MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1448
Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:09:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng cúi đầu một cái, lòng bàn tay đỏ lên, cũng là cọ sát ...
Không tự chủ , nàng nhớ tới trong giấc ngủ mơ màng dường như cảm nhận thở nặng nề và tiếng thì thầm khàn đặc của nam nhân.
Nghê Dực chắc chắn chuyện gì .
"Nghê Dực ?"
"Quận chúa, tỷ hôn mê hai ngày , Nghê vẫn luôn túc trực, mới rời lâu ạ." Nghênh Xuân báo : " , Hoàng hậu nương nương và Lệ Vương gia cũng tới đấy."
Thời Nguyệt gật đầu, lặng lẽ rửa mặt.
Cơ thể nàng gì khó chịu, nên cũng bảo Nghênh Xuân phiền Nghê Dực.
Hắn cũng nên nghỉ ngơi cho t.ử tế một chút.
Dịch Thu bưng khay : "Quận chúa, uống chút cháo ạ."
Thời Nguyệt ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, bụng nhất thời sôi lên sùng sục.
Tuy nhiên nàng còn húp xong bát cháo thì Nghê Dực tới.
Cơ thể cường tráng, mặc dù nghỉ ngơi nhiều nhưng thần thái để lộ sự mệt mỏi của .
Hắn như thể nàng lúc sẽ tỉnh , chỉ về tắm rửa đơn giản vội vã qua đây.
"Cơ thể thế nào ?"
Thời Nguyệt lắc đầu: "Sao nghỉ ngơi thêm một lát nữa?"
"Ta ." Hắn theo thói quen nắm lấy tay nàng, bắt mạch cho nàng.
"Thời gian cứ ở trong phủ nghỉ ngơi, bù khí huyết hao tổn."
"Được." Nàng ngoan ngoãn đáp lời: "Chàng ăn cơm t.ử tế ?"
Nghê Dực lắc đầu: "Không ."
Hắn thật lòng, nàng tỉnh , một chút cảm giác thèm ăn cũng .
Bên Dịch Thu vội vàng rời để chuẩn bát đũa cho Nghê Dực.
Thời Nguyệt bất lực thở dài: "Chàng đúng là lời."
Nghê Dực nàng mỉm : "Ừm, chỉ Nguyệt Nguyệt là lời nhất, cho nên cơ thể mới mau khỏe."
Thời Nguyệt: "Tất nhiên , từ nhỏ lời mà."
Nghĩ đến việc nàng từ nhỏ mang tấm bệnh tật, nụ của Nghê Dực thu .
"Có ở đây, nàng sẽ bao giờ bệnh nữa."
"Ừm, Nghê thần y là giỏi nhất."
"Giọng điệu quá mức hời hợt."
Thời Nguyệt xong, vươn tay sờ má một cái, : "Nghê Dực ca ca là vị thần y giỏi nhất, mạng của là của Nghê Dực ca ca ."
Nghê Dực nắm lấy bàn tay đang nghịch ngợm của nàng, đuôi mắt nhướn lên: "Vậy thì sẽ coi là thật đấy."
Nghênh Xuân bất ngờ thấy cảnh , vội vàng vươn tay bịt mắt .
A a a, cách đối xử giữa Quận chúa và Nghê thực sự càng ngày càng kiêng dè gì nữa!
Nàng nhịn xòe ngón tay , một cái, một cái nữa, khóe miệng nở một nụ phần ngây dại.
Quận chúa và Nghê đúng là xứng đôi quá , đều là những nhân vật như thần tiên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1448.html.]
Dịch Thu , thấy dáng vẻ ngây ngô của Nghênh Xuân còn chút thắc mắc.
Nghênh Xuân chỉ lắc đầu, đưa bất kỳ bình luận nào.
Biết Thời Nguyệt tỉnh , Hoàng hậu tới một chuyến, còn dẫn theo Khang Nhạc công chúa.
"Tỷ tỷ, tỷ rốt cuộc cũng giải con cổ trùng đáng sợ đó ." Khang Nhạc công chúa thiết ôm lấy cánh tay Thời Nguyệt.
Nàng thích kiểu dính lấy như thế , vì tỷ tỷ thơm thơm mềm mềm.
"Ừm..." Thời Nguyệt cũng đẩy nàng , ai mà nỡ từ chối một cô nàng ngọt ngào thế chứ.
