MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1412
Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:05:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lần nào cũng giống như những khác, chặn ở ngoài cửa.
Nhan sắc của Thời Viện ở kinh thành cũng thuộc hàng hiếm , cộng thêm gần đây nàng từ bỏ khí chất bệnh tật, bắt đầu ăn diện.
Vì vẻ của nàng cũng thu hút ít ong bướm, thường xuyên mời tham gia các buổi thơ ca, đạo.
Nếu nàng chỉ nhan sắc thì cũng thôi, đằng nàng văn võ song , cầm kỳ thi họa đều , còn thạo cưỡi ngựa b.ắ.n cung, thế nên chẳng bao lâu , ngay cả bách tính trong kinh cũng đều đến danh hiệu "Mỹ nhân Lương Châu", "Đệ nhất tài nữ" của nàng .
Tất nhiên, cũng nàng còn một tỷ tỷ đích xuất đang ở Lệ Vương phủ, nhưng tỷ tỷ dường như ngoại trừ gương mặt thì chẳng điểm gì nổi bật, còn sắp bệnh c.h.ế.t .
Thời Viện bề ngoài đạm bạc danh lợi, nhưng tin tức dân gian nàng đều bỏ sót.
Thấy hình tượng xây dựng thành công như , nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Những đau khổ từ nhỏ đến lớn nàng chịu đựng hề uổng phí.
Điều duy nhất khiến Thời Viện hiểu và thấp thỏm chính là thái độ của Thánh thượng.
Thánh thượng mới chỉ triệu kiến nàng một , đến nay vẫn ban thưởng cho Thời gia, rốt cuộc xảy vấn đề gì?
Nghĩ đến thái độ dị thường lạnh nhạt của Thời Nguyệt đối với , Thời Viện lo lắng liệu nàng điều gì đó .
thể chứ?
Thời Nguyệt chỉ là một con bệnh, mỗi ngày chỉ ăn uống, nhốt trong phòng dưỡng thể, ngây thơ ngu xuẩn.
Hiện giờ Thời Nguyệt ở trong Lệ Vương phủ, Thánh thượng cũng từng triệu kiến nàng, chỉ tùy tiện gửi một ít gấm vóc d.ư.ợ.c liệu nọ, giống như thái độ để tâm đến hậu duệ của Thời gia.
Nghĩ , chút lo lắng của Thời Viện cũng xoa dịu.
Lệ Vương phủ.
Nguyệt Ảnh Hiên tĩnh mịch thanh lãnh, Bùi Ứng cùng Thời Nguyệt dạo một vòng trở phòng.
Thời Nguyệt vội vàng xuống sập mềm, rõ ràng là mệt đến mức nhúc nhích nữa.
Bùi Ứng thấy chút buồn : "Tỷ tỷ, tỷ như , ngoài dạo nhiều hơn."
Thời Nguyệt lười biếng liếc một cái, như một chú mèo tiếp tục cuộn tròn sập mềm, gật đầu : "Ừm, ."
Bùi Ứng: "..."
Hắn nhịn toét miệng : "Vậy thì cứ ."
Thấy xung quanh , nghiêm nét mặt : "Tỷ tỷ, chuyện tỷ , Thánh thượng vẫn luôn sai điều tra, nhưng đến nay vẫn kết quả, thấy Thánh thượng dường như định từ bỏ ."
Việc Lương Châu công phá vẫn còn tồn tại một điểm hợp lý.
Bùi Ứng lúc đó suy nghĩ nhiều, khi Thánh thượng nhắc tới, mới nghi ngờ lúc đó liệu nội ứng ngoại hợp với tướng lĩnh nước Kim , mới khiến trận chiến thủ thành ở Lương Châu nhanh ch.óng sụp đổ.
Thời Nguyệt gật đầu.
Vì trong cốt truyện, Thánh thượng cũng nghi ngờ đối với Thời gia, chỉ tiếc là mãi tra , cuối cùng cách vài tháng , ông mới truy phong cho Thời phụ, ban thưởng cho hậu duệ Thời gia.
Bùi Ứng ngập ngừng hỏi: "Tỷ tỷ, tỷ điều gì ?"
"Lúc phụ đưa , lờ mờ thấy tranh chấp với di nương, di nương từng gửi họa tượng của cho Tân hoàng nước Kim, còn đ.á.n.h Lương Châu chỉ là vì ..."
