MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1470

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:13:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Thiên Quyền : "Nguyệt Nguyệt, món em thích ăn nhất ."

"..." Thời Nguyệt cúi đầu lịch sự đáp: "Cảm ơn."

Anh đây là trấn an lòng của hai em , chuyển hỏa lực sang cô đây mà.

Quả nhiên, mỉm , giọng hạ thấp, "Hôm nay khách sáo thế?"

Thời Nguyệt cũng chỉ với một cái, gì cả, trong miệng đồ ăn, cô cũng lời nào.

Khương Thiên Quyền bộ dạng hai má phúng phính của cô, nụ vốn dĩ cứng nhắc ngược thêm vài phần chân thành.

Anh lớn hơn cô bốn tuổi, vì ở cùng một khu phố nên hai tiếp xúc khá nhiều, cô là cô gái đặt trong lòng khi mới yêu, nhưng tình cảm đó luôn m.ô.n.g lung, cũng nắm bắt , khi gặp cô ở Hoa Thành mới hiểu , loại tình cảm đó gọi là yêu thầm.

Chỉ là trong mắt cô dường như luôn , cũng giống như từng hiểu chuyện tình cảm bao giờ, điều thường khiến cảm thấy xót xa.

Hà Thanh Chi giống cô, cô nhiệt tình, rạng rỡ, nuông chiều từ bé, tính khí cũng lớn... cùng một thế giới với .

Hôm nay hai trai của cô chẳng qua là mượn chuyện để sỉ nhục , khiến rời xa Hà Thanh Chi.

Vậy thì đúng như ý họ .

khuôn mặt nghiêng trắng trẻo sinh động của Thời Nguyệt, cảm thấy quá đỗi đê tiện, thế mà lợi dụng cô để khiến Hà Thanh Chi c.h.ế.t tâm.

Ánh mắt Khương Thiên Quyền Thời Nguyệt quá đỗi phức tạp.

Hai em nhà họ Hà đều là những tinh đời, họ rõ ràng, Khương Thiên Quyền đối xử với Viên Thời Nguyệt đơn thuần chỉ là đối xử với một cô em gái hàng xóm như .

Hà Thanh Chi cũng muộn màng nhận , dường như nào Khương Thiên Quyền cũng sẽ hỏi một câu về tình hình của Thời Nguyệt, xưa nay luôn chú trọng công việc, về tình cảm vô cùng khắc chế, hầu như chủ động với con gái, Thời Nguyệt là duy nhất nhắc đến...

Máy lạnh trong phòng bao mở thấp, lúc càng lạnh hơn.

Một nhóm năm , chỉ Thời Nguyệt cắm cúi ăn, cô cũng chừng mực, chỉ ăn phần mặt , khẽ cúi đầu, dường như chỉ cái bát mặt mới thể thu hút sự chú ý của cô.

Hà Thanh Vũ uống nước đá, đưa mắt hiệu cho Hà Thanh Vân.

Hà Thanh Vân ánh mắt lơ lửng, vẫn là bộ dạng cà lơ phất phơ, lên tiếng hỏi, "Khương Thiên Quyền, và Viên Thời Nguyệt là thanh mai trúc mã? Không là một đôi đấy chứ?"

Chưa đợi Khương Thiên Quyền trả lời, Thời Nguyệt ngẩng mặt lên, dùng sức lắc đầu, "Không !"

Giống như chậm một bước phủ nhận sẽ mất một miếng thịt .

Hà Thanh Vân hừ nhẹ một tiếng, lời tiếp theo, giọng thấp như đang lầm bầm, "Cũng đúng, ai mà thèm trúng cô chứ?"

Sau khi Thời Nguyệt xong, Hà Thanh Chi thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi mắt thấy bộ dạng thẫn thờ của Khương Thiên Quyền, lòng chùng xuống.

Thời Nguyệt thích Khương Thiên Quyền, nhưng còn thì ?

Mấy ai nấy đều mang một bụng tâm tư, khí trong phòng bao gượng gạo, Thời Nguyệt đang mải mê ăn uống ngược trở thành chủ đề câu chuyện.

"Cô là ma đói đầu t.h.a.i ?" Hà Thanh Vân nhịn thốt lên.

