MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1394

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:00:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn thế so với lúc để râu quai nón thì hơn quá nhiều.

... nàng bắt đầu nghi ngờ y thuật của .

Trẻ tuổi thế là thần y ?

 

Chút nghi ngại trong mắt nàng, Nghê Dực thấy rõ mồn một. Khóe miệng khẽ ngậm ý , bỗng nhiên hỏi: “Năm nàng mấy tuổi thì gãy tay?”

“Mười tuổi.”

“Năm đó mười sáu.” Hắn hỏi: “Xương gãy là do nối, tính vẫn chứ?”

 

Thời Nguyệt cử động cánh tay một chút, gật đầu: “Vâng, cảm ơn Nghê , hồi đó cứ tưởng sẽ còn tay nữa.”

Nghê Dực động tác của nàng, nụ càng sâu hơn.

Hắn chút hiếu kỳ về nàng lúc đó, rốt cuộc là một tiểu đoàn t.ử chạm ngọc khắc băng như thế nào, nhưng tài nào nhớ .

 

Hắn nhàn nhạt : “Vậy nàng thể tin tưởng chứ?”

Nàng mới phản ứng , đôi gò má ửng hồng như ráng chiều, chút lắp bắp: “... Ta ý nghi ngờ y thuật của Nghê .”

 

“Cơ thể của nàng nhất thời thể trị khỏi ngay , xem chúng còn ở chung một thời gian dài, Nguyệt Nguyệt cần gọi xa cách như .”

“Vậy nên gọi thế nào cho ?” Thời Nguyệt khiêm tốn thỉnh giáo.

 

“Ta cùng tuổi với Lệ Vương, Nguyệt Nguyệt cứ gọi là Nghê...” Hắn dừng một chút, dường như quên mất tên gì .

Thời Nguyệt tiếp lời : “... Nghê Dực ca ca?”

“Ừm, đều .”

 

Tay cầm kim của Nghê Dực khẽ run, rõ ràng là chính gài bẫy nàng, nhưng nàng gọi một tiếng như , đáy lòng liền dâng lên một luồng tê dại.

Khi hạ kim, thấy hai tay nàng đan c.h.ặ.t hơn, đầu ngón tay ửng đỏ.

Trên mặt nàng thì khỏi , giống như tô thêm phấn đại, rực rỡ đến cực điểm, đôi mắt càng thêm long lanh như nước.

 

“Vâng, Nghê Dực ca ca.”

Nàng thuận theo tự nhiên, dường như chút căng thẳng và thẹn thùng, âm cuối cao lên, vô tình gợi lên một tia ý nghĩ kỳ lạ.

Nghê Dực tâm thần hốt hoảng, suýt chút nữa đ.â.m sai huyệt vị, đây là đầu tiên nhiều năm mất kiểm soát như thế.

 

Nhờ cuộc trò chuyện , Thời Nguyệt còn thấy đau gối mấy nữa.

nàng dám chỗ châm như con nhím , ánh mắt nàng đảo quanh, cuối cùng nhịn mà rơi gương mặt nam t.ử.

Đây quả thực là một khuôn mặt tuấn tú chạm trổ tinh xảo, nàng nhịn cảm thán.

 

Sự kinh diễm trong ánh mắt nàng căn bản giấu , giống như những nữ t.ử khác hàm súc dè dặt, nàng tuy cũng thẹn thùng, nhưng ánh mắt đó hề che đậy.

Chỉ là Nghê Dực thấy đôi mắt nàng trong veo, hề pha tạp quá nhiều tình ý, liền nàng thuần túy là cảm thấy trai, giống như một vật phẩm đẽ .

 

Khi Dịch Thu trở về, thấy cảnh tượng giường, luôn cảm thấy chút đỏ mặt tía tai.

Nghê trông như thế , ngày ngày đến khuê phòng của tiểu thư, truyền ngoài dường như cho lắm?

Nghê là thần y, thần y hướng tới phong thái câu nệ tiểu tiết, chuyện nam nữ thụ thụ bất ?

Nghĩ , Dịch Thu cũng nghĩ thêm gì nữa.

 

Nàng đặt hộp thức ăn xuống, bày từng khay bánh ngọt .

Tiểu thư thích ăn những thứ , lát nữa ăn nổi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1394.html.]

