MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1383
Cập nhật lúc: 2026-02-15 06:58:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
phản ứng của cô mà bình thản quá, khiến chút cam lòng.
Chương 499 Trà xanh nhỏ ở đại viện quân khu 26 (Hoàn) - Quấn
Ánh mắt thiếu niên rực rỡ chân thành, như những vì tinh tú, lấp lánh trong đêm đông lạnh lẽo sâu thẳm, thật khó để nhấn chìm.
Thời Nguyệt vươn tay ôm lấy gáy , dùng sức kéo xuống.
Anh vốn dĩ vẫn còn đang lơ lửng cô, lúc cô ôm một cách chân thực, trong khoảnh khắc trái tim trống rỗng đó cô lấp đầy, cô cần trả lời, cũng đáp án mong .
Anh theo cô ngã xuống ghế sofa, hai ôm nũng nịu, đầu cô khẽ cọ bên cổ , miệng : "Em nhớ c.h.ế.t , Chiêu Chiêu."
"Khụ..."
Tỉnh Chiêu nắn nắn cánh tay cô, ngược bắt đầu hổ: "Ồ."
"Mấy ngày nay em những gì?" Anh chuyển chủ đề.
"Em chẳng với ? Em nhận kịch bản truyền thanh mới."
"Anh em nữa."
"Được , đó là một bộ kịch truyền thanh chuyển thể từ truyện tranh, em l.ồ.ng tiếng cho nữ chính, bộ truyện đó cực kỳ hot, em chút áp lực..."
Cô bắt đầu lải nhải những chuyện mà Tỉnh Chiêu sớm , nhưng mang đến cho cảm giác giống như .
Anh ma xui quỷ khiến cúi đầu, đôi môi mỏng chạm tai cô, hôn một cái.
Giọng của Thời Nguyệt dừng , ngẩng đầu : "Anh hôn trộm em."
Tỉnh Chiêu mặt : "Ừm."
Anh bẽn lẽn như một cái, liền đem cái tai nhạy cảm đỏ ửng bày mặt Thời Nguyệt, cô ngẩng cằm, học theo dáng vẻ của , nhẹ nhàng chạm .
"Oàng" Tỉnh Chiêu cảm thấy tai nóng bừng, tiếp đó trong đầu một tràng ong ong, tay chân cũng chút bủn rủn.
Anh xuống bờ môi mím của cô gái, định chút gì đó thì bỗng nhiên thấy bên ngoài vang lên tiếng bước chân.
Thời Nguyệt Tỉnh Chiêu hành động nhanh nhẹn, nhưng ngờ linh hoạt đến thế, giống như một con mèo giật khi chạm quả dưa chuột, vèo một cái liền bay lên.
Tiếp đó nhanh ch.óng đỡ Thời Nguyệt ngay ngắn, bản thì chạy biến .
Dương Khiêm và Dương bước cửa, Thời Nguyệt đang đàng hoàng ghế sofa, Tỉnh Chiêu ở đằng xa, đang rót nước uống, dường như nóng chịu nổi, mặt còn nhễ nhại mồ hôi.
"Chú, dì ạ." Anh chào hỏi một cách nghiêm túc, mục đích đến một nữa.
Dương Khiêm hai túi đồ lớn , chút buồn , Giang Như Thi là chu đáo tỉ mỉ như , bà chỉ mang cho Nguyệt Nguyệt chút đồ ăn thôi, những thứ khác e là Tỉnh Chiêu tự mang qua .
Dù thế nào nữa, Tỉnh Chiêu mang nhiều đồ tới như , họ nên giữ ở ăn cơm.
Hơn nữa, ông vẫn luôn một lời cảm ơn với đứa trẻ .
Đợi hai bếp, Tỉnh Chiêu mới về phía Thời Nguyệt, ánh mắt hai giao giữa trung, cuối cùng đều nhịn mà bật .
Tỉnh Chiêu cảm thấy, dường như cũng khá thích cảm giác kích thích .
——
Lần nữa thấy tin tức của Khổng Hiểu Ý là vì tòa án phán quyết quan hệ nhận nuôi giữa nhà họ Dương và cô chính thức chấm dứt.
Nghe Khổng Hiểu Ý còn cầu cứu đến phía Địch Hiên, nhà giúp đỡ cứu cô .
Địch Hiên tức giận khôn cùng, từ đó về dường như còn quan tâm đến chuyện của cô nữa.
