MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1429

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:07:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghê Dực: "Ồ, thì chỉ thể là ở đây canh chừng nàng thôi."

 

"... Ừm."

 

Thời Nguyệt nhỏ mọn, nhưng ngờ chuyện gì cũng thể tính toán. Đã là lúc nào , nàng một câu, chua chát một câu.

 

Thấy nàng rũ mi mắt, dáng vẻ ủ rũ, giọng điệu Nghê Dực dịu dàng hơn vài phần: "Đã cho chuẩn cơm nước , sắp thể ăn."

 

"Huynh ăn ?"

 

"Chưa."

 

"Vậy chúng cùng ăn nhé."

 

Nghê Dực gật đầu, lặng lẽ đăm đăm nàng, đôi mắt sâu thẳm nguy hiểm như đầm nước. Ngoài lều ồn ào náo động, còn đang nghĩ là hạ độc cho bọn họ lăn hết cho . khi nàng tỉnh , dường như còn thấy âm thanh bên ngoài nữa.

 

Bị lâu, gò má trắng bệch vì bệnh của nàng ửng hồng. Nàng vốn dĩ tựa cánh tay , gần như là nép trong lòng , lúc nàng ngẩng đầu , đưa tay kéo vạt áo n.g.ự.c , tư thế càng thêm mật.

 

Khiến cảm giác ôm c.h.ặ.t lấy nàng một cách dữ dội. Thân hình cứng đờ, động tác, nàng thử một chút, chậm rãi duỗi hai tay , ôm lấy eo : "Nghê Dực ca ca, cứu một nữa..."

 

Nàng hạ giọng mềm mỏng, dịu dàng chủ động ôm ấp, Nghê Dực nhất thời phản ứng kịp. Hắn chậm chạp cúi đầu xuống, cằm những sợi tóc rối của nàng cọ chút ngứa.

 

Một lúc lâu , mới hồi thần , nàng chủ động ôm . Khác với thường ngày, động tác lúc của nàng rõ ràng mang theo chút ý vị nũng, sớm phá vỡ tầng quan hệ giữa đại phu và bệnh nhân.

 

"Nguyệt Nguyệt, nàng đang ..." Giọng của chút run rẩy, đáy mắt ẩn hiện sự giãy giụa và tự kiềm chế như thú dữ dồn đường cùng.

 

"Muội chỉ ôm một cái thôi." Giọng nàng rầu rĩ phát từ n.g.ự.c .

 

Trong giọng của nàng quá nhiều sự tình tứ, dường như nàng thật sự chỉ là khi kinh sợ thì mong ôm . Nghê Dực giống như đặt chảo dầu, nàng kéo qua kéo chiên rán, phát hiện, hóa tâm tư của nữ t.ử thật sự dễ đoán như .

 

"Chuyện hợp quy củ." Nghê Dực sự tự chế của từ , trong miệng cứng nhắc thốt câu .

 

Tuy nhiên trái ngược với lời , cánh tay đột ngột dùng lực, ôm lấy eo nàng. Vòng eo thon gọn chỉ bằng một cái nắm tay trong lòng bàn tay . Thân thể mềm mại của nàng giống như sắp tan chảy trong lòng . Hắn thậm chí dám dùng lực quá mạnh.

 

Nhịp tim mỗi lúc một mãnh liệt hơn, tình cổ bắt đầu tác quái, gào thét bảo hãy chiếm hữu nàng, giam cầm nàng. Cơ thể cũng mất kiểm soát, trở nên nóng bỏng.

 

" chúng ..." Nàng khẽ lẩm bẩm điều gì đó, chậm rãi ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay, trắng trẻo nhu mỹ, như một miếng ngọc lạnh khiết trắng, thu hút tới tìm tòi.

 

Không đợi nàng xong, áp đầu xuống, thở nóng ẩm phả lên cổ nàng, đôi môi mỏng in lên cổ ngọc một nụ hôn nóng bỏng, khẽ dời một chút, tiếp tục in dấu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1429.html.]

 

"Ngứa..." Nàng khẽ rên một tiếng, trốn chạy. Một bàn tay bá đạo giữ c.h.ặ.t gáy nàng, nhấn nàng trở .

