MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 145
Cập nhật lúc: 2026-02-15 02:51:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Khiết ngờ cô dễ chuyện như , hề chút kiêu căng nào của đại tiểu thư, hơn nữa lời còn ngọt ngào, thế là cô cũng mỉm dặn dò thêm vài câu: "Em cứ lái xe , vị trí đặt máy dễ thấy, em một cái là thấy ngay, cũng đừng căng thẳng... thực livestream bây giờ cũng chẳng ai xem ."
Câu cuối cùng cô nhỏ.
Thời Nguyệt cũng che miệng : "Vâng ạ."
Chương trình cũng hẳn là kịch bản, ít nhất hai vị khách mời là do đạo diễn tìm đến để "chim mồi", công việc hàng ngày của họ là tạo đủ loại điểm nhấn thu hút xem.
Tất nhiên, Thời Nguyệt cũng chỉ từ cốt truyện mới chuyện "chim mồi", điều tuyệt đối thể công khai.
Tổ tạo hình trang điểm đơn giản cho Thời Nguyệt, phối hợp với chiếc váy hai dây màu xanh lá cây nhạt dài ngang gối hôm nay cô mặc.
"Có xoăn tóc một chút ?"
"Có ạ!"
"Chị thấy xoăn xong buộc lên sẽ hợp với em hơn, mặt em nhỏ."
"Được ạ, theo chị hết."
...
Mấy chị gái trong tổ tạo hình bận rộn ngớt, nhưng mặt đều nở nụ hưng phấn.
Những nhân viên chuyện từ xa.
"Chuyện gì ? Còn đỏm lên nữa ?"
"Ồ, là bản trang điểm, chị Trần nổi nữa, nên bảo tổ tạo hình giúp cô canh chừng một chút."
"Xì, thấy cô trang điểm cũng ... thì đến để chơi mà, chiếc xe cô lái tới đó, cả đời cũng mua nổi..."
"Cô lên ngọt xớt, thế lúc đạo diễn bảo nội gián ( vùng), từ chối ..."
"Ha ha ha mơ thế! Vả hối hận cũng muộn !"
Đợi đến khi Thời Nguyệt lên xe là nửa tiếng , cô trở thành xuất hiện cuối cùng.
Cô chằm chằm vị trí đặt máy của tổ đạo diễn, đỗ xe chính xác, kéo vali về phía biệt thự.
Vì buổi sáng thời gian quá vội vàng, cô thu dọn nhiều đồ đạc, vali nặng, qua đoạn đường rải sỏi, cô trực tiếp xách lên .
Dây buộc tóc bằng vải organza màu mơ buộc mái tóc dài xoăn màu , để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay, ánh nắng ban mai mỏng manh, màu son cà chua tôn lên làn da trắng hơn.
Trong phòng khách, năm vị khách mời trò chuyện gượng gạo một lúc, Hàng Tư Thanh là đầu tiên thấy bóng dáng ngoài cửa sổ sát đất.
"Cô đến ."
"Để giúp một tay xách hành lý ." Một đàn ông dậy , về phía sảnh (huyền quan).
Những khác , cũng thấy ngại ngùng, thế là cũng lũ lượt theo.
Thời Nguyệt đẩy cửa , đặt vali xuống, liếc mắt một cái liền thấy Phượng Hàng ở cuối đám đông.
Đồng t.ử Phượng Hàng giãn , ống kính mất khả năng quản lý biểu cảm.
Chương 54 Làm xanh trong chương trình hẹn hò 03
Phía Thời Nguyệt chính là ánh nắng ban mai màu vàng nhạt, cô bước theo ánh nắng , làn da trắng như tuyết, rạng rỡ ánh sáng nhạt.
Chiếc dây đeo mảnh khẻn, nhẹ nhàng quấn bờ vai mỏng manh như gọt giũa. Chiếc váy màu xanh non mang cảm giác ngọt ngào tươi mới.
"Đẹp quá." Nữ khách mời là mái tóc xoăn ngắn, mặc áo ba lỗ và váy ngắn thoải mái, dáng nóng bỏng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-145.html.]
Thời Nguyệt về phía cô , lúm đồng tiền thoang thoảng: "Chào chị, em là Thẩm Thời Nguyệt."
"Chân Vũ." Cô gái cũng báo tên .
