Vị đại thiếu gia bao giờ là một lý trí, lúc cô mà ngoài với , chắc chắn chẳng chuyện gì .
Hà Thanh Vân giống như thấy, trực tiếp chuyển khoản, đó lạnh lùng kéo tay cô ngoài.
Căn bản cho cô cơ hội từ chối.
Cổ tay Thời Nguyệt truyền đến cảm giác đau đớn, cô cũng cách nào thoát khỏi sự khống chế của .
Cửa phòng mở , chợt thấy Hà Thanh Nguyên đang ở cửa, bước chân Hà Thanh Vân khựng , nhíu mày : "Tứ ca?"
Ánh mắt Hà Thanh Nguyên lướt qua bàn tay hai , mới sang Hà Thanh Vân: "Chú đang cái gì ?"
Nói xong, liền đưa tay dắt Thời Nguyệt.
Hà Thanh Vân đưa cô lùi một bước, tránh né , giọng điệu cũng gắt: "Anh quản gì?"
"Nửa đêm nửa hôm đừng ở đây quậy phá."
"Ai quậy chứ, chúng ngoài, đừng cản đường."
Hà Thanh Nguyên bất lực sang Thời Nguyệt: "Nguyệt Nguyệt, em ngoài ?"
Thời Nguyệt lắc đầu: "Không , em mệt ."
Hà Thanh Vân nghẹn họng.
Hà Thanh Nguyên thừa cơ gạt tay , trả tự do cho Thời Nguyệt: "Nguyệt Nguyệt, em , đóng kỹ cửa ."
So với sự lỗ mãng và thô bạo của Hà Thanh Vân, thái độ của Hà Thanh Nguyên ôn hòa và thể tất hơn nhiều, dường như cũng thiết với Thời Nguyệt hơn.
Hà Thanh Vân mỉa mai: "Tứ ca, từ lâu đúng ?"
Nếu tại bình tĩnh đến thế?
Hà Thanh Nguyên chỉ nhạt giọng lên tiếng: "Biết cái gì? Đã muộn , Nguyệt Nguyệt mệt cả ngày, chú đừng ở đây phiền cô ."
Anh chắn mặt Thời Nguyệt với tư thế của một bảo vệ, Hà Thanh Vân cảm thấy vô cùng chướng mắt: " thế gọi là phiền, còn ? Anh đến đây gì?"
Thời Nguyệt , lời Hà Thanh Nguyên đóng cửa , nhưng Hà Thanh Vân đưa một tay , c.h.ế.t sống chặn cửa.
Hà Thanh Nguyên đanh mặt , giữ c.h.ặ.t cánh tay Hà Thanh Vân, nghiêm giọng : "Chú đang gì ?"
Hà Thanh Vân: "Buông ! Đây là chuyện của và cô !"
Thời Nguyệt: "..." Không chứ, hai em nhà bệnh !
lúc , mấy tiếng bước chân hỗn loạn truyền đến từ thang máy, bóng dáng ba cảnh sát cũng lượt xuất hiện.
"Ba các vị chuyện gì thế? Chúng nhận tin báo của dân nhiệt tình, ở đây cố ý gây rối trật tự?"
"..."
"..."
Đến cả Thời Nguyệt cũng ngây , dân nhiệt tình?
"Ngại quá, là hiểu lầm thôi, chúng là bạn bè." Hà Thanh Nguyên xong, ném cho Hà Thanh Vân một ánh mắt cảnh cáo.
Hà Thanh Vân thu tay về, tựa tường, âm u : " cũng vị dân nhiệt tình đó là ai."
Lúc ở khu vườn nhỏ lầu, Niên Nhị đang ghế đá, khẽ ngẩng đầu lên .
Chừng mười phút , hai em nhà họ Hà lượt rời , lâu cảnh sát cũng từ cửa .
Niên Nhị thấy họ hết mới cúi đầu điện thoại.
Cô chắc là chứ?
Niên Nhị rũ mắt thẩn thờ, vội ngay, tâm trạng nặng nề như một tảng đá đè nặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1514.html.]
