MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 198
Cập nhật lúc: 2026-02-15 02:56:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời Nguyệt khẽ một tiếng, nhắm mắt .
Tuy nhiên, đoạn cốt truyện mới kích hoạt liên quan đến hai nhà Thẩm và Tang mang đến cho cô trải nghiệm mấy .
Trong cốt truyện mô tả về nhà họ Thẩm và nhà họ Tang, nhưng cái c.h.ế.t của nguyên chủ, chịu đả kích là điều khó tránh khỏi.
Cha Thẩm nhanh ch.óng đổ bệnh, Thẩm vì chăm sóc ông mà trở nên tiều tụy, Thẩm Thời Dương chỉ thể trở thành một cuồng công việc, gánh vác gia đình , tính cách của cũng ngày càng trở nên lạnh lùng và màng tình .
Anh căm ghét Phượng Hàng, cũng từng nhắm công ty của Phượng Hàng, nhưng đối phương luôn may mắn thoát , con đường khởi nghiệp liên tục quý nhân phù trợ, sự nghiệp thuận buồm xuôi gió.
Còn Tang Du càng đen đủi hơn, và Triển Kỳ đến dự tang lễ của nguyên chủ, ngay đêm đó thiệt mạng trong một vụ t.a.i n.ạ.n đua xe địa hình.
Sau Tang Điềm sự sắp xếp của cha liên hôn với khác, chịu đựng sự hành hạ về tinh thần và thể xác của phía nam, nhưng cô vì gia đình lo lắng nên hé răng nửa lời.
Vẫn là Thẩm Thời Dương khi chuyện đưa Tang Điềm , đó hai cũng đến với , coi như là niềm an ủi nhỏ duy nhất trong sự trọn vẹn.
Tang Du nhanh ch.óng bưng ly nước : "Dậy uống nước , lát nữa đồ ăn ngoài mới tới."
Anh kéo Thời Nguyệt dậy, dùng chăn che chắn cho cô thật kỹ, trực tiếp đưa ly nước đến bên môi cô.
"Em tự uống." Cánh tay Thời Nguyệt rút , tấm chăn rơi xuống, lộ hai đường cong bán nguyệt.
Tang Du mực chú ý, mím môi, dùng chăn quấn cho cô đến ngang n.g.ự.c, một tay vẫn đặt lưng cô, nghiêm túc dém chăn cho cô...
"Không đủ." Thời Nguyệt ngửa đầu uống hết 200ml nước, đưa ly , dáng vẻ bĩu môi, chút nũng nịu.
"Em đợi chút." Tang Du đặt cô xuống giường nữa, ngoài.
Thời Nguyệt: "..." Có Tang Du cô ngủ cùng đến ngốc luôn ?
Đêm qua vẫn còn khá dũng mãnh, hôm nay dậy dè dặt như , cứ như hai từng ngủ với , cô một cái cũng đỏ mặt.
Thời Nguyệt hất chăn cúi đầu một cái, lẩm bẩm: "Sức hút lớn thế ..."
Tang Du mang về hai ly nước.
Thời Nguyệt uống xong liền vệ sinh, cô dậy liền kéo đến mức chút thoải mái, nhíu mày cử động nữa.
Tang Du đờ bên giường như một khúc gỗ, cúi mắt cô, khàn giọng hỏi: " bế em nhé?"
Thời Nguyệt lắc đầu: "Anh chuẩn quần áo cho em."
Nhìn cô nhích phòng tắm, Tang Du mới thở phào một , gọi điện thoại.
——
Hành lý vẫn mang đến, đồ ăn ngoài tới .
Thời Nguyệt bước phòng đồ của Tang Du, chọn một chiếc áo sơ mi đen mặc , ngoài cũng cái gì khác thể cho cô mặc.
Tang Du bước , thấy dáng vẻ của cô, đôi mắt đen khẽ lóe lên, nhảy nhót một tia lửa thầm kín.
Thời Nguyệt tới mặt , vỗ vỗ n.g.ự.c : "Quả nhiên..."
Tang Du định thần : "Quả nhiên cái gì?"
"Đàn ông chẳng thích cái ?" Thời Nguyệt kéo chiếc áo sơ mi đang che đến đùi , còn xoay một vòng mặt : "Áo sơ mi quyến rũ."