"Vào ."
Những khác hồn , chào đón Thời Nguyệt phòng khách.
Phượng Hàng điều chỉnh biểu cảm, luôn ngoài đám đông, chút xa cách, nhưng sự chú ý vẫn luôn đặt bóng dáng đang vây quanh .
Vì năm đó giới thiệu về , khi Thời Nguyệt xuống, liền năm họ giới thiệu bản một nữa.
Thời Nguyệt dựa ký ức, thể phân biệt mấy bọn họ.
Người đàn ông đầu tiên đón cô tên là Sài Nghị, đàn ông kinh doanh trưởng thành và định, tóc chải ngược, thuộc hệ gương mặt đậm nét, cũng là kiểu mà Hàng Tư Thanh thích.
Một trai khác ngoài Phượng Hàng , tên là Lâm Nhị.
Lâm Nhị là kiểu "chó con" tóc xoăn, và Chân Vũ chính là nội gián do tổ chương trình sắp xếp để tạo các tình huống kịch tính.
Đến lượt Phượng Hàng, lập tức lên tiếng, xoay chuyển chiếc cốc nước trong suốt trong tay, nhận ánh mắt của đều đang đổ dồn , mới sực tỉnh.
"A Hàng, đến lượt ." Hàng Tư Thanh bên cạnh khẽ đẩy một cái, chút mập mờ: "Anh thẫn thờ gì ?"
Cái khúc gỗ là thích Thẩm Thời Nguyệt chứ?
Phượng Hàng liếc Hàng Tư Thanh một cái, mới về phía Thời Nguyệt, siết c.h.ặ.t cốc nước.
"Phượng Hàng."
Anh báo tên , nhưng thêm gì khác.
Hàng Tư Thanh trách móc một cái: "Cái tính của đúng là..."
Ngay đó cô về phía Thời Nguyệt, giải thích: "Nguyệt Nguyệt, em đừng trách vô lễ nhé, là như đấy, cách giao tiếp với con gái lắm, hơn nữa chị dám đảm bảo, vẫn luôn là 'độc từ trong bụng ' (mẫu đơn)."
"Chị đảm bảo?" Thời Nguyệt mím môi, ánh mắt lên khuôn mặt Phượng Hàng.
Phượng Hàng mím c.h.ặ.t môi, lên tiếng, giống như mặc định cho lời của Hàng Tư Thanh.
Chân Vũ lúc cũng mở lời: " , Phượng Hàng và Tư Thanh là quen cũ đấy, khá bất ngờ, đúng ."
Thời Nguyệt sang Hàng Tư Thanh, giọng nhẹ: "Hóa là ..."
Hàng Tư Thanh buộc tóc đuôi ngựa thấp, trí thức và đầy nắng, cùng Phượng Hàng, độ tương xứng cao.
Cô thấy tiếng của Thời Nguyệt, cảm thấy cần thiết giải thích một chút: "Nguyệt Nguyệt em đừng hiểu lầm nhé, chị và Phượng Hàng hồi nhỏ còn từng đ.á.n.h nữa cơ, cũng lâu gặp, ngờ gặp ở đây."
Ánh mắt Phượng Hàng lập tức tối sầm , lúc Thời Nguyệt, khuôn mặt hiếm khi lộ cảm xúc nhuốm vài phần mất kiên nhẫn.
Xung quanh phòng khách thực còn nhiều vị trí đặt máy, nhân viên công tác ẩn nấp phát quá nhiều âm thanh gây nhiễu, tất cả khách mời đều thể hiện vô cùng thận trọng, bề ngoài hờ hững nhưng thực chất đều đang âm thầm quan sát khác.
Ờ thì... cũng quan sát khác một cách lộ liễu.
Thẩm Thời Nguyệt, cô cứ chằm chằm Phượng Hàng.
Cô , đôi mắt nai con thuần khiết dường như trải sự đời, ánh mắt lấp lánh, bình thường thể chống đỡ nổi.
"Phượng Hàng, thấy hình như chúng từng gặp ở ?" Cô đột nhiên hỏi.
Phượng Hàng lặng lẽ nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, theo bản năng liếc Hàng Tư Thanh bên cạnh, cô chuyện và Thẩm Thời Nguyệt từng hẹn hò.