Nếu Phượng Hàng từ chối Thời Nguyệt, Sài Nghị vẫn còn cơ hội hẹn hò với cô.
Lúc Sài Nghị thăm dò ý tứ trong lòng Phượng Hàng.
Ai ngờ Phượng Hàng chỉ khựng một chút, đó tiếp tục né tránh câu hỏi: "Câu hỏi mang tính giả định, gì để trả lời cả, tâm tư của con gái dễ đoán như ."
Sài Nghị thầm , gật đầu: "Ừm, cũng đúng."
Theo cách của , Phượng Hàng chính là kiểu " núi trông núi nọ", bắt cá hai tay.
Cũng xem xem bản bắt .
Ở một nơi đầy rẫy máy thế mà cũng thật dám, sợ khán giả c.h.ử.i ?
Dù vẫn còn quá trẻ.
Ở phía bên , Thời Nguyệt vệ sinh cá nhân xong lập tức leo lên giường, Hàng Tư Thanh tắt đèn lớn, để một chiếc đèn ngủ nhỏ.
"Nguyệt Nguyệt, em và Phượng Hàng ở đó lâu phết nhỉ?" Cô trêu chọc Thời Nguyệt.
Thời Nguyệt khẽ: "Vâng, rửa bát mà."
"Ha ha ha, nên như , đừng khách sáo, cái gì cũng hết, em cứ việc sai bảo ." Giọng điệu của cô như thể Phượng Hàng là hầu của .
"Vâng ."
"Nhìn em đang vui nha, hì hì." Giọng điệu Hàng Tư Thanh chút hóng hớt: "Có tiến triển gì ?"
"Em cũng tính nữa." Giọng Thời Nguyệt bắt đầu lộ vẻ thất vọng.
Hàng Tư Thanh an ủi: "Chị cho em , tính cách Phượng Hàng tuy trầm mặc nhưng thực sự dịu dàng và chu đáo, chị dám bảo đảm đấy."
"Vâng." Thời Nguyệt đột nhiên hỏi: "Tình cảm hai như , ở bên ?"
Hàng Tư Thanh: "Haiz, bọn chị thể nào , hơn nữa chị cũng thích kiểu như ."
"Thì là , em..." Có máy ở đó, Thời Nguyệt tiện .
"Ha ha ha, tâm tư của em ai mà chẳng , cố lên nhé!"
"Vâng, cảm ơn chị Tư Thanh."
"Mau ngủ , ngày mai còn dậy sớm đấy."
"Vâng ạ, chúc chị ngủ ngon."
Cuộc đối thoại dừng ở đó, Thời Nguyệt mỉm , nhắm mắt .
Sáng hôm , lúc Thời Nguyệt xuống tầng, Sài Nghị xong bữa sáng cho sáu , thấy cô tới liền vội vàng bày biện bát đũa cho cô.
"Cảm ơn ." Ánh mắt Thời Nguyệt bắt đầu tìm kiếm.
Sài Nghị mỉm lên tiếng: "Lúc nãy Tư Thanh và Phượng Hàng ăn xong rủ dạo ."
Thời Nguyệt lúc mới thu hồi tầm mắt.
Đang chuyện thì Chân Vũ và Lâm Nhị cũng xuống tầng, hai hiện giờ đang ở trạng thái xem kịch, cực kỳ thong thả.
trong mắt khán giả, hai họ mắt , còn đặt tên cho họ là CP Rừng Mưa, độ hot chỉ CP Phượng - Thanh.
Sau bữa sáng, Hàng Tư Thanh và Phượng Hàng mới về, thấy Thời Nguyệt, cô liền đẩy Phượng Hàng qua, đó lên tầng: "Mọi cứ trò chuyện , em quần áo đây~"
Thế là Thời Nguyệt trực tiếp đưa thiệp mời cho Phượng Hàng ngay ống kính: "Phượng Hàng, cùng em ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-150.html.]
Phượng Hàng cúi đầu , trong mắt xẹt qua một tia kìm nén, lúc nãy Tư Thanh trò chuyện với , cô thú nhận khách mời nam trong lòng, còn luôn vun vén cho và Thẩm Thời Nguyệt.
