Thực là chủ động phối hợp với cô để tạo nhiệt độ, cô còn chụp cho vài tấm ảnh để tuyên truyền, bảo là coi như trả sạch nợ.
Thế là cô đeo máy ảnh xuất hiện ở đây.
"Anh định mặc thế ?" Thời Nguyệt tháo mũ, vuốt sợi tóc che mặt, lộ khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay.
Ánh mắt cô soi mói, lướt từ xuống bộ quần áo Niên Nhĩ đang mặc.
—— Tổng tài bá đạo thể mặc áo hoodie chứ?
Niên Nhĩ dường như thấy câu mặt cô, khẽ ho một tiếng, "Nếu thì ?"
Thời Nguyệt đưa túi đồ trong tay cho , "Anh bộ ."
Niên Nhĩ đón lấy lật xem, thế mà là một bộ vest, "Ở ?"
Với mức độ keo kiệt của cô, cô thể nào mua cho .
" thuê đấy, lát nữa còn trả ."
"..." Quả nhiên.
"Anh mau , máy ảnh cũng là mượn, trả khi trời tối."
"..."
Niên Nhĩ dè dặt cầm lấy quần áo, thôi, đôi mắt đen lóe lên.
Thời Nguyệt thắc mắc, "Sao ?"
Niên Nhĩ: "Hay là, cô lưng ?"
Thời Nguyệt: "..."
Cô bĩu môi, xoay góc phòng, lưng về phía xổm xuống, "Anh nhanh lên nhé."
Niên Nhĩ bóng dáng nhỏ bé cuộn tròn , ánh mắt tự chủ mà mềm mại hẳn , "... Ừm."!
Chương 551 Đó là một mức giá khác 18
Niên Nhĩ nhanh ch.óng sơ mi và quần tây, còn kịp mặc áo khoác ngoài, cô gái thiếu kiên nhẫn dậy tới mặt .
"Biết thắt cà vạt ?"
Thời Nguyệt hỏi, rút cà vạt từ trong túi , động tác dứt khoát tròng cổ .
Anh cao, lúc mặt cô thể khom lưng xuống.
Niên Nhĩ cúi đầu, chút do dự , "Không ."
Làm mà .
"Cúi thấp xuống." Cô thạo tin thắt cà vạt cho , giống như qua vô .
"Sao cô thắt cà vạt?" Giọng trầm xuống, chút buồn bực.
"Đi thuê bên ngoài, chút kỹ năng nào mà ?"
"..."
Niên Nhĩ biểu cảm sinh động của cô, mới nhận lúc hai đang gần đến thế.
Gần đến mức thể đếm rõ lông mi của cô, làn da trắng nõn mịn màng , hiếm thấy một chút tì vết nào, là làn da khiến bao nhiêu ngưỡng mộ.
Gần đến mức thể ngửi thấy hương thơm thoang thoảng cô.
Không rõ là mùi gì, nhưng còn dễ ngửi hơn tất cả các loại nước hoa.
Niên Nhĩ bắt đầu phản tỉnh, dạo thức khuya quá nhiều , điều kiện ngoại hình của liệu còn giữ vững phong độ , một thời gian tập luyện, cơ bắp còn săn chắc ...
"Xong ."
Giọng của cô cắt ngang dòng suy nghĩ vẩn vơ của .
Bởi vì quá căng thẳng, khẽ nuốt nước bọt, yết hầu cũng theo đó mà lăn động.
Thời Nguyệt chú ý tới, khẽ nhướng mày, tiếc lời khen ngợi, "Yết hầu thật đấy."
"..." Niên Nhĩ ngẩn , yết hầu lăn động một nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1506.html.]
Thời Nguyệt tưởng đang khoe khoang, còn ngẩng đầu một cái, chỉ thấy nghiêng đầu sang chỗ khác, chính là dám đối mắt với cô.
