MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1382

Cập nhật lúc: 2026-02-15 06:58:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vừa đến cửa nhà, Dương xông : "Nguyệt Nguyệt, con về ."

Đứa con gái tắm trong ánh nắng khiến trái tim trống rỗng của bà cuối cùng cũng chút vững vàng, nhưng nhớ cảnh tượng trong giấc mơ, bà rùng .

"Vâng, ." Thời Nguyệt vẫy vẫy tay với Tỉnh Chiêu, về phía bà.

Dương nước mắt lã chã, cảm xúc mất khống chế, dùng sức ôm c.h.ặ.t cô: "Nguyệt Nguyệt, là với con, chăm sóc cho con... Con thể cho một cơ hội ..."

Thời Nguyệt những lời lẩm bẩm của bà, chậm rãi chớp mắt: "Vâng."

nhận sự đáp quá nồng nhiệt, Dương cũng vô cùng mãn nguyện.

Bà che mặt lau mắt một cái, với thiếu niên đang mỗi bước ngoái đầu : "Tỉnh Chiêu, nếu cháu thời gian thì ở ăn cơm nhé?"

Tỉnh Chiêu: "Vâng ạ."

Anh nhanh chân chạy trở , khóe miệng khẽ nhếch lên một độ cong.

Thời Nguyệt liếc thấy dáng vẻ của , ngón trỏ chọc chọc cánh tay .

Tỉnh Chiêu chút đỏ mặt, nãy đáp nhanh quá ?

Thôi kệ, quản nữa, cứ thích ăn cơm cùng cô.

——

Thời Nguyệt gặp Khổng Hiểu Ý, cũng quản chuyện của cô , mà giao quyền cho cha quản lý.

Trong chuyện , hại chỉ Thời Nguyệt, cha Dương còn cần xin từng nhà một.

Nể tình quen nhiều năm, ngược ai trách cứ họ, chỉ là khó tránh khỏi sẽ nhắc nhở vài câu, nhà rốt cuộc là nuôi dạy , đừng để con cái chịu tổn thương.

Sự thật Khổng Hiểu Ý phỉ báng là thể chối cãi, cho dù nhà họ Dương bỏ qua cho cô , lẽ nhà họ Tỉnh sẽ kiện cô , nhưng cô hề từ bỏ vùng vẫy, cô đề nghị với Dương Khiêm, nếu ký thỏa thuận chấm dứt quan hệ nhận nuôi thì hãy cứu cô ngoài.

Nếu thì chỉ thể đưa tòa, cho chuyện vỡ lở, trở thành trò cho kẻ khác.

Dáng vẻ vò mẻ sứt của cô khiến cha Dương mở mang tầm mắt, chút ý còn sót trong lòng cũng xóa sạch.

chuyện cha Dương cho Thời Nguyệt , sợ cô thấy phiền lòng.

Vừa vặn Thời Nguyệt khai giảng, càng rảnh bận tâm Khổng Hiểu Ý là tình hình gì.

Vì chuyện Tỉnh Chiêu đ.á.n.h khán giả, danh tiếng của ban nhạc Sơn Báo khó tránh khỏi tổn hại, nhưng gần đây họ vặn dự định nghỉ ngơi, nên cũng chịu ảnh hưởng quá lớn.

ngay từ đầu họ nghĩ đến việc để bọn trẻ mắt.

Thời Nguyệt thể tham gia quân sự, khi báo danh, ở trường chỉ hai ngày là về nhà ở.

Tỉnh Chiêu mỗi ngày chỉ lúc nghỉ ngơi mới xem điện thoại, một trái tim luôn trống rỗng, bạn học thấy dáng vẻ đó của đều vô cùng tò mò hóng hớt.

Tỉnh Chiêu trong mắt họ cũng là một nổi tiếng mạng nhỏ, hơn nữa nhiệt độ couple của và Dương Thời Nguyệt thấp hơn những couple tác trong giới giải trí .

Anh trường, của câu lạc bộ guitar và ban nhạc trường cũng lập tức tìm .

Chỉ tiếc là sức khỏe Dương Thời Nguyệt , thể tham gia quân sự, Tỉnh Chiêu liền như mất hồn , đối với ai cũng mấy buồn để tâm, cao lãnh vô cùng.

