"Vận may tới, vận may tới, vận may đến từ bốn phương tám hướng..."
Hạt đậu vàng, hạt đậu vàng, mua thật nhiều hạt đậu vàng!
Hệ thống Trà Xanh: "..."
Nếu vì Hà Thanh Chi quá nhiệt tình, Thời Nguyệt đều dọn khỏi nhà họ Hà ngay trong đêm, dù cô cũng kiếm đủ , tiếp tục nịnh bợ những vị đại thiếu gia đầu óc bình thường nữa.
Hà Thanh Chi tức giận đến cũng sẽ thực sự trở mặt với gia đình.
thiện cảm của cô dành cho Lệ Diên Thận từ 80% thanh mai trúc mã lập tức tụt xuống 65%!
Dội thêm một gáo nước nữa, cặp đôi chắc chắn sẽ tan rã!
Điện thoại rung lên, Thời Nguyệt đầu tiên nhận tin nhắn chủ động từ Niên Nhị: Thế nào
Ba chữ ngắn gọn và cao lãnh khiến đoán cảm xúc của lúc .
Viên Thời Nguyệt: , tối nay cảm ơn nhé.
Niên Nhị: Ừm
Viên Thời Nguyệt: Quản lý của hung dữ quá, ông về mắng ?
Niên Nhị: Không
Thời Nguyệt gửi một bao lì xì: 088 tệ.
Phá tài tiêu tai.
Niên Nhị: ...
Cô cứ như kiểu là theo bộ cầu nguyện và trả lễ .
Hy vọng cô đừng gửi bao lì xì cho nữa.
Thời Nguyệt ở trong phòng suốt ngoài.
Lệ Diên Thận tới chọc giận Hà Thanh Chi, hai vẫn chia tay trong vui.
Nửa đêm Hà Thanh Chi chạy tới phòng Thời Nguyệt, thương tâm.
Thời Nguyệt ôm lấy cô an ủi: "Tiểu thư, Lệ thiếu gia mặt lạnh lòng nóng, như chắc chắn cố ý tiểu thư giận ."
"Nói bậy! Anh chẳng hạng lành gì, nếu thì cũng chẳng ——" Hà Thanh Chi Thời Nguyệt, lời bỗng đột ngột dừng .
Nếu thì cũng chẳng chuyện tối nay.
Thời Nguyệt: "Thực ... đại thiếu gia đúng, em nên đến nhà họ Hà ứng tuyển, thì sẽ những chuyện , chuyện ở khách sạn tối nay cũng trách Lệ thiếu gia , chỉ là quá quan tâm đến tiểu thư thôi..."
"Thời Nguyệt! Em đừng để họ tẩy não (pua) nữa!" Hà Thanh Chi nổi, cô nắm lấy vai Thời Nguyệt, nghiêm túc : "Em tỉnh táo , em chẳng gì sai cả, là Lệ Diên Thận vấn đề! Chị thích ai là chuyện của chị, lấy tư cách gì mà can thiệp, mượn danh nghĩa quan tâm chị để khắp nơi hại khác, là bệnh!"
Lệ Diên Thận đây chỉ là tâm xà hiểm, nhưng vượt qua lằn ranh đỏ của pháp luật!
Nguyệt Nguyệt chính là quá đơn thuần, quá lương thiện! Vậy mà còn giúp !
Thời Nguyệt tỏ vẻ đáng thương, gật đầu, bắt chước lặp : "... Ừm, bệnh, tiểu thư cẩn thận một chút, đừng để hại là ."
"Chị mới sợ , mà còn thế nữa chị sẽ mách bác trai bác gái đấy." Hà Thanh Chi thấy Thời Nguyệt vẻ mặt tiều tụy, quan tâm : "Nguyệt Nguyệt, em còn ch.óng mặt ? Em ngủ , chị phiền nữa."
"Em mệt một chút, nhưng em thể tiếp tục ở bên tiểu thư mà, chỉ là... đầu tiên em ngủ chiếc giường mềm thế , còn cùng tiểu thư nữa, cứ thấy như đang mơ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1489.html.]