Cô sắp ăn sạch đồ ăn ở nửa bên bàn .

Thời Nguyệt cũng ngẩng đầu lên, "Xin , bữa sáng quên ăn, sơ ý một cái ăn nhiều như ."

" cũng gì cô, cô xin cái gì."

"... Xin , sai ."

"Cô——"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1470.html.]

Hà Thanh Vân tức đến mức dường như chuyện nữa, thần sắc u uất lườm khuôn mặt vô tội của cô gái, cuối cùng vẫn phát tác .

"Anh năm, đừng luôn bắt nạt Thời Nguyệt." Hà Thanh Chi lên tiếng.

" bắt nạt cô lúc nào?" Hà Thanh Vân chằm chằm Thời Nguyệt với ý tứ cảnh cáo đầy đủ, "Cô xem, bắt nạt cô ?"

Thời Nguyệt lắc đầu, chân thành , "Không , Ngũ thiếu gia bắt nạt ."

Hà Thanh Chi còn định gì đó, Khương Thiên Quyền bỗng nhiên dậy, "Cơm cũng ăn xong , còn chút việc, tiện ở lâu."

Nói xong, còn nắm lấy tay Thời Nguyệt, kéo cô rời khỏi phòng bao.

Hà Thanh Vân bỗng chốc dậy, chằm chằm bóng lưng của hai , hét lên, "Viên Thời Nguyệt, cô ? Đây đang là thời gian việc của cô đấy."

Cô gái chỉ kịp đầu một cái, lập tức đàn ông mạnh mẽ lôi kéo rời .

Cửa phòng bao cũng rầm một tiếng đóng .

Hà Thanh Chi ngơ ngác đó, hốc mắt dần đỏ lên, "Anh , ý gì hả?"

Hà Thanh Vân vốn định đuổi theo, thấy em gái lộ thần sắc như , lập tức đau lòng thôi, "Còn rõ ràng ? Anh đang núi trông núi nọ đấy."

Hà Thanh Vũ lạnh mặt, "Thanh Chi, trong lòng Khương Thiên Quyền còn khác, em bây giờ rút lui vẫn muộn ."

Bên Thời Nguyệt kéo khỏi một khuôn viên kiểu Trung Quốc yên tĩnh.

Ánh đèn vàng vọt, Khương Thiên Quyền buông tay cô , cô, "Nguyệt Nguyệt, em còn tiếp tục ở nhà họ Hà ?"

Cổ tay Thời Nguyệt nắm chút đỏ, cô xoa xoa, gật đầu , "Tại thể ở chứ?"

Lòng Khương Thiên Quyền nặng trĩu, cô dường như nhận những đợt sóng ngầm .

Hay cách khác, cô xưa nay vốn để ý đến những thứ .

Người khác đều cô hám lợi, hư vinh, đầu óc cũng tỉnh táo, nhưng đôi khi chính là vẻ đơn thuần cô thu hút.

mục tiêu của riêng , một lòng hướng về phía đó, đây vốn dĩ là một chuyện .

Khương Thiên Quyền trầm giọng , "Anh em nhà họ Hà thích , họ thể sẽ khó em."

Khuôn mặt cô gái hiện lên vẻ ngưng trọng và đấu tranh.

Khương Thiên Quyền tiếp tục : "Thái độ của họ đối với em , em cần ở nhà họ Hà chịu uất ức , nếu em đồng ý thì đến công ty ?"

Thời Nguyệt: " họ trả cho lương tháng năm vạn tệ."

Khương Thiên Quyền: "..."

 

Chương 536 Đó là một cái giá khác 03 Được tuyển thẳng đại học B

 

Khương Thiên Quyền đương nhiên cách nào đưa mức lương tháng năm vạn tệ, bởi vì mỗi ngày vẫn đang đau đầu vì từng khoản chi tiêu tất yếu của công ty.

Tiền lương của nhân viên sắp trả nổi nữa , thể cung cấp cho cô một công việc mức lương năm vạn tệ chứ.

Nhà họ Hà quả nhiên là giàu nứt đố đổ vách, việc nhà mà thể mức lương cao như .

 

 

Loading...