Mấy nhà họ Hà đó đối với cô vẻ đặc biệt.
Họ xuất ưu tú, gì đó, còn thì chẳng gì cả.
Trong thoáng chốc, Niên Nhị cảm thấy áp lực càng nặng nề hơn, khi dậy định rời thì thấy một bóng dáng mảnh khảnh chậm chạp bước từ cửa.
"Nguyệt Nguyệt." Anh vô thức lên tiếng.
Sau đó mới phản ứng , gọi quá mật .
Anh rảo bước tiến lên, bậc thềm cô: "Vừa nãy chứ?"
Thời Nguyệt xuống hai bước, chiều cao vặn thể thẳng : "Không , nãy là báo cảnh sát ?"
"Ừm."
"Không , Hà Thanh Vân quan hệ của với Công nghệ Long Vực nên qua đây hỏi chút thôi."
Cô một cách nhẹ nhàng, nhưng Niên Nhị hề thấy thoải mái chút nào, giơ điện thoại lên lắc lắc: "Vậy thì lúc việc gì em đừng phát bao lì xì lung tung."
"..." Thời Nguyệt câm nín, cô chẳng lẽ cô quen dùng cách để cầu may .
Mà đừng nha, nào cũng khá là hiệu nghiệm.
Thấy vẻ mặt ngơ ngác của cô, Niên Nhị nảy sinh một nỗi thôi thúc véo má cô một cái, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, bình tĩnh : " về đây."
"Ừm." Thời Nguyệt gật đầu, vẫy vẫy tay với .
Hệ thống Trà Xanh: 【Hảo cảm của Niên Nhị +1!】
Niên Nhị chậm rãi xoay , khuôn mặt cúi xuống đường nét rõ ràng, mang một vẻ trai khó diễn tả bằng lời.
Hệ thống Trà Xanh: 【Hảo cảm của Niên Nhị +1!】
Niên Nhị sải bước về phía , bóng lưng cao lớn nhưng vài phần cô độc.
Hệ thống Trà Xanh: 【Hảo cảm của Niên Nhị +1!】
"Ê..." Thời Nguyệt đưa tay xoa bụng, với bóng lưng : "Niên Nhị, đói , ăn khuya với ?"
Niên Nhị xoay , luồng áp suất thấp quanh tan biến, khuôn mặt lạnh lùng tuấn tú ánh đèn đường nhuộm thêm vài phần ấm áp, giọng bình tĩnh và kìm nén: "Được."
Thời Nguyệt cứ cảm thấy gió lạnh cứ lùa cổ áo , cô rụt cổ , xoay chạy ngược trong, còn bỏ một câu.
"Vậy theo về nhà ."
"Ừm."
Niên Nhị sải đôi chân dài, dễ dàng bên cạnh cô, thậm chí còn thể giúp cô chắn gió.
Sau khi bước thang máy, Thời Nguyệt đưa điện thoại cho Niên Nhị: "... Anh xem ăn gì?"
Anh giúp cô nhiều việc như , cô đúng là nên mời ăn cơm.
Niên Nhị thể thấy sự nỡ và đau lòng trong ánh mắt cô —— đại khái là vì tiêu tiền.
Anh đưa tay lấy điện thoại, vẫn thể cảm nhận lực nắm điện thoại của cô.
cuối cùng cô vẫn buông tay , trố mắt ngón tay , chỉ sợ gọi lung tung mấy món ăn khuya giá trời.
"Trước đây, em từng mời ai ăn cơm ?" Niên Nhị lướt các cửa hàng đồ ăn nhanh, tùy miệng hỏi cô.
Thời Nguyệt gật đầu, lắc đầu: "... Chưa."
Lần vốn dĩ cô định mời Hà Thanh Chi, nhưng đó Hà Thanh Nguyên chen , nên cuối cùng trả tiền là .
Niên Nhị ngạc nhiên với câu trả lời .
Anh khẽ một tiếng, đưa điện thoại về cho cô, giơ điện thoại của lên : "Em ăn gì, để đặt cho, phiếu giảm giá."