MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 167

Cập nhật lúc: 2026-02-15 02:56:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đạo diễn nhận , lập tức thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu chỉ bóng mỏm đá lộ thiên.

 

Tang Du thủ linh hoạt, ba chân bốn cẳng trèo lên .

 

Anh mới tắm xong, micro còn kịp đeo chạy ngoài, một bộ quần áo mặc ở nhà màu đen, trái khiến trông xa cách và lạnh lùng như ban ngày.

 

Tang Du lập tức tiến gần Thời Nguyệt.

 

Ánh trăng như sương chiếu lên mặt , khiến đôi mắt đen như mực ánh lên một tia hào quang.

 

Anh bóng hình đó, sự nôn nóng trong lòng lúc nãy lập tức xoa dịu.

 

Anh chậm bước chân tới, gió biển thổi mặt, hất tung mái tóc dài xõa tung của cô gái.

 

Trên cánh tay vắt một chiếc chăn mỏng, là tiện tay vớ lấy khi khỏi cửa, đến bên cạnh cô, rằng phủ lên cô.

 

"Thẩm Thời Nguyệt, thể đừng chạy lung tung nữa ?"

 

Thời Nguyệt vươn tay vén vén chiếc chăn, cũng chẳng buồn để ý đến mái tóc rối bời, uể oải : "Anh chẳng cũng tìm thấy đó ?"

 

Trái tim Tang Du dường như bóp nghẹt dữ dội, một cảm giác tê dại lan tỏa.

 

Khác , khi đối diện với cô, tâm trạng của trở nên khác biệt.

 

Anh há miệng, nhiều lời .

 

Ngửi thấy mùi hương thoang thoảng cô cứ thế len lỏi mũi, nhớ đêm hỗn loạn mà tỉnh táo đó, đang gì nhưng vẫn lựa chọn như .

 

Tang Du mượn ánh trăng rõ đôi môi đỏ hồng của cô, đôi mắt thuần khiết, làn da ấm mát mịn màng như ngọc.

 

Anh từng nắm lấy vòng eo thon gọn của cô, từng hôn lên làn da lưng cô, còn vì để một vết hôn cổ cô mà cô tát cho một cái.

 

Anh từng xem video ngày cô lên livestream, nhưng thấy dấu vết của vết hôn đó nữa.

 

Anh đưa tay , nhẹ nhàng xoa nhẹ bên cổ cô, thấp giọng hỏi: "Đi ?"

 

Thời Nguyệt gần như hiểu ngay lập tức: "Phấn nền thể che ..."

 

Nói xong, cô vô thức sờ thắt lưng, Tang Du : "Giúp cô tắt ."

 

Nên bây giờ nếu đạo diễn lên đây thì âm thanh họ chuyện, ê-kíp chương trình sẽ ghi .

 

Thời Nguyệt bỗng nhiên bật , hai tay ôm mặt, chỉ để lộ đôi mắt cong cong.

 

Tang Du hồn , rủ mắt liếc cô: "Cô gì?"

 

Thời Nguyệt lắc đầu, dứt khoát xuống tảng đá.

 

Tang Du cũng xuống bên cạnh cô.

 

"Tang Du, đêm hôm đó..."

 

Thời Nguyệt mới mở lời.

 

Cơ thể Tang Du bỗng nhiên căng cứng, giọng cũng lập tức trở nên lạnh lùng: "Cô coi là công cụ trút giận ?"

 

"Cũng thể nhịn ." Thời Nguyệt liếc , chuyển chủ đề: " hôm đó tới chứ?"

 

Trong cốt truyện tuyến tình cảm của Tang Du và nguyên chủ, theo ký ức của nguyên chủ, hai thậm chí còn từng bất kỳ mập mờ nào, nhưng Thời Nguyệt cảm nhận , hôm nay gặp Tang Du, dường như so với đây... ngoan ngoãn hơn một chút.

 

Tang Du giọng trầm đục: "Đó là khách sạn nhà , qua đó xem chút."

 

Tất nhiên cũng Thẩm Thời Nguyệt đầu óc hâm dở hỏi t.h.u.ố.c kích thích, nên lúc đó đoán chuyện sẽ xảy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-167.html.]

 

Không ngờ cô dùng cho chính , sai sót ngẫu nhiên cùng ...