Cuối tháng chín, Tỉnh Chiêu khi tập quân sự nửa tháng đen một vòng, kéo hành lý trở về nhà, liền chạy .

Giang Như Thi gọi : "Vừa con mang hộp bánh trung thu qua cho Nguyệt Nguyệt, con bé thích những thứ ngọt ngào thế ."

Tỉnh Chiêu gật đầu, cầm lấy bánh trung thu, thấy bên cạnh còn các loại hải sản, d.ư.ợ.c liệu nọ, liếc bà Giang, lặng lẽ nhét tất cả những thứ trong túi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1382.html.]

Giang Như Thi thể phát hiện những hành động nhỏ của , bà đầu lườm một cái, tức giận : "Sao con dứt khoát dọn cả nhà qua đó luôn ?"

Tỉnh Chiêu tiếp tục nhét: "Con cũng dọn lắm."

Giang Như Thi tức đến khóe miệng co giật: "Cha con là kẻ lụy tình, con cũng thế!"

Tỉnh Chiêu xách cái túi đầy ắp, ngẩng đầu hỏi: "Ồ, cảm thấy hạnh phúc ?"

Giang Như Thi: "..."

Chỉ thể , lụy tình thực sự là sính lễ nhất của đàn ông.

Tỉnh Chiêu đến cửa nhà, thấy bó hoa bên cạnh khá , thuận tay cầm lấy, mang .

Giang Như Thi thấy bất đắc dĩ buồn , đứa con trai thật sự còn cần nữa đây?

Thời Nguyệt khi nhận điện thoại, chậm chạp , thấy Tỉnh Chiêu tay xách nách mang thì ngẩn : "Anh ?"

Vẫn đến Tết mà, thăm họ hàng ?

Tỉnh Chiêu : "Mẹ bảo mang tới."

Anh phơi nắng đen nhiều, khi chuyện hàm răng trắng tinh hiện đặc biệt rõ ràng.

Anh lấy bó hoa từ trong túi , đưa cho Thời Nguyệt: "Khá đấy, tặng em."

Thời Nguyệt bó hoa cúc đồng tiền pha lẫn đủ loại màu sắc , đón lấy: "Vâng, cảm ơn , em thích lắm."

Tỉnh Chiêu: "..."

Anh khẽ ho một tiếng: "Lần sẽ tặng em bó hơn."

"Mau ." Thời Nguyệt cái dáng vẻ ngốc nghếch đó của , nhịn : "Sao đen thành thế ?"

Nói đến chuyện , Tỉnh Chiêu liền hừ hừ tức giận: "Họ là mặt trắng nhỏ."

"Nói là mặt trắng nhỏ, cho nên dứt khoát bôi kem chống nắng luôn ?"

"Ừm."

Thời Nguyệt ý kiến lớn: "Mặc kệ họ gì, mặt trắng nhỏ thì chứ? Anh đến một cái mụn cũng mọc, làn da bao, đừng hành hạ cái mặt nữa."

Tỉnh Chiêu thấy cô thực sự để tâm, thế là gật đầu: "Được."

Anh luôn nghi ngờ cô chút cuồng nhan sắc, giờ thì càng chắc chắn hơn, cô đúng là !

Vào nhà xong, Tỉnh Chiêu quanh một vòng, nhỏ giọng hỏi: "Cha em nhà ?"

"Vâng, ngoài mua đồ , em lười động đậy." Thời Nguyệt xuống ghế sofa.

Tỉnh Chiêu ghé gần, cô từ xuống một lượt, thấy cô gầy , sắc mặt cũng , tuy nhiên vẫn hỏi một câu: "Có thấy trong khỏe ở ?"

Thời Nguyệt lắc đầu, ngả ghế sofa, ngoắc ngoắc tay với : "Chỉ là nóng nảy bực bội, cổ họng khô ngứa."

So với năm, cô coi như hơn nhiều .

Tỉnh Chiêu vốn dĩ đang bên cạnh cô, lúc cậy nhà , dậy quỳ ghế sofa, ôm cô lòng.

"Dương Thời Nguyệt, em... nhớ ?"

Họ luôn quấn quýt bên , thời gian tập quân sự là những ngày họ xa lâu nhất, gặp cô chắc sẽ phát điên mất.

 

 

Loading...