Đến giai đoạn cuối của châm cứu, Thời Nguyệt bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, Dịch Thu cầm khăn lau cho nàng, đưa nước nóng để nàng thấm giọng.

 

Nhớ đến lời Nghê Dực, Dịch Thu còn mang đến một đĩa bánh hạnh nhân: “Tiểu thư, đói , nếm thử ?”

Hôm nay Thời Nguyệt ăn uống khá , thấy loại bánh ngày thường đụng đến, giờ đây thế mà cũng thử một chút.

Nàng gật đầu.

 

Lúc Nghê Dực bỗng nhiên nhàn nhạt lên tiếng: “Dịch Thu, ngươi xem bên Nghênh Xuân sắc t.h.u.ố.c đến .”

“Vâng, Nghê .”

Dịch Thu dời một chiếc bàn đến, đặt bánh hạnh nhân sang một bên mới xoay ngoài.

 

Thời Nguyệt ăn xong một miếng, cảm thấy chỉ ăn thì lắm, bèn hỏi mang tính tượng trưng: “Nghê Dực ca ca, ăn ?”

Nam nhi đại trượng phu thường thích ăn mấy thứ .

Tuy nhiên Nghê Dực gật đầu: “Ừm.”

 

hai tay đều rảnh rang, liếc về phía đĩa bánh hạnh nhân, thôi.

Thời Nguyệt thấy rõ ràng, đáy mắt sự tiếc nuối.

“Nghê Dực ca ca, tiện, lấy cho ?”

Nàng thậm chí còn ngại ngùng dám dùng từ “đút”.

 

Nghê Dực thần sắc điềm tĩnh, giống như nhận gương mặt ửng hồng của nàng, gật đầu như một chính nhân quân t.ử: “Nguyệt Nguyệt, phiền nàng .”

Thời Nguyệt do dự một chút, dùng khăn lau tay, cầm một miếng bánh hạnh nhân đưa đến mặt .

“Nghê Dực ca ca, cho ...”

 

Vì sợ bánh hạnh nhân rơi vụn, nàng còn dùng bàn tay đỡ ở phía .

Nghê Dực những ngón tay đang run rẩy vì căng thẳng của nàng, thầm nghĩ quá đáng .

Hắn vội vàng mở môi đón lấy miếng bánh, giải quyết nhanh gọn.

 

Cũng là ai đang căng thẳng, thể tránh khỏi, đầu ngón tay nàng vẫn nhẹ nhàng chạm bờ môi mỏng màu đỏ thắm của .

Nàng giống như một chú hươu con kinh sợ, thoắt cái rụt tay .

Nghê Dực cũng cảm thấy môi nóng rực, như in một dấu ấn rực lửa.

 

Hắn mím môi, trong khoang miệng tràn ngập vị ngọt bùi của bánh, vờ như nhận cái chạm nhẹ , nhưng nơi đầu mũi dường như ngửi thấy mùi hương thơm ngọt hơn, là hương nhài thanh khiết nàng.

Thần sắc nàng loạn, vội vã, cũng kịp lau tay, cầm một miếng bánh khác bỏ miệng .

 

Lương Châu ở Tây Bắc, phong tục nơi đó phóng khoáng hơn, con gái nhà lành cần gò bó trong viện học nữ đức, tự nhiên cũng cầu kỳ như quý nữ ở kinh thành.

Miếng bánh hạnh nhân nhỏ, nàng trực tiếp ăn gọn một miếng, nhưng cũng đến mức mất nhã nhặn, thậm chí còn chút đáng yêu.

Nghê Dực chằm chằm đầu gối nàng, hồi lâu động tác gì.

 

Sự chú ý của Thời Nguyệt mới rơi , quan tâm hỏi: “Nghê Dực ca ca, khỏe ? Tay đang run kìa.”

Nghê Dực khẽ: “Không , chắc là hai ngày nay nghỉ ngơi .”

Nhắc đến chuyện , bầu khí bỗng trở nên nặng nề.

 

“Đều tại cơ thể của , Nghê Dực ca ca, vất vả , còn Tô tiểu thư và ca ca A Ninh, họ tuy nhưng dọc đường nhất định gian nan... Nếu họ chuyện gì...”

 

 

Loading...