 

Tang Du bao giờ nghĩ rằng, mối quan hệ của hai trở nên như .

 

một khi bước qua vạch kẻ đó, dường như sẽ gây nghiện.

 

Trong khí bỗng nhiên lan tỏa một loại bầu khí thể rõ thành lời, khiến xao xuyến, khiến đắm say dứt.

 

Tang Du mặt biển cuộn sóng, nhưng dư quang bao phủ lâu một cô gái.

 

Bên ngoài mỏm đá, đạo diễn theo sự sắp xếp của tổng đạo diễn, qua phiền hai họ, dù họ cũng đều hậu thuẫn, hơn nữa trong ống kính rõ ràng Thẩm Thời Nguyệt đang , cứ bám theo mãi cũng .

 

Vẫn là để cho họ một chút gian để bình tĩnh , hy vọng Tang Du chuyện đừng quá gắt gỏng, an ủi cô gái một chút...

 

Trong ống kính, bóng dáng đôi nam nữ trẻ tuổi dậy, một lúc tảng đá lớn hơn che khuất.

 

Ống kính của đạo diễn cũng dừng ở cảnh biển trời trăng thanh mênh m.ô.n.g.

 

Ánh trăng trong vắt, như dải lụa tuyết phủ lên hai .

 

Thời Nguyệt ép Tang Du vách đá, như một chú mèo nhỏ nhẹ nhàng l.i.ế.m đôi môi mỏng của .

 

Tang Du cưỡng sự tấn công ngọt ngào bất ngờ , cơ thể cứng đờ như gỗ, nhưng đôi bàn tay còn chắc hơn cả xiềng xích siết c.h.ặ.t lấy vòng eo thon .

 

Thậm chí để theo đuổi sự ngọt ngào đó, cúi đầu xuống, dùng lực ấn lòng , như thể như thể nghiền nát đối phương, từng chút một hòa một với chính .

 

"Nguyệt Nguyệt?"

 

Tiếng gọi từ xa đến gần phá tan bầu khí căng thẳng mà ngọt ngào trong góc khuất âm u.

 

Phượng Hàng tới .

 

Thời Nguyệt kiễng chân lên, mượn lực tay Tang Du đang bóp ở eo, hai tay quàng qua cổ , cô khẽ : "Tiểu Tang Du, nhéo em một cái , nhanh lên."

 

Giọng Tang Du khàn đặc, nhất thời theo kịp mạch suy nghĩ của cô: "Nhéo... ?"

 

"Đâu cũng , dùng lực ." Cô miệng nhấn mạnh: "Nhéo em là em chơi với nữa ."

 

"Chơi? Cô coi đang chơi với cô ?"

 

Đáy mắt Tang Du rõ ràng hiện lên lệ sắc, đôi môi mỏng hôn đến nhuốm màu đỏ thẫm hé mở, một nữa chiếm lấy sự mềm mại ngọt ngào trong gang tấc.

 

Thời Nguyệt đau nhói đầu lưỡi, vị m.á.u lan tỏa trong khoang miệng của hai .

 

Đau đến mức hai mắt cô đong đầy nước mắt, trượt xuống từ khóe mắt.

 

Tiếng của Phượng Hàng xa, dường như cũng phát hiện hai ở đây.

 

Một lát , hai bóng xuất hiện trong ống kính, Thời Nguyệt phía , Tang Du tụt phía hai bước, khuôn mặt tuấn tú u ám.

 

Trước khi nhảy xuống tảng đá, Tang Du túm lấy cổ áo của cô, tự nhảy xuống , đó mới đón cô.

 

Thời Nguyệt xuống khuôn mặt thanh tú lộ vẻ kiêu ngạo , nhảy lòng .

 

Tang Du vững vàng đón lấy cô, nhanh ch.óng thu tay , ánh mắt cũng chuyển sang hướng khác.

 

Thời Nguyệt lặng lẽ quấn c.h.ặ.t chiếc chăn vai, đầu lưỡi khẽ chạm răng, một luồng lệ ý dâng lên, đôi mắt lập tức ướt nhòa.

 

Hai trông giống như mới cãi xong, mức độ ai để ý đến ai.

 

Đạo diễn lặng lẽ thở dài, quả nhiên nên trông mong việc đại thẳng nam Tang Du sẽ an ủi khác...

 

 

Loading...