"Trước đây cũng chẳng thấy em câu ."
"Bây giờ cũng muộn mà."
"..."
Hà Thanh Vân ngẩn ngơ theo bóng lưng cô, trong lòng bỗng hoảng hốt một chút.
Cứ cảm thấy dáng vẻ của cô, mang cho một loại cảm giác xa cách thể chạm tới.
Trong ấn tượng của , Viên Thời Nguyệt tham tiền, nhát gan, phần lớn thời gian là mềm mỏng lời.
Bây giờ cô dọn , việc ở nhà họ Hà nữa, dường như còn trở nên cứng rắn hơn nhiều, càng buồn để ý tới .
"Viên Thời Nguyệt, em đủ lông đủ cánh , bay ?"
"..." Thời Nguyệt cạn lời, lông cánh của cô cũng do cho, khiển trách cô chứ?
Cô hỏi, "Anh còn điều gì ?"
"Không !" Nhìn thấy biểu cảm đó của cô, Hà Thanh Vân giận cũng phát tiết , bỏ hai chữ liền bỏ .
"Rầm!" Hà Thanh Vân đóng sầm cửa xe.
Chiếc xe thể thao gầm rú rời .
Hà Thanh Nguyên xe của Hà Thanh Vân biến mất, đáy mắt hiện lên cảm xúc rõ ràng.
Hà Thanh Nguyên thích khuôn mặt xinh , thích cảm giác mới mẻ mà cô mang cho .
Trước đây theo đuổi những cô gái khác, căn bản tốn chút công sức nào, chỉ cần chi chút tiền, dịu dàng một chút, lập tức thể nắm giữ đối phương trong lòng bàn tay.
Đàn ông đều như , khi khó tránh khỏi cảm thấy nhàm chán, cũng chỉ là một trong đó mà thôi.
Anh vẫn luôn thể Viên Thời Nguyệt, còn tiêu bao nhiêu tiền cô, nhưng đến tận bây giờ, đối với cô vẫn hứng thú ngày càng nồng nhiệt.
Anh khẽ thở dài, trực tiếp mở cửa xe bước xuống, "Nguyệt Nguyệt."
Động thái bên thu hút sự chú ý của Thời Nguyệt, cô về phía Hà Thanh Nguyên, vứt túi rác phân loại xong, chào hỏi , "Anh tư, tới đây?" Anh đổi xe, hèn chi Thời Nguyệt vẫn luôn phát hiện đang ở đây.
Vậy chẳng lúc nãy thấy cảnh tượng Hà Thanh Vân tới tìm cô ?
Hà Thanh Nguyên tới bên cạnh Thời Nguyệt, mở miệng , "Anh em mới chuyển tới đây, lo em thích nghi nên hỏi em gái địa chỉ."
"Em gì là thích nghi , hôm nay đều ở nhà dọn vệ sinh." Chủ yếu là giấu đậu vàng cho kỹ, đổi vài chỗ cô mới yên tâm .
"Cần giúp đỡ ?"
"Dự tính là ạ." Trong nhà vẫn còn một lao động khổ sai mà.
"Tính tình Thanh Vân khá bộc trực, em đừng để bụng, ít để ý tới nó là ."
"Vâng, em ."
Căn nhà Thời Nguyệt thuê ở tầng bảy, từ ban công xuống cũng thể rõ những mặt đất.
Niên Nhĩ vất vả lau xong sàn nhà, khi đem cây lau nhà phơi, thò đầu xuống, ngờ thấy hai bóng gần .
Anh cầm điện thoại lên, gửi một tin nhắn, thò đầu phản ứng của nọ.
Thời Nguyệt móc điện thoại từ trong túi , thấy tin nhắn Niên Nhĩ gửi tới: Ly nước cô mua để ở , uống một cốc nước.
Thời Nguyệt: Ở bàn đấy.
Niên Nhĩ: Không tìm thấy, lau sàn xong, khát quá.
