MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1400

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:00:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kiều Viện thấy gì, chỉ cảm thấy chút bực bội, Bùi Ứng vẫn cứ hiểu phong tình như .

Hắn thực sự nghĩ rằng nàng nhất định bám lấy buông ? Bây giờ nàng nhiều sự lựa chọn.

Thái hậu nương nương hứa với nàng sẽ để nàng chọn một phu quân mà.

 

Bên Sở Lăng Phong rủ mắt, khinh miệt : “Kẻ đến từ Lương Châu đều t.ử khí trầm trầm như ?”

vị ở Lệ Vương phủ đó đến mức khiến chướng mắt như thế .

Bùi Ứng hỏi: “Ngài còn gặp nào khác đến từ Lương Châu ?”

Sở Lăng Phong về phía con đường dẫn Ngự Hoa Viên, bỗng nhiên nhíu mày : “Chẳng lẽ nàng kháng chỉ? Không , bản cung đích xem .”

Thái t.ử từ đến nay nghĩ gì nấy, Bùi Ứng định cùng loạn, chỉ yên tại chỗ.

 

lúc , một bóng xuất hiện từ nơi hoa lá xum xuê, ánh ráng chiều phía Tây vẫn còn đó, nàng khoác đầy ánh ráng đỏ, giống như dẫm lên vạn hoa mà tới.

Bóng dáng đó quá đỗi quen thuộc, Bùi Ứng sẽ lầm.

Đôi đồng t.ử của khẽ run rẩy, đó mặc kệ lễ nghi, đẩy Sở Lăng Phong lao v.út về phía đó.

Tỷ tỷ!

 

Sở Lăng Phong còn đang ngẩn ngơ, Bùi Ứng đến mặt Thời Nguyệt.

Thiếu niên tướng quân sững sờ gương mặt nàng, vành mắt thế mà bắt đầu ửng đỏ, từng chút một ướt đẫm, giọng khàn đặc chịu nổi: “Tỷ tỷ...”

Thời Nguyệt chớp mắt, một lúc mới nhận là Bùi Ứng.

Hắn theo bản năng ôm lấy nàng, nhưng một cánh tay duỗi , vô cùng lực, cứ thế ngăn cản .

Bùi Ứng lúc mới nhận cảnh đúng.

“A Ứng, chuyện gì lát nữa .” Thời Nguyệt cũng khẽ tiếng nhắc nhở.

 

Bùi Ứng nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, thần sắc vẫn căng thẳng như cũ, nhưng ngoan ngoãn gật đầu.

Đôi mắt dán c.h.ặ.t nàng, giống như sợ nàng đột nhiên biến mất .

Bên cạnh một ánh mắt dò xét, Bùi Ứng nhạy cảm nhận , ngước mắt một cái, thấy khuôn mặt Nghê Dực, bỗng nhiên sinh lòng cảnh giác: “Ngươi là ai?”

 

Trước khi cung, Nghê Dực uống một loại t.h.u.ố.c viên ngụy trang dung mạo, khiến nước da của đen nhiều, ngũ quan tuy đổi nhưng trông vẻ còn tuấn mỹ đoạt mục như ban đầu nữa.

Thời Nguyệt đang định mở miệng, Nghê Dực tự giới thiệu , giọng lạnh lùng vô cùng: “Nghê Dực.”

Bùi Ứng , cau mày đáp: “Bùi Ứng.”

Cũng chỉ đơn giản báo một cái tên.

Nghê Dực dời tầm mắt , dường như hề để tâm đến .

Bùi Ứng rốt cuộc vẫn còn trẻ, luôn cảm thấy đang khiêu khích , trong lòng giận.

 

“A Ứng, bái kiến Thái hậu .”

Thời Nguyệt mở miệng, Bùi Ứng liền vội vàng gật đầu.

Vì hành động thất thái của , cả Ngự Hoa Viên trong nháy mắt đều trở nên yên tĩnh, ngay cả tiếng nhạc cũng biến mất.

Tất cả đều ngạc nhiên vị tiên t.ử dường như bước từ tranh vẽ cổ đó.

Quả thực sở hữu dung nhan nghiêng nước nghiêng thành như , rõ ràng là khí chất thanh lãnh thoát tục, nhưng đôi mắt đó khi lưu chuyển vài phần diễm lệ, khiến thể nào quên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1400.html.]