"Nguyệt Nguyệt, tìm cho con mấy đầu bếp , con nhớ mỗi ngày uống canh bổ đúng giờ, như cơ thể mới mau khỏe." Hoàng hậu cũng chút giá vẻ nào, xót xa nắm lấy tay Thời Nguyệt, lo lắng như bậc tiền bối: "Ta mang theo chút đồ đạc qua đây, bảo Lưu tổng quản tạm thời để kho, thiếu thứ gì nhớ sắm thêm, thiếu chút tiền bạc đó ."
Lưu gia là phú thương đầu Đại Hạ, nhưng trong mắt những gia tộc quyền quý đó, dù cũng chỉ là đám dân mọn sặc mùi tiền bạc mà thôi.
Bà hoàng hậu , lúc đầu cũng triều thần phản đối, nhưng bà tiền mà, quốc khố thâm hụt bà liền vung tiền, vung đến mức bọn họ còn gì để .
Tuy nhiên Hoàng hậu tự nhiên sẽ nhắc tới chuyện của Lưu gia với Thời Nguyệt.
Phụ mẫu bà qua đời từ nhiều năm , lúc về già bọn họ cũng từng hối hận vì đối xử với tỷ tỷ như , nhưng tất cả đều còn kịp nữa.
Bọn họ cho đến lúc c.h.ế.t cũng thể bù đắp cho tỷ tỷ, chỉ thể mang theo sự hối hận mà rời .
Hiện tại hai trai của bà quản lý Lưu gia, nhưng thực tế những việc lớn đều là do bà quyết định.
Chỉ cần là vấn đề thể giải quyết bằng tiền thì đều là vấn đề.
Thời Nguyệt gật đầu đáp : "Con , cứ để Lưu tổng quản sắp xếp là , con thích quản những việc ."
Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của nàng, lòng Hoàng hậu đầy xót xa.
Ây, lúc đó nhận nàng sớm hơn một chút chứ...
"Không thích quản thì quản, đợi con khỏe hơn chút nữa còn thể đích chọn một ."
"Vâng."
Thấy Nghê Dực bước , Hoàng hậu nhíu mày nhưng nhanh bình tâm trở .
Bà dù cũng là từng trải, tâm tư của Nghê Dực bà tự nhiên cũng thể nhận .
Cả kinh thành đều , Nguyệt Nguyệt là do Lệ Vương đưa về, đó cũng luôn ở trong phủ dưỡng bệnh, vì thế ai nấy cũng đều cảm thấy Nguyệt Nguyệt là của Lệ Vương phủ.
Nếu là đây, Hoàng hậu tất nhiên là hy vọng vun đắp cho hai , dù Lệ Vương đúng là một tồi.
Tuy nhiên hiện tại bên cạnh Lệ Vương thêm một Tô Vũ Nhu, hai dây dưa dứt, bất kể vì nguyên nhân gì, Hoàng hậu đều cảm thấy Sở T.ử An còn là lựa chọn nhất nữa.
Ngược là Nghê Dực... trái ngược với vẻ ngoài thoát tục vướng bụi trần của là sự dịu dàng chu đáo, vẫn luôn chăm sóc Nguyệt Nguyệt .
Một nam nhân như hiện tại là vô cùng hiếm .
Hoàng hậu cũng quan tâm Nghê Dực quan chức gì ... Lưu gia tiền trang nên bà Nghê Dực giàu .
Trong lúc Hoàng hậu đang cân nhắc trong lòng, bà lờ mờ cảm nhận ánh mắt sắc lẹm như d.a.o của Nghê Dực ném tới.
Chỉ là khi bà qua thì đối phương chỉ đang chuyên chú hí hoáy với mấy con d.a.o nhỏ, bạc châm gì đó của .
Rất nhanh bà liền hiểu rõ chuyện gì đang xảy , Nguyệt Nguyệt cứ mải mê tiếp đón bà và công chúa mà vô tình phớt lờ .
Nam nhân mà, hẹp hòi lắm, Hoàng đế lúc còn trẻ cũng sẽ như , bà khác thêm một cái thôi là ông tính toán nửa ngày, hận thể lúc nào cũng xích bà bên cạnh.
Hoàng hậu khẽ thở dài, lên tiếng: "Chúng cũng nên , Nguyệt Nguyệt nghỉ ngơi cho nhé."