Tang Du khó khăn thu hồi ánh mắt: "Đó là khác."
"Ồ, thích cái gì? Tất đen ?"
Tang Du lập tức cau mày, thanh minh cho chính : "Ai thích chứ? thích cái thứ thừa thãi đó."
Thời Nguyệt nhếch môi : "Được thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-198.html.]
Cô chậm rãi theo Tang Du xuống lầu.
Tang Du thấy tốc độ của cô quá chậm, vẫn , bế thốc cô lên.
Nhìn thấy quần áo rơi vãi ở sofa phòng khách và lối cầu thang, Thời Nguyệt mặt cảm xúc véo cổ : "Sao dọn dẹp một chút? Không cần thể diện ?"
Tang Du cũng mặt cảm xúc: "Chuyện mất mặt hơn còn , mấy cái tính là gì?"
Tuy nhiên, khi đặt cô xuống bên bàn ăn, Tang Du vẫn lẳng lặng chạy thu dọn bộ quần áo xé hỏng của cô, mang lên lầu.
Thời Nguyệt ngủ đủ, ăn sơn hào hải vị cũng thấy vị gì.
Ngược là Tang Du, tiêu hao thể lực lớn, cứ thế ăn ngấu nghiến.
Thời Nguyệt tìm thấy điện thoại ở huyền quan, mở tin nhắn một cái, điện thoại liền bắt đầu nóng lên.
Sắp hết pin , cô chỉ thể về phòng ngủ chính để sạc điện.
Cô gọi một cuộc điện thoại cho Thẩm , bên vô cùng bình tĩnh, chỉ bảo tối nay cô về nhà ăn cơm.
Sau đó cô mới gọi điện cho Thẩm Thời Dương.
"Anh, em mới bật máy." Thời Nguyệt .
Đêm qua Thẩm Thời Dương gọi cho cô mười mấy cuộc điện thoại.
"Ừm, thằng nhóc Tang Du bắt cóc ?" Giọng điệu Thẩm Thời Dương coi như là bình tĩnh.
Thời Nguyệt Tang Du bước , hạ thấp giọng : "... Thì, thì giống như livestream thôi ạ."
"Thật sự thích?" Thẩm Thời Dương hỏi, trong giọng điệu tiết lộ quá nhiều cảm xúc.
Thời Nguyệt ừ một tiếng: "Vâng."
"Em yên tâm, cũng khó Tang Du." Thẩm Thời Dương sự lo lắng của cô, một tiếng: "Tối nay về nhà ăn cơm, nhưng đừng mang theo Tang Du."
"Vâng ạ." Thời Nguyệt vui vẻ đáp ứng.
Sau khi cúp điện thoại, Tang Du ghé sát , bóp cằm cô hỏi: "Không mang ăn cơm, mà vui mừng thế ?"
Rõ ràng là thấy cuộc đối thoại của cô và Thẩm Thời Dương .
"Nhà em đoàn tụ, đến xen gì? Anh cần về nhà ăn cơm ?"
Thời Nguyệt hỏi ngược .
Tang Du nhớ chuyện , nhất thời sượng sùng buông cô , mấy vị ở nhà, thật sự dễ đối phó.
Giải thích, càng giải thích .
Nói với bọn họ rằng, vì ngủ với Thẩm Thời Nguyệt một giấc, kết quả là, yêu ?
Bọn họ sẽ trực tiếp cầm roi quất mất.
Ánh mắt Tang Du từ khuôn mặt Thời Nguyệt, trượt xuống cổ áo cô, mím bờ môi khô khốc, mặt , nhưng khàn giọng hỏi: "Thẩm Thời Nguyệt, , một nữa ?"
Thời Nguyệt: "..."
Cô nghiêm túc dậy, vươn tay nâng lấy khuôn mặt , nghiên cứu kỹ lưỡng: "Tang Du, nghiện ? Đây là bệnh đấy, chữa."
"..." Tang Du nắm lấy cổ tay cô, đôi mắt đen chuyển sang thâm trầm hơn, nãy còn là thái độ thương lượng, bây giờ cho cô trốn tránh: "Em tới chữa nhé?"
Thời Nguyệt thuận thế lên đùi , hai lời dán lên bờ môi hé mở của .