du vang lên bên tai cô, nhưng là nghiến răng nghiến lợi.
Mẹ Thẩm thấy Tang Du xong, cũng ngẩn một bên: "Tang Du, cháu tới đây?"
Tang Du thấy tiếng bà mới buông Thời Nguyệt : "Thưa bác Thẩm, Thẩm bảo cháu tới đón hai ạ."
Mẹ Thẩm cảm thấy kỳ lạ, nhưng vẫn gật đầu: "Vậy thì phiền cháu ."
Nói xong, ánh mắt dò xét vẫn luôn khóa c.h.ặ.t .
Tang Du ngược tự nhiên, đón lấy vali của hai , cứ thế bên cạnh Thời Nguyệt.
"Đi ?" Anh thấp giọng hỏi, giọng điệu bình tĩnh như thể đang tán gẫu với cô chuyện thường ngày.
với tính cách của Tang Du, tán gẫu chuyện thường ngày với mới là điều kỳ quặc nhất.
Thời Nguyệt : "Đi loanh quanh thôi ạ, đều là sắp xếp lộ trình, đây em từng ."
Tang Du mỉm , đó hỏi: "Điện thoại ?"
Thời Nguyệt , lưng chút lành lạnh: "Bị tịch thu ."
Tang Du lúc mới cô, màu tóc cô mới nhuộm, khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm hồng hào , lúc ở đây ăn ngon ngủ yên, chừng cô đang ở nước ngoài tận hưởng sự vuốt ve của thiên nhiên, chừng những cuộc gặp gỡ tuyệt vời...
Tang Du chua đến mức răng sắp rụng, thu hồi tầm mắt, đặt hai chiếc vali lên xe.
"Ơ, lái xe của em ?" Thời Nguyệt vòng quanh xe một vòng.
"Lần em kịp lái ." Anh , đôi mắt đen trầm xuống thêm vài phần.
Mẹ Thẩm ghế , vẫy gọi Thời Nguyệt lên xe.
Trên đường , Thời Nguyệt quá mệt, ngủ mơ mơ màng màng, Tang Du ôm một bụng lửa giận, cuối cùng cũng mài mòn gần hết, bật nhạc êm dịu, cố gắng lái xe thật êm.
Mẹ Thẩm cúi đầu gõ tin nhắn cho con trai bà.
Thẩm Thời Dương nhanh ch.óng trả lời: Tang Điềm cho nó đấy.
Mẹ Thẩm nghiêng đầu cô con gái đang ngủ say như heo con, thở dài tiếng động.
Xem , con gái vẫn khá vô tâm vô tính.
Bọn họ vốn định để Nguyệt Nguyệt nước ngoài, nhằm nguội bớt cái đầu nóng khi yêu của hai trẻ tuổi, giờ thì , Nguyệt Nguyệt thì nguội khá nhiều, còn Tang Du dường như càng cháy rực hơn.
Chuyện tính đây, hai đứa sẽ BE chứ?
Thẩm cũng , về phương diện tình cảm, con gái vẫn nắm thóp Tang Du.
Thế là khi xe dừng nhà họ Thẩm, Thẩm vẫy tay với Tang Du, nhỏ giọng : "Cháu đưa Nguyệt Nguyệt về chỗ của nó , nó sớm kêu gào nhớ cái ổ ch.ó của nó ."
Tang Du gật đầu, trịnh trọng : "Vâng ạ, bác Thẩm, hôm khác cháu tới thăm bác."
Anh cũng Thẩm Thời Nguyệt chơi trò mất tích nữa.
Không trôi qua bao lâu, Thời Nguyệt cảm thấy đang gọi tên , cô mới bàng hoàng tỉnh .
Xung quanh tối, cô ngoài, chỉ thấy đèn chỉ dẫn màu xanh lá cây trong bãi đỗ xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-200.html.]
Tang Du từ lúc nào ghế , thấy cô tỉnh dậy, liền trực tiếp bế cô lên đùi.
Thời Nguyệt định chuyện, hôn lấy, cướp nhịp thở.
"Tang Du..."
Khi tay đặt lên eo cô, cô lên tiếng: "Bụng em thoải mái..."
Động tác của Tang Du khựng , ôm c.h.ặ.t lấy cô, một lúc hỏi: "Ăn nhầm cái gì ?"
Thời Nguyệt nhớ đến suất ăn máy bay, cảm thấy khả năng, bèn gật đầu.
Cứ thấy nó cứ nằng nặng, cũng khả năng là sắp đến kỳ kinh nguyệt .
Tang Du bế cô xuống xe, đợi cô vững mới lấy vali.
Thời Nguyệt thấy Tang Du thuần thục nhấn mật khẩu cửa nhà , hồi lâu vẫn hồn: "Hửm? Sao thế?"
Bước huyền quan, cô thấy mặt đất đôi dép lê của nam giới, càng thêm sững sờ: "Có từng đây ?"
Tang Du đóng cửa , khóa trái, mới cúi mắt cô: " ở đây."
Thời Nguyệt: "... Anh như , là lịch sự đấy."
, giọng cô dám quá lớn, thậm chí chẳng chút tự tin nào.
"Đột nhiên chơi trò mất tích, gọi là lịch sự ?"
"..." Quả nhiên là tính sổ đây.
Thời Nguyệt ôm bụng, xuống sofa, khẽ rên rỉ: "Tang Du, em đau..."
Tang Du một bên, từ cao xuống cô, đôi mắt đen trào dâng những cảm xúc phức tạp, cuối cùng chỉ dịu dàng hỏi: "Đi bệnh viện nhé?"
Anh đối với phương diện mù tịt.
Thời Nguyệt lắc đầu: "Em uống nước đường đỏ, nấu cho em , trong tủ lạnh chắc là đấy."
Tang Du định thần cô một lúc, cuối cùng vẫn về phía nhà bếp.
Anh lấy điện thoại , tìm kiếm một lát mới lấy đường đỏ.
Thời Nguyệt đến lưng , vươn tay vòng qua eo : "Em thật sự tịch thu điện thoại mà, cố ý liên lạc với ."
Đương nhiên, cũng phần ham chơi quá đà nữa.
Tang Du đầu , trả lời với giọng âm u: " nhớ, em từng thuộc điện thoại của ."
Thời Nguyệt: "..." Rất , đ.â.m sầm họng s.ú.n.g .
Một lúc , Tang Du thô bạo gỡ bàn tay đang khóa , : "Đi ."
"Ồ." Thời Nguyệt lập tức bước nhỏ rời , "bạch" một cái ném lên sofa.
Haizz, vẻ mặt vẻ khó dỗ đây.
Chương 74 Làm xanh trong show luyến ái 23
Thời Nguyệt về phòng qua một cái, phát hiện thứ đều sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, quần áo và ngăn kéo cô từng bày bừa trở về vị trí cũ.
Vì khi nào cô mới về, Tang Du thời gian vẫn luôn ở chỗ cô, chẳng hề khách sáo với cô chút nào.
Đồ dùng cá nhân của , gần như hiện hữu ở khắp nơi.
Thời Nguyệt chiếc d.a.o cạo râu giá cạnh bồn rửa mặt, thầm thở dài, thật sự quá tự giác...
Cô mở cửa ngoài, Tang Du sofa tiếng liền đầu .