Hà Thanh Chi thấy khuôn mặt bầu bĩnh của cô đầy vẻ thẫn thờ và ngơ ngác, cảm thấy vô cùng đáng yêu, cảm xúc tiêu cực trong lòng cũng nhận đôi chút xoa dịu, cô nhếch môi : "Chị thấy em buồn ngủ đến sắp mơ luôn đấy, mau ngủ ."
Đối phương " " gật đầu, cũng chẳng qua bao lâu, thực sự ngủ say sưa .
Nói thì Hà Thanh Chi luôn là nhỏ tuổi nhất trong nhà, đây còn khao khát một cô em gái chơi cùng nữa.
Thời gian cô phát hiện Nguyệt Nguyệt phù hợp với hình mẫu em gái trong tưởng tượng của .
Xinh , đáng yêu.
Hà Thanh Chi chằm chằm gương mặt lúc ngủ đó ngắm nghía một hồi, cũng lười chẳng về phòng ngủ chính nữa.
Thực cô cũng là đầu tiên ngủ cùng khác, nhưng cô thấy quá bài xích.
Ở bên cạnh Thời Nguyệt, cô luôn cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ khiến bình tâm .
Cô nghĩ về những chuyện phiền lòng hôm nay, cũng dần dần chìm giấc ngủ.
Phía bên , bốn em và Lệ Diên Thận tụ họp trong phòng việc của Hà Thanh Vũ, giống như đang tiến hành rà soát chuyện tối nay.
Lệ Diên Thận thích em gái, em nhà họ Hà đều thể nhận .
Ý của cha cũng là đợi vài năm nữa sẽ sắp xếp cho hai nhà liên hôn.
Nên mấy họ từ lâu coi Lệ Diên Thận như em rể, nhà .
Hành động của Lệ Diên Thận tối nay quả thực chút bốc đồng, nhưng cũng chẳng gì sai trái.
Chỉ là vạn vạn ngờ tới sẽ náo loạn đến tận đồn cảnh sát.
Hà Thanh An tò mò hỏi: "Phía đồn cảnh sát ?"
Gương mặt tuấn tú của Lệ Diên Thận ẩn hiện một luồng lệ khí: "Không gì, trong đoạn băng cũng chỉ mặt kẻ lắp camera, lo liệu , sẽ nhận hết trách nhiệm."
"Chuyện phía bố thì đừng để họ lo lắng, chuyện cứ dừng ở đây ." Hà Thanh Vũ : "Khương Thiên Quyền và Viên Thời Nguyệt đều là điều, họ sẽ tiếp tục loạn."
Hà Thanh Nguyên nhướng mày hỏi: "Tiền đưa đủ chứ?"
Hà Thanh Vũ gật đầu, nhưng nhớ tới phản ứng của cô gái lúc đó, đó trong lòng dâng lên một sự nôn nóng.
"Tính cho , mai bảo trợ lý của chuyển cho ."
Lệ Diên Thận lên tiếng khéo chạm trúng sự nóng nảy của Hà Thanh Vũ, lạnh lùng liếc qua một cái: " thiếu chút tiền , hy vọng , hôm nay Thanh Chi buồn."
Sắc mặt Lệ Diên Thận lập tức trở nên xám xịt.
Hơn hai mươi năm qua, tối nay là đầu tiên Thanh Chi lóc hét mặt như , còn bảo cút .
cho rằng .
Nhắc tới chuyện , Hà Thanh Ninh vốn dĩ liên quan cũng bắt đầu lo lắng: "Em gái hiện giờ thế nào ? Khóc cả đêm ?"
Hà Thanh Vũ thấy bèn sai quản lý hỏi một chút, chẳng mấy chốc tin tức.
"Em gái ngủ cùng Viên Thời Nguyệt?" Hà Thanh Nguyên kinh ngạc lên tiếng: " thực sự tò mò đó là hạng gì, ai trong các kể cho ?"
"Cậu tò mò thì mai gặp là chứ gì?" Hà Thanh An mở lời.
Hà Thanh Nguyên vẫn mỉm : " chỉ là thấy từ miệng các kể sẽ thú vị hơn thôi."
Ánh mắt lướt qua gương mặt của ba , cũng chẳng điều gì.
Còn Lệ Diên Thận, khi thấy cái tên "Viên Thời Nguyệt", nếp nhăn trán rõ ràng càng sâu thêm.