MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1387
Cập nhật lúc: 2026-02-15 06:58:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tất cả đều cảm thấy là một kẻ phế vật, khó gánh vác đại nhiệm, nhưng Tô Vũ Nhu dùng sức hút nhân cách khiến tiểu Thái t.ử nể phục, hai còn nhanh ch.óng trở thành bạn .
Tiểu Thái t.ử hôm qua Tô Vũ Nhu về chuyện chữa bệnh cho nguyên chủ, bèn nảy ý định dạy dỗ nguyên chủ một phen, nên sáng sớm nay tới đây.
Trong cốt truyện nguyên chủ từng gặp tiểu Thái t.ử, vì lúc tiểu Thái t.ử đại náo Nguyệt Ảnh Hiên, nàng đang ở trong phòng ngoài, cuối cùng Sở T.ử An đuổi .
Thời Nguyệt , về phía thiếu niên đang tường.
Cậu coi là Thái t.ử, mặc một bộ thường phục màu xanh chàm đơn giản, tay đặt đầu gối, tay còn nhẹ nhàng quất một chiếc roi dài màu đen.
Tiểu Thái t.ử trông khá trai, gương mặt tinh tế, môi hồng răng trắng, nếu vì sự kiêu ngạo và trương dương giữa đôi lông mày, chừng còn nhầm là con gái.
Chu Lăng Phong thẳng bóng hình màu trắng trăng , ánh mắt bỗng dừng mặt nàng, ngẩn ngơ.
Cậu hụt chân, cả rơi từ tường xuống, nhưng may mà phản ứng cũng khá nhanh, vội vàng quất roi một cái, đuôi roi quấn lấy cành đào.
Cậu nhẹ nhàng đu đưa, tiếp đất vững vàng.
vì cú giật của , cây đào rung chuyển, vài cánh hoa đào rơi xuống, hương thơm lan tỏa, cánh hoa cũng xoay tròn đậu vai, tóc của Thời Nguyệt.
Chu Lăng Phong hồn, gò má bỗng đỏ bừng, thế mà ngã khỏi tường!
Cậu thấy nữ t.ử dường như định đưa tay hứng lấy cánh hoa rơi, thẹn quá hóa giận, hung hăng quất một roi.
Đánh những cánh hoa đào đó.
Thời Nguyệt cũng cơn gió từ ngọn roi quét qua cho giật , khẽ lùi hai bước, nâng mi ngưng mâu Chu Lăng Phong: "Ngươi là..."
"Ngươi quản bản công t.ử là ai!"
Sau chuyện , Chu Lăng Phong tuyệt đối thể tự xưng danh tính, chỉ cảm thấy càng thêm thẹn thùng và bực bội.
Cậu chằm chằm nữ t.ử .
Thật là một ánh mắt vô tội, thật là một dáng vẻ yếu ớt khiến đàn ông thương xót... Chẳng trách Vương thúc nàng mê hoặc đến hồn siêu phách lạc, còn lén lút giấu nàng ở đây, bắt Tô Vũ Nhu hầu hạ nàng!
Nữ t.ử như , xứng với Vương thúc chứ?
Chương 501 Mỹ nhân xanh trong vương phủ 02 - Kêu
"Nô tì bái kiến Thái t.ử ——"
Nghênh Xuân và Dịch Thu nhận tiểu Thái t.ử, lúc đang định hành lễ, thì thấy tiểu Thái t.ử lạnh mặt giơ chiếc roi đen lên.
"Bạch!" một tiếng động ch.ói tai vang lên, roi quất xuống con đường lát đá xanh phủ đầy hoa rụng.
Roi tiếp theo của Chu Lăng Phong, trực tiếp quất xuống ngay cạnh chân Thời Nguyệt!
Gió roi lạnh lẽo mạnh mẽ, cuốn theo cánh hoa mặt đất đồng thời, vạt váy màu trắng trăng của Thời Nguyệt cũng tung bay theo gió.
Nghênh Xuân và Dịch Thu nào từng thấy cảnh tượng như , nghĩ đến danh ác của Thái t.ử, tức khắc sợ tới mức hét lên.
Bình thường Chu Lăng Phong tay, chắc chắn sẽ khiến những tiểu thư thế gia sợ đến mức mặt cắt còn giọt m.á.u, hoảng loạn chạy trốn, nhưng mặt lẽ là sợ đến ngốc luôn , nàng chỉ ngây tại chỗ, ngẩng đầu những cánh hoa bay lượn trời.
Cứ như thể đang cố tình biểu diễn cho nàng xem một màn !
