Vừa thấy Thời Nguyệt, hai lời liền đưa cô .
Người phụ nữ cảnh , nhất thời nên gọi , nhưng cô gái vẻ bình thản, chắc là quen nhỉ?
Người phụ nữ cũng quản nữa, xoay trở về, nhưng vẻ mặt rõ ràng là hoảng hốt.
Cuộc thi của Thời Nguyệt ở lượt cuối cùng, Chu Nguyên Nhĩ và Tiêu Tiểu Ngữ khán đài chờ đợi.
Tiêu Tiểu Ngữ cầm một chiếc máy ảnh trong tay, tâm trạng lo lắng cứ như thể cô sớm trở thành phụ , đang mòn mỏi mong chờ đứa trẻ sắp lên sân khấu.
Chu Nguyên Nhĩ đồng hồ, đột nhiên dậy rời .
"Anh họ, ?" Tiêu Tiểu Ngữ hỏi.
"Vào hậu trường xem thử."
"Hả? cùng đó mà."
Chu Nguyên Nhĩ xa.
Lúc hậu trường đang loạn thành một đoàn, cũng ai để ý xem thêm một , trong phòng hóa trang, cũng phụ của nữ sinh ở bên cạnh.
Ánh mắt đảo qua một vòng, thấy bóng dáng Thời Nguyệt.
Anh về phía Sở Sở, cất bước tới.
Sở Sở đột nhiên thấy một trai, , là một quý ông trai mặt , vẫn nhịn đỏ mặt: "Chú... Chu?"
Cô nhớ đây là chú của Thời Nguyệt, ở vòng bán kết gặp qua.
mà trai chẳng giống bậc chú bác chút nào cả.
"..." Chu Nguyên Nhĩ sửa cách xưng hô của cô, thấp giọng hỏi: "Bạn học, Nguyệt Nguyệt ?"
Sở Sở hồn : "Cậu một biên đạo gọi ngoài , chắc là sẽ về ngay thôi."
Chu Nguyên Nhĩ gật đầu, xoay theo hướng cô chỉ.
Không tại , thấy luôn cảm thấy bất an.
Đi theo hành lang ngoài, cây trâm cài tóc mặt đất ở góc cua thu hút ánh của .
Anh bước tới vài bước, nhặt cây trâm lên, ngẩng đầu về phía camera giám sát, đôi mắt đen như phủ lên một tầng sương tuyết.
Chương 50 Thiên kim xanh hào môn gãy cánh 18
Thời Nguyệt thô bạo nhét một chiếc xe RV.
Máy lạnh mở thấp, cô rùng một cái.
"Nguyệt Nguyệt..."
Cố Kình ngay đối diện cô, mặc vest chỉnh tề, gầy nhiều, gương mặt hốc hác, quầng thâm mắt càng rõ rệt, thế , càng giống như một ác quỷ bước từ vùng đất âm hàn.
Ác quỷ linh hồn, dường như ngay cả phương hướng cũng đ.á.n.h mất.
Khoảnh khắc ánh mắt chạm Thời Nguyệt, chớp mắt thật nhanh để xác định hiện tại là một giấc mơ.
Thời Nguyệt lướt qua những gã đàn ông vạm vỡ canh giữ ngoài cửa xe, mới đặt tầm mắt lên mặt Cố Kình.
Cố Kình nghiêng tới, nắm lấy tay cô, nhưng cô né tránh.
"Nguyệt Nguyệt, em còn định trốn tránh đến bao giờ?"
"Cố Kình, gặp ." Thời Nguyệt nhấn mạnh từng chữ một cách nghiêm túc, giọng điệu và thái độ xa lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-138.html.]
Cố Kình thấy lời cô , bàn tay đang lơ lửng giữa trung trở nên vô cùng cứng đờ.
Trước đây thích cô gọi là trai, cực lực đổi vị trí của trong lòng cô, nhưng lúc đây, cô lạnh lùng gọi thẳng tên , cảm thấy cả trái tim như cái lạnh bao trùm.
Đây là điều .
"Nguyệt Nguyệt, theo về Cố gia, chúng như đây, ?"
"Như đây? Ngày nào cũng què, bế tới lui, ai cũng thể coi thường , sỉ nhục ?"
Đồng t.ử Cố Kình run rẩy, á khẩu trả lời .
Thời Nguyệt rũ mắt, ánh mắt rơi chân , giọng điệu càng thêm nhẹ nhàng: "Anh trai, còn nhớ nỗi đau lúc đó ? Nếu thể đau đến ngất thì mấy, ai thấy chân đ.á.n.h gãy một cách sống sượng chứ?"
Đôi mắt đen của Cố Kình chằm chằm cô, ngay cả một lời biện bạch cũng thốt .
Anh thấy cô bỗng nhiên nở một nụ với , gọi một tiếng: "Nguyệt Nguyệt, em bảo gì cũng , chỉ cần em tha thứ cho , chỉ cần em... về bên cạnh ."
Anh thích nụ của cô, đây khi cô , đôi mắt luôn cong cong.
Thời Nguyệt đáp , cô chuyển chủ đề: "Lát nữa còn thi đấu, bây giờ lỡ ít thời gian của ."
Nhắc đến chuyện , ánh mắt Cố Kình chút hốt hoảng, xem video cô bước lên sân khấu một nữa, cô so với đây, dường như càng rời xa hơn.
Thời Nguyệt ngoài cửa sổ xe, một bóng từ cửa lớn , giống như cô ở đây , trực tiếp tiếp cận chiếc xe .
Cố Kình ngoài xe, đăm đăm sườn mặt cô gái.
Tất cả tình