 

Nàng buộc ngẩng đầu lên, phô bày chiếc cổ yếu ớt của giữa môi răng . Hắn dùng lực, giống như con mãnh thú mới ngoạm con mồi về tổ, đang kiểm soát thú tính. Hắn từng chút một vỗ về con mồi, và cũng nhờ đó mà chút vị ngọt.

 

Toàn Thời Nguyệt đều mềm nhũn , dường như khảm trong lòng . Người khi trúng tình cổ, hành vi càng thêm phóng khoáng, nào cũng tràn đầy hormone, quyến rũ chịu nổi.

 

Chỉ là cái thể của nàng, chịu nổi sự giày vò của ...

 

"Nghê Dực..."

 

Tiếng gọi của nàng cuối cùng cũng gọi thần trí của dã thú. Hắn lùi , cúi đầu dáng vẻ thẹn thùng của nàng, đôi mắt hồ ly nhuốm lửa rực nguy hiểm. Hắn nhếch môi, bàn tay cố định gáy nàng nhẹ nhàng mơn trớn, giọng cũng mang theo ý vị gần như dụ dỗ: "Nguyệt Nguyệt, còn hôn một cái, ?"

 

Thời Nguyệt: "..."

 

Ánh mắt thanh tỉnh, dường như nếu nhận sự cho phép của nàng, sẽ thêm động tác nào khác. Thời Nguyệt lắc đầu: "Không ."

 

Thế là nàng thấy độ cong nơi khóe môi chậm rãi biến mất. Nàng rũ mắt, c.ắ.n môi: "... Thật ngứa."

 

Nghê Dực vốn dĩ định buông nàng , thấy lời đáp của nàng, bàn tay đột ngột siết c.h.ặ.t. Hắn ghé sát với tốc độ cực kỳ chậm chạp, ngậm lấy đôi môi đang mím c.h.ặ.t của nàng...

 

Đến khi nàng sắp ngạt thở, mới buông tha cho nàng, còn hỏi: "Ngứa?"

 

Nàng mở đôi mắt mù mờ nước, dùng lực lắc đầu, cả đầu gục lòng , ôm c.h.ặ.t lấy , hé răng nửa lời. Lần cũng giống thế , rõ ràng là bắt nạt nàng, nhưng nàng hề tức giận, còn tin tưởng ...

 

"Nguyệt Nguyệt, thích ?" Bàn tay Nghê Dực vuốt ve gáy nàng, khi hỏi câu , trái tim đều treo ngược lên.

 

Người trong lòng khẽ cọ cọ đầu, giống như đang suy nghĩ. Khi tưởng rằng sẽ nhận câu trả lời, nàng gật đầu: "Ừm..."

 

Đồng t.ử Nghê Dực khẽ run rẩy, một lúc lâu vẫn phản ứng kịp. Hắn từ đến nay luôn là bên kiểm soát, từng bước công chiếm nội tâm nàng, còn về việc dùng thủ đoạn gì, quá câu nệ. giờ đây, nàng tin tưởng và thích như , cảm thấy, thật hèn hạ bao.

 

Chương 518 Mỹ nhân xanh trong vương phủ 19 - Kiều Thời Nguyệt cứ đợi đấy...

Thể lực của Thời Nguyệt tiêu hao lớn, hai bàn tay luôn mỏi nhừ, Nghê Dực lặng lẽ xoa bóp cho nàng một lát, dường như chuyển biến . Rất nhanh mang cơm nước lên.

 

Ngửi thấy mùi thơm, Thời Nguyệt cũng cảm thấy thèm ăn. Nghê Dực động mấy cơm nước, lông mi dài rũ xuống, che sự sâu thẳm tĩnh mịch trong đôi mắt, quanh bao phủ một tầng áp suất thấp, đang nghĩ gì.

 

Kể từ khi nàng thừa nhận thích , trái trở nên tâm sự nặng nề, cũng dám đối mắt với nàng, giống như chuyện gì . Thời Nguyệt đặt đũa xuống, chớp mắt về phía , giọng điệu vài phần thấp thỏm: "Nghê Dực ca ca, ... thích nữ t.ử khác ?"

 

 

Loading...