【Mức độ thiện cảm của Niên Nhĩ +10%!】
【Mức độ thiện cảm của Niên Nhĩ +5%!】
Thời Nguyệt: "..." Chỉ là thắt cái cà vạt thôi mà.
Anh rốt cuộc đang bổ não cái gì ?
cái vẻ cố tỏ trấn tĩnh của , trông cũng khá vui.
Thời Nguyệt bụng tha cho , rũ mắt, kéo kéo cổ áo , vuốt phẳng những nếp nhăn áo sơ mi.
Cô tỉ mỉ xong tất cả những việc , mới hiệu cho mặc áo khoác .
Hồi Niên Nhĩ mới nghề, thường xuyên Vương tẩy não.
Anh Vương với khuôn mặt , vóc dáng , cộng thêm gia cảnh bi t.h.ả.m, bẩm sinh thích hợp để ăn cơm mềm.
Bình thường chỉ cần bán chút nhan sắc, dùng thế để bán t.h.ả.m, hầu hạ các đại lão tư bản trong giới, tiền đồ của sẽ hơn.
Anh vẫn luôn vô cùng bài xích.
Bởi vì thường xuyên chiếm tiện nghi, thậm chí còn ghét sự đụng chạm của bất kỳ ai.
hiện tại, một chút phản cảm nào.
Có lẽ, thật sự là hạt giống để ăn cơm mềm?
Niên Nhĩ đang xuất thần suy nghĩ, khi thấy Thời Nguyệt tháo nắp ống kính , theo bản năng thẳng lưng lên, chú ý về phía ống kính.
Anh cách thể hiện bản một cách hảo nhất.
Thời Nguyệt bóng trong kính ngắm, khẽ "tặc" một tiếng nặng nhẹ.
Động tác của Niên Nhĩ lập tức chút cứng nhắc, cô ý gì?
Anh thể hiện ?
Không đúng, hầu như tất cả các nhiếp ảnh gia từng gặp đều khen ngợi hết lời.
" thế chứ?"
Niên Nhĩ hiếm khi chút tự tin.
Thời Nguyệt giơ tay dấu, "Rất nha, hảo, siêu cấp trai."
Khóe miệng Niên Nhĩ mới từ từ nhếch lên, còn Thời Nguyệt thì cứ thế chĩa máy ảnh chụp một hồi, gần như cần tốn chút tâm tư nào.
Bởi vì vốn dĩ góc c.h.ế.t, chụp thế nào cũng .
Bối cảnh văn phòng nhỏ bé lộn xộn, tăng thêm vài phần thở cuộc sống.
Thời Nguyệt lật xem ảnh, tỏ vẻ hài lòng, "Cởi quần áo , đấy."
Niên Nhĩ: "..."
Anh mặc quần áo mới mười phút.
Anh cởi, chỉ thuận miệng hỏi, "Không chụp thêm vài tấm ? Quần áo thuê cũng thuê , thể lãng phí ."
Thời Nguyệt nổi hai chữ "lãng phí", cô ngẩng đầu lên, chớp đôi mắt hạnh , "Anh cũng đúng, chúng đổi chỗ khác chụp nhé? Dù chắc cũng dùng tới."
Niên Nhĩ gật đầu: "Ừm."
Khi Thời Nguyệt đưa Niên Nhĩ ngoài, trong công ty đều thò đầu , tiễn hai rời .
Lúc đầu họ Niên Nhĩ là idol Niên Nhĩ từng mắt, đó là nhân viên nữ nhận .
Bản Niên Nhĩ kiêu ngạo lạnh lùng như họ tưởng, thậm chí thể là dễ gần.
Với điều kiện của , dường như lăn lộn trong giới giải trí thì đáng tiếc.
Trên sân thượng tầng thượng, ánh sáng buổi chiều hợp để chụp ảnh, Thời Nguyệt xoay quanh Niên Nhĩ một vòng, tiếng màn trập hề dừng .