Cha Dương Thời Nguyệt thích nên cũng với cô những chuyện , nhưng Thời Nguyệt Khổng Hiểu Ý cuối cùng vẫn kết án một năm, đồng thời tước bỏ quyền lợi chính trị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1383.html.]
Sự bốc đồng nhất thời của Khổng Hiểu Ý đ.á.n.h đổi cả nửa đời của đó.
Thời Nguyệt cũng ngờ sẽ là kết quả như thế , nữ chính tù .
Thực nếu sự phỉ báng của Khổng Hiểu Ý chỉ nhắm cô thì cũng đến mức nghiêm trọng như , nhưng cô kéo cả mấy gia đình trong đại viện xuống nước, phá hoại hình tượng của nhân viên công chức nhà nước, cô coi như đá tấm sắt .
Chuyện của Khổng Hiểu Ý nhanh ch.óng Thời Nguyệt quăng đầu.
Sau kỳ nghỉ dài, trường học tổ chức một buổi đại hội chào đón tân sinh viên.
Thời Nguyệt và Tỉnh Chiêu lôi kéo ba tân sinh viên tạm thời lập thành một ban nhạc, lên sân khấu khiến tiếng vỗ tay vang dội như sấm.
Trong đám tân sinh viên hầu như ai là hai họ, cho dù từng xem qua video của ban nhạc Sơn Báo thì cũng sẽ qua Nhật Nguyệt Khả Chiêu (Nhật Nguyệt Sáng Rõ).
Bên gào thét khản cả cổ: "Nhật Nguyệt Khả Chiêu là thật ?!"
Đừng đài, hầu như bộ thầy cô sinh viên tại hiện trường đều thể thấy!
Thời Nguyệt liếc Tỉnh Chiêu một cái, vặn đôi mắt như bầu trời đêm đầy .
"Là thật."
Giọng của cô truyền từ micro, cả hội trường đều thể thấy.
Tiếp đó là một tràng tiếng huýt sáo và hò reo đầy ám .
Tỉnh Chiêu khẽ mím khóe miệng, chút thẹn thùng cúi đầu.
Nói cũng , thậm chí còn một lời tỏ tình chính thức nào cơ, nhưng tại , cứ thế mà thuận lý thành chương ở bên .
Dư quang của chú ý đến cô gái đang bình tĩnh, trong lòng bắt đầu nôn nóng.
Đến mức thậm chí quên cả việc hòa âm.
Thời Nguyệt liếc .
Lại liếc .
Cuối cùng dứt khoát đưa tay khều một cái.
Tỉnh Chiêu: "..."
Anh bỗng nhiên phản ứng , nhưng đài bùng nổ tiếng rộ lên.
Đây là một buổi biểu diễn thành công, nhưng vui vẻ đến bất ngờ, khi xuống đài, Thời Nguyệt mấy bạn học nhiệt tình kéo chụp ảnh, đợi cô tìm Tỉnh Chiêu nữa thì thấy bóng dáng .
Người bình thường căn bản rời khỏi cô, giờ chạy mất ?
Không lẽ cô nàng nào kéo tỏ tình chứ?
Thật cô đoán mò, theo thống kê của diễn đàn trường, 78% nữ sinh trong trường thích Tỉnh Chiêu.
Hơn nữa chỉ riêng thời gian tập quân sự, trung bình mỗi ngày đều hai nữ sinh tỏ tình với , mức độ hot ...
Sau khi buổi biểu diễn tân sinh viên kết thúc, Thời Nguyệt vẫn ngoan ngoãn ghế, uống nước ẩm cổ họng.
Tỉnh Chiêu gọi điện tới, hỏi cô đang ở .
Thời Nguyệt: "Em vẫn ở nơi mà bỏ rơi em."
Tỉnh Chiêu: "... Anh qua ngay đây."
Không lâu , Tỉnh Chiêu bộ trở hội trường, lúc bên trong còn quá nhiều , Thời Nguyệt vẫn ở hàng ghế đầu, đặc biệt nổi bật.
Tỉnh Chiêu đến mặt cô, chìa tay về phía cô: "Đi thôi, đưa em về."
Thời Nguyệt đưa tay liền thấy lòng bàn tay một vết xước, còn đang rỉ m.á.u, cô nhíu mày, kéo bàn tay xem kỹ: "Sao thương thế ?"