Đã như ... Phượng Hàng gật đầu , giọng trầm lắng: "Em nơi nào?"
Thời Nguyệt lấy một tờ giấy in màu khác: "Em chọn cái , thích ."
Phượng Hàng chẳng buồn , chỉ tùy tiện gật đầu: "Đều ."
Ba còn trong phòng ăn cũng về phía , Sài Nghị cúi đầu, vẻ mặt chút thất lạc.
Cuối cùng kết quả ghép đôi đương nhiên là: Sài Nghị và Hàng Tư Thanh, Chân Vũ và Lâm Nhị.
Trong livestream vì buổi hẹn hò ghép đôi đầu tiên mà nổ tranh cãi.
"Cứ thấy Phượng Hàng vốn dĩ chọn Hàng Tư Thanh, hóa là đơn phương ?"
"Dù thì lúc nãy dạo Hàng Tư Thanh ám chỉ Phượng Hàng chấp nhận Thời Nguyệt ? Như cô thể mời Sài Nghị?"
"Chỉ CP Rừng Mưa là khóa c.h.ặ.t thôi, bốn khó hiểu thật đấy, hành động của Hàng Tư Thanh khiến lú luôn, cô Phượng Hàng ý với ? Cô còn bảo chấp nhận Thời Nguyệt?"
" thà thấy Nguyệt Nguyệt Phượng Hàng từ chối, còn hơn là cô cứ đ.â.m đầu một phía như ..."
"Những Thẩm Thời Nguyệt xanh , thực sự hiểu, là Hàng Tư Thanh mới đúng chứ?"
...
Ê-kíp chương trình chính là kết quả .
Thấy độ hot của livestream đang tăng lên, đạo diễn liền đặt nhiều ống kính hơn bốn , dù hai vốn dĩ cũng chỉ là nội gián mà thôi.
Địa điểm hẹn hò là do ê-kíp sắp xếp, Thời Nguyệt chọn một nơi khá trẻ con: thủy cung và khu trò chơi trong nhà.
Nói thế nào nhỉ, đây là nơi nguyên chủ ít khả năng hẹn hò nhất, nhưng là nơi Phượng Hàng thích nhất.
Phượng Hàng sinh ở vùng nội địa, mãi đến khi học đại học mới biển đầu, mê mẩn các sinh vật biển, thường xuyên thẫn thờ ở thủy cung, điều khiến nội tâm chút yên bình.
Còn khu trò chơi mang theo ký ức tuổi thơ của , là một cách để giải tỏa cảm xúc.
Tất nhiên, đây đều là những điều Thời Nguyệt thông qua cốt truyện.
Xuất phát từ biệt thự, Phượng Hàng lái xe hai mươi phút mới đến một trung tâm thương mại mới mở gần đó.
Suốt dọc đường tâm trạng Phượng Hàng nên hai chuyện gì nhiều, trong trung tâm thương mại đông lắm, nhưng trong khu trò chơi thì chật kín, ở cửa lớn là thể cảm nhận tiếng ồn ào truyền từ bên trong.
Nơi chính là thiên đường của trẻ con.
"Thích chơi cái gì?" Phượng Hàng thẳng tới chỗ đổi xèng.
Thời Nguyệt: "Chưa chơi bao giờ."
Phượng Hàng đầu cô một cái, thấy bình thường, vì đối tượng hẹn hò là cô nên mấy hứng thú, tùy miệng : "Em thể xem quanh ."
Thời Nguyệt vẫn theo : "Em đợi , em sợ lạc."
Phượng Hàng: "..."
Đợi đổi xèng xong, Thời Nguyệt chỉ về phía hai đứa nhỏ: "Đi đua mô tô ."
Phượng Hàng ý kiến gì, theo cô.
Trước đây hẹn hò với cô là ăn cơm, dạo phố, xem phim, đây là đầu tiên đến nơi như thế , hơn nữa còn là trong cảnh .
Đây là một trò chơi đua xe mô tô VR, Phượng Hàng lên, đeo kính VR , nhận bên cạnh chỉnh xong, mới tháo để giúp cô điều chỉnh.