Dường như thể nàng ngắm đều là một loại mong cầu xa xỉ và phúc khí.

 

Khi nàng đến gần, mới bàng hoàng phát hiện, bước chân nàng nhẹ tênh, sắc môi nhạt, bao phủ một luồng khí bệnh nhược, thực sự khiến thương xót.

Ngay cả ánh mắt của Thái hậu cũng nhịn mà dán c.h.ặ.t nữ t.ử dung mạo diễm lệ đó, trong lòng cảm thán, nếu ở thời loạn thế, nhan sắc sẽ gây bao nhiêu họa sự...

Vì Thời Nguyệt và Nghê Dực đều là những Thái hậu gặp, cung tỳ trực tiếp đưa hai đến mặt Thái hậu.

Bùi Ứng ngốc nghếch theo, cũng cùng đến đình giữa hồ.

 

Lúc Kiều Viện rơi trạng thái hình, nàng bóng dáng cách vài bước chân đó, chỉ cảm thấy giống như đang mơ.

Ác mộng.

Kiều Thời Nguyệt c.h.ế.t, giờ đây còn đường hoàng xuất hiện mặt nàng , hỏi hận cho .

Lúc còn ai chú ý đến Kiều Viện nữa.

Lúc nãy khi Kiều Viện cùng Thái hậu xuất hiện, còn một nghi ngờ nàng , chế giễu nàng , nhưng hiện tại, ai thể gương mặt của Thời Nguyệt mà thốt bất kỳ từ ngữ chê bai nào.

Đây chính là mỹ nhân mà Lệ Vương giấu trong phủ .

Chẳng trách Lệ Vương giấu , nếu bất kể ai thấy cũng sẽ chủ động theo đuổi thôi.

 

“Dân nữ Kiều Thời Nguyệt, bái kiến Thái hậu nương nương, Thái hậu nương nương vạn an.”

Cho đến khi giọng mềm mại thấp nhẹ đó vang lên, lỗ tai của tất cả đều tê dại từng đợt, ánh mắt rơi nàng càng thêm nóng bỏng.

“Đứng lên , khuôn mặt xinh xắn xem, sắp đến ngẩn ngơ cả .” Thái hậu là thiện, còn chủ động tới nắm tay Thời Nguyệt.

Mỹ nhân đúng là mỹ nhân, bàn tay nhỏ bé thon dài, như ngọc mềm , khiến quyến luyến thôi.

 

Thái hậu cũng là yêu cái , nếu lúc đầu cũng sẽ giữ Kiều Viện bên , chỉ là hiện tại, dường như Kiều Thời Nguyệt mới xứng với danh xưng bệnh mỹ nhân, những kẻ khác thực sự là khiến thấy... chút nực .

Thời Nguyệt khẽ mím môi: “Tạ ơn Thái hậu nương nương.”

Bùi Ứng lúc hồi thần, lập tức nghiêm mặt, bẩm báo đơn giản tình hình với Thái hậu.

Kiều Thời Nguyệt, đích trưởng nữ của Thứ sử Lương Châu.

Mọi tin đều theo bản năng về hướng của Kiều Viện.

Vậy hai vị ... chẳng là tỷ ?

 

cũng lạ, Kiều Viện thấy tỷ tỷ nhà hề chút thiết, thậm chí giống như thấy ma .

Thái hậu đương nhiên cũng nhận sắc mặt nàng trắng bệch, bèn quan tâm hỏi: “Viện Viện, đây là tỷ tỷ con, chẳng lẽ con nhận ?”

Kiều Viện lúc mới bước lên phía , bước chân run rẩy: “Tự nhiên là nhận , con là vì quá kích động...”

Nàng Thời Nguyệt, vành mắt đỏ hoe : “Tỷ tỷ, tỷ thực sự là quá .”

Thời Nguyệt nàng , thần sắc bình tĩnh, thậm chí còn vài phần xa cách và nghi hoặc.

Nàng chỉ gật đầu: “Đã lâu gặp, .”

 

Thái hậu đương nhiên thấy hai chị em dường như , bèn sang Bùi Ứng.

Bùi Ứng nhất thời giải thích thế nào, lúc đầu nể tình Kiều Viện là thừa tự duy nhất của nhà họ Kiều nên mới đưa nàng đến kinh thành, cũng giải thích phận thứ xuất của nàng , nàng và tỷ tỷ ít khi qua , cũng là chuyện bình thường.

 

 

Loading...