Thời Nguyệt: về ngay đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1512.html.]
Niên Nhĩ: Được .
Trong lúc Thời Nguyệt cúi đầu gửi tin nhắn, cô tới lầu, cô nam t.ử bên cạnh, , "Anh tư, em lên lầu đây, về ."
Hà Thanh Nguyên trêu chọc , "Không mời lên lầu uống miếng nước ?"
Ai ngờ cô nghiêm túc lắc đầu , "Muộn , ảnh hưởng ."
Hà Thanh Nguyên: "..." Cũng nên là cô vô vị quá thẳng thắn nữa.
Lần nào cô từ chối cũng đều thẳng thừng như .
Nhìn thấy cô bước lên cầu thang, Hà Thanh Nguyên chút nản lòng, trong lòng trĩu nặng, lặn lội đường xa tới đây chỉ để gặp cô một .
Anh vươn tay , nắm lấy cánh tay cô, "Nguyệt Nguyệt, thể dạo cùng một lát ?"
Thời gian qua, trong lòng tích tụ quá nhiều cảm xúc, cũng thổ lộ thế nào, lúc bỗng nhiên nảy sinh mong sẻ chia.
Thời Nguyệt đầu , xuống từ cao, cánh tay cũng vội rụt , ánh mắt mấy phần láo liên.
Hà Thanh Nguyên lập tức hiểu ý, khổ , "Thu phí thế nào?"
Thời Nguyệt toe toét, còn kịp lên tiếng thì điện thoại rung lên.
Tiếng rung o o trong khí yên tĩnh vô cùng rõ ràng, Thời Nguyệt cầm điện thoại lên, cảm thấy đây giống như một cái bùa đòi mạng , nụ tắt lịm.
Cũng chỉ do dự trong hai giây, Thời Nguyệt quyết định từ bỏ cơ hội kiếm tiền .
Cô lắc đầu , "Hôm nay em , em còn nhiều việc ."
Sắc mặt Hà Thanh Nguyên lộ mấy phần kinh ngạc, thể khiến cô đặt việc kiếm tiền xuống vị trí thứ hai, chứng tỏ hôm nay cô thật sự mệt rã rời .
Thế là thể diện , "Vậy em về , phía thực cũng chuyện gì lớn."
Thời Nguyệt gật đầu, "Vâng, lái xe cẩn thận."
"Ừm."
Cuối cùng Hà Thanh Nguyên đưa mắt Thời Nguyệt , cho đến khi thấy bóng lưng cô nữa mới xoay xe.
Thực , chỉ là thích bầu khí khi ở bên cô.
Dường như chuyện gì cũng cần suy nghĩ.
Anh thể sự thư giãn ở mức độ lớn nhất.
Bên Thời Nguyệt điện thoại mà nhanh ch.óng thang máy, khi lên lầu thì chạy nhỏ về.
Còn tới cửa, cánh cửa đó mở , Niên Nhĩ thò cô, lạnh lùng mở miệng, "Biết đường về đấy."
Thời Nguyệt: "..."
Không chứ, chính là chủ động tới dọn vệ sinh giúp cô mà, cứ như thể cũng là chủ nhân nơi ?
Nể tình vất vả dọn đồ giúp , cô bước cửa, mở miệng , "Không uống nước ?"
Niên Nhĩ đóng cửa , " tìm thấy ly , uống ."
Thời Nguyệt: "Vậy về , cũng còn sớm nữa, nhớ ngày mai lịch trình mà."
"Ừm." Niên Nhĩ đáp một tiếng, chỉ tay về phía bàn ăn, " nấu mì cho cô đấy, cô đói ? Ăn mì ."
Thời Nguyệt kinh ngạc qua, "... Cảm ơn."
"Cô cũng tiền ăn cơm, đừng để hỏng dày." Niên Nhĩ thấp giọng dặn dò một câu, xong giày, "Có việc gì thể gọi điện cho ."