Thời Nguyệt nhãn quang và thiên phú tuyệt vời trong lĩnh vực đầu tư, hai năm nay mặc dù cô ở trường học nhưng thỉnh thoảng gây chút động tĩnh, hiện tại cô đầu tư ít công ty, dã tâm lớn.
Vì mà , hai cô gái quả thực đơn giản chút nào, nếu thể bàn chuyện hôn sự với bọn họ thì càng lợi mà hại.
Xuất phát từ suy nghĩ như , các tài t.ử trẻ tuổi từng một chỉnh đốn y phục, vẻ vô tình tiến lên bắt chuyện.
Hà Thanh Chi Thời Nguyệt thích giao thiệp với khác nên đều chắn ở phía , thành thạo trao đổi danh và phương thức liên lạc.
Dù đàn ông mà, tiếp xúc nhiều một chút cũng chẳng , lúc dùng đến.
Thời Nguyệt bộ dạng lão luyện đó của Hà Thanh Chi, trong lòng cảm thán, đỉnh thật đấy.
Cách đó xa, cặp song sinh mặc tây trang trắng đặc biệt nổi bật.
" là..." Lời của Hà Thanh An mới một nửa giữ một nửa.
Hà Thanh Ninh liếc về phía hai cô gái, nốt vế còn , "Đã lâu gặp nhỉ."
Thời Nguyệt dường như gì đổi, mặc chiếc váy lễ phục đuôi cá cùng tông màu với em gái, thần sắc hề chút cao ngạo xa cách nào, khi ánh mắt dừng đĩa bánh ngọt trái cây bàn vẫn sẽ kìm mà dừng vài giây.
Về bản chất, cô vẫn là một Thời Nguyệt hám tiền, tâm như .
Trong lúc Thời Nguyệt lấy một miếng bánh ngọt nhỏ, cặp song sinh một trái một chặn đường cô.
Cô ngẩng đầu hai đang vẻ thâm sâu một cái, thèm để ý, cúi đầu ăn đồ ăn.
"Đoán xem?" Vừa lên tiếng là trò chơi cũ rích đến thể cũ hơn .
Thời Nguyệt nhấp một ngụm kem, mập mờ , "Không rảnh."
"Có thưởng."
"Được ." Thời Nguyệt nheo mắt hai khuôn mặt gần như giống hệt .
Sau khi hệ thống nhắc nhở cô, cô tùy ý chỉ tay, "Hà Thanh An, Hà Thanh Ninh."
Hai đàn ông , biểu cảm bình tĩnh, "Đoán sai ."
Thời Nguyệt bĩu môi, "Nói lời giữ lời, chơi nữa."
Hà Thanh An hừ nhẹ một tiếng, "Bây giờ ngược là cứng cỏi nhỉ."
Khóe miệng Hà Thanh Ninh mím c.h.ặ.t.
Rõ ràng vẫn là cùng một , cùng một khung cảnh, nhưng sự chủ động của bọn họ giao ngoài.
"Thời Nguyệt, cô thực sự đến." Hà Thanh Vân rảo bước về phía bên , thấy hai trai ở đó, nhịn mà nhíu mày.
" thể đến ?"
Giọng điệu xa lạ bình thản của Thời Nguyệt rõ ràng khiến Hà Thanh Vân bất mãn.
Trước đây cô rõ ràng ở bên thời gian dài hơn, hai họ đáng lẽ thiết hơn mới đúng, giờ cô đang dùng vẻ mặt gì thế ?
Hà Thanh Vân chấp nhặt với cô, chỉ là khi lên tiếng nữa, giọng điệu rõ ràng vài phần oán hận khó thể xóa nhòa, "Không tiếp tục trốn trong trường nữa ?"
" trốn."
Thời Nguyệt phủ nhận, ngẩng mắt mặt.
Hà Thanh Vân trông vẻ trưởng thành hơn vài phần, là tố chất kinh doanh nên chắc hẳn chịu đả kích nhỏ, tuy nhiên thần sắc của vẫn kiêu ngạo như , cũng vẫn coi trời bằng vung.