"Cái gì?" Tim Bùi Ứng đập thình thịch, nghi hoặc kinh ngạc.
Thời Nguyệt rủ mắt, hàng mi dài đổ bóng đậm mắt: "A Ứng, cuộc chiến đó, lẽ là vì mà khởi đầu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1412.html.]
Những lời nàng tất nhiên là bịa đặt, nguyên chủ căn bản chẳng gì cả.
Bùi Ứng là giấu chuyện, còn đối mặt với Thánh thượng, vì nàng cũng chỉ là đưa cặp con bia đỡ đạn mà thôi.
Hiện giờ thể nàng , việc điều tra cần Bùi Ứng thành.
"Không , tỷ tỷ, chuyện liên quan đến tỷ, Tân hoàng nước Kim dã tâm bừng bừng, từ lâu nuốt chửng Lương Châu ."
Bùi Ứng chỉ hận sách ít, đầu óc đủ dùng, những lời của tỷ tỷ hàm chứa quá nhiều thông tin.
Hắn nước Kim từng sai tìm Thời phụ, còn thương, nhưng tại Từ di nương gửi họa tượng của tỷ tỷ , bà gửi bằng cách nào, bà tiếp xúc với sứ giả nước Kim ?
Bùi Ứng tuy nhạy cảm với những mưu quyền đó, nhưng cũng nhận thở nguy hiểm.
Hắn Thời Nguyệt, nghiêm túc dặn dò: "Tỷ tỷ, đừng gặp mặt Thời Viện, thấy nàng lẽ vấn đề."
Hắn cũng trực giác của từ mà , lúc lúc , hễ nghĩ đến một khả năng nào đó, nổi da gà.
Thông đồng phản quốc, tru di cửu tộc còn là nhẹ, ngay cả khi chỉ dính dáng một chút thôi cũng thoát khỏi.
Hay là, trực tiếp g.i.ế.c Thời Viện , chuyện cũng cần tra nữa.
Nhìn thấy tia sát ý lóe lên trong mắt Bùi Ứng, Thời Nguyệt giơ tay gõ nhẹ lên đầu : "Đệ đang nghĩ gì ?"
Bùi Ứng lắc đầu, đáy mắt khôi phục vẻ ôn thuận và săn sóc: "Tỷ tỷ, chuyện cứ giao cho , tỷ đừng nhắc với bất kỳ ai."
Thời Nguyệt ngay sẽ như , nàng gật đầu : "Ta chừng mực mà, cũng đừng bừa."
"Ừm." Bùi Ứng mang nặng tâm sự, ở bao lâu liền rời .
Thời Nguyệt dựa sập mềm một lát, cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c vô cùng bí bách.
"Nghênh Xuân, em giúp gọi Nghê một chút."
Nàng xong, một ngụm khí huyết dâng trào, nàng khẽ ho vài tiếng, chiếc khăn che miệng liền nhuộm đỏ một mảng.
"Tiểu thư thổ huyết !" Nghênh Xuân ở bên cạnh thấy , sợ c.h.ế.t, vội vàng chạy gọi .
弈 Thu thì cẩn thận đỡ Thời Nguyệt xuống, giúp nàng lau sạch vết m.á.u khóe miệng.
Thời Nguyệt khẽ thở dài, ngoan ngoãn yên, đưa tay ấn lên tim .
Nghê Dực nhanh ch.óng tới, nắm lấy tay Thời Nguyệt, đặt lên đùi , trực tiếp bắt mạch.
Hắn lẽ đang sách thì gọi tới, thoang thoảng một mùi mực thơm.
Bùi Ứng Nghê Dực đang nghiên cứu cổ trùng, tìm nhiều tàng thư đưa cho , ngày nào cũng thể mang tới vài cuốn, giống như tốn nhiều công sức thu thập từ khắp nơi về.
Những lúc Nghê Dực rảnh rỗi đều ở trong phòng xem những điển tịch .
Lúc căng thẳng mặt, hỏi: "Tim bắt đầu đau từ khi nào?"
Thời Nguyệt nghĩ ngợi: "Từ đêm qua."
Nàng yếu ớt đến mức giọng nhỏ như muỗi kêu.
Nghê Dực cúi đầu, dường như chút bất lực: "Trong đêm cũng thể gọi ."
Nàng rủ mi mắt, chút áy náy: "Ta tưởng gì to tát, Nghê Dực ca ca, gây phiền phức cho ..."