Chu Lăng Phong trong lòng lửa, tay kiềm chế , đuôi roi "xoẹt" một cái lướt qua cánh tay nữ t.ử.
Cậu từ nhỏ thích luyện roi cùng mẫu hậu, ba roi là thể lấy mạng . Trong kinh thành bất kể là ai thấy vung roi, cũng chỉ vội vàng né tránh.
Tiếng "xoẹt" vang lên, tay áo cánh kiến gai ngược roi móc rách, kéo theo cả làn da non nớt tay áo, cũng rạch một vết m.á.u.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1387.html.]
Lần Chu Lăng Phong cũng nhận chơi quá tay, dù cũng là của Vương thúc...
Cậu đột ngột thu roi , về phía cánh tay nàng.
Cậu dùng hết sức, một nửa tay áo của nàng xé toạc, lủng lẳng treo đó, vết thương dài một ngón tay đang rỉ m.á.u, từng giọt từng giọt, xuôi theo làn da trắng như băng mà chảy xuống, nhỏ từ đầu ngón tay thon dài.
Nàng dường như cảm thấy đau, thế mà hề kêu lấy một tiếng.
Chu Lăng Phong siết c.h.ặ.t chiếc roi, đôi môi đỏ mọng mấp máy, hồi lâu , hừ lạnh một tiếng, lời ẩn chứa sự hung dữ: "Hóa ngươi là gỗ ?"
Không rằng, giả bộ đáng thương cho ai xem?
"Tiểu thư! Người thương !"
Nghênh Xuân và Dịch Thu phản ứng , vội vàng tiến lên đỡ Thời Nguyệt.
"Tiểu thư về phòng ạ!"
"Đi gọi đại phu!"
Hai tì nữ dùng khăn tay bịt vết thương của Thời Nguyệt .
Thấp thoáng, Chu Lăng Phong thấy ở phía trong cánh tay đó một vết sẹo cũ, trông cực kỳ dữ tợn.
Cậu tiếng của tì nữ cho phiền lòng, mất kiên nhẫn lên tiếng: "Các ngươi kêu la cái gì? Nàng cũng c.h.ế.t !"
Nghênh Xuân và Dịch Thu sợ uy nghiêm của Thái t.ử, tức khắc im bặt.
"Chu Lăng Phong, đang gì ?!"
Tiếng quát của Tô Vũ Nhu truyền đến từ cổng viện.
Sở T.ử An bên cạnh cô thấy cảnh tượng trong viện, thần sắc biến đổi, nhanh ch.óng về phía Thời Nguyệt: "Nguyệt Nguyệt!"
Chu Lăng Phong khi thấy , chút chột , trời sợ đất sợ, chỉ sợ Tam Vương thúc mách lẻo với phụ hoàng.
Sau khi Sở T.ử An kiểm tra vết thương của Thời Nguyệt, đôi mày nhíu c.h.ặ.t, giọng lạnh lùng nghiêm nghị: "Thái t.ử điện hạ, quá nghịch ngợm ."
"Đệ chỉ là đang quất hoa chơi thôi, tự nàng cứ ở đây đấy chứ."
Chu Lăng Phong còn biện minh, nhưng Sở T.ử An hiểu rõ tính nết của , lời giải thích trong miệng câu nào : "Đây cung điện của , vô duyên vô cớ đến đây quất hoa cái gì?"
Nói xong, trực tiếp bế Thời Nguyệt lên, về phía trong phòng, đồng thời với Tô Vũ Nhu: "Tô nhị tiểu thư, phiền cô qua đây một chút."
Tô Vũ Nhu gật đầu: "Ờ ờ!"
Chu Lăng Phong nhíu mày: "Tô Vũ Nhu, cô ngốc ! Tại cô khám bệnh cho nàng ?"
Tô Vũ Nhu quan sát thấy sắc mặt Thời Nguyệt nhợt nhạt, nên lúc giải thích nhiều với Chu Lăng Phong: "Ái chà, tai họa gây kìa, còn mặt mũi mà ."
Chu Lăng Phong mặt hầm hầm, nhưng cũng theo : "Đệ cố ý mà."
Tô Vũ Nhu: " đúng đúng, đều là khác tự đ.â.m roi của Thái t.ử, ?"
Chu Lăng Phong nghẹn lời, nếu mặt là Tô Vũ Nhu tâm đầu ý hợp với , cho cô một roi để cô im miệng .
Hai trực tiếp phòng ngủ, thấy Sở T.ử An bên giường, căng thẳng ôm nữ t.ử, một hiên ngang oai hùng, một da trắng như tuyết mặt như hoa, thực sự là xứng đôi.