Bị cô như , Hà Thanh Vân ngược bắt đầu ánh mắt né tránh, nhịp tim tăng nhanh.
Từ sớm cô trở thành nốt chu sa trong lòng , khó thể xóa nhòa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1544.html.]
Chỉ là vẫn luôn cố tình phớt lờ mà thôi.
Anh hiểu nổi tại thích một cô gái coi tiền như mạng sống như .
"Thời Nguyệt, cô..." Anh , bạn gái , cô cái gì cũng .
giờ đây mặt cô dường như còn cách nào để câu một cách đương nhiên nữa, bởi vì những thứ cô chắc .
Vì lời của giống như xương cá mắc kẹt trong cổ họng.
Thời Nguyệt bưng miếng bánh ngọt nhỏ, rời , Hà Thanh Nguyên bưng một ly nước nho tới, "Nguyệt Nguyệt, lấy nước cho em ."
"Cảm ơn."
Thời Nguyệt định đưa tay thì Hà Thanh Vân nhanh hơn một bước nhận lấy chiếc ly.
Anh ngửa đầu uống cạn một , còn đưa chiếc ly trả tay tư của , đồng thời bụng nhắc nhở Thời Nguyệt, "Nước đàn ông đưa cho nhất là đừng uống."
Thời Nguyệt: "..." Anh chắc là mắc bệnh nặng lắm .
Hà Thanh Nguyên mặt cảm xúc đặt chiếc ly sang một bên, gọi nhân viên phục vụ ngang qua , "Làm phiền lấy giúp hai ly nước trái cây."
Nhân viên phục vụ gật đầu rời , Hà Thanh Nguyên với Thời Nguyệt, "Nguyệt Nguyệt, đợi thêm một lát nữa nhé."
"Ừm." Thời Nguyệt còn thể gì nữa.
"Anh tư đúng là chu đáo." Hà Thanh An như .
Hà Thanh Ninh: "Tiếc là chẳng hề nhận lòng đó."
Hà Thanh Vân cũng tiếp tục thêm dầu lửa, "Tấm chân tình của tư chẳng đổi cái gì , dù những mà, trong mắt chỉ thấy tiền thôi."
Thời Nguyệt: "..."
Vẻ mặt bọn họ khi mỉa khác thật là xí.
Yêu tiền thì gì sai?
Hà Thanh Nguyên dường như thấy gì cả, ánh mắt thủy chung vẫn dừng mặt Thời Nguyệt, "Đừng bọn họ bậy, Nguyệt Nguyệt, chúng chỗ , chuyện bàn với em một chút."
" cũng chuyện bàn với cô." Hà Thanh Vân nhường đường.
Cặp song sinh ở bên cạnh xem kịch, khóe miệng treo nụ nhẹ nhõm nhưng ánh mắt tràn đầy sự cân nhắc.
Dù Thời Nguyệt của hiện tại đơn thuần chỉ đại diện cho chính bản cô nữa.
Có thể hợp tác với cô sẽ chỉ lợi cho bọn họ.
Thời Nguyệt miếng bánh ngọt nhỏ mới ăn một nửa trong tay, chút kiên nhẫn nữa, "Không bàn."
Hà Thanh Nguyên quá hiểu suy nghĩ của cô lúc , rõ ràng là một dịp nghiêm túc nhưng chút , "Cứ để Nguyệt Nguyệt ăn xong ."
Như một nữa đóng vai mặt Thời Nguyệt.
Sau khi Hà Thanh Vân nhận điều thì nghiến răng nghiến lợi, hối hận chăng nữa cũng cách nào thu hồi những lời khắc nghiệt .
"Sao đều ở đây hết thế ?"
Giọng lạnh lùng của Hà Thanh Vũ truyền đến từ một bên.
Anh cùng bạn gái đến đây, chỉ là khi lên tiếng, bạn gái ý mà rời .
"..." Thời Nguyệt cảm thấy miếng bánh trong miệng bỗng nhiên còn thơm nữa.
Hà Thanh Chi mới cắt đuôi Lệ Diên Thận, thấy cảnh tượng năm trai của đang vây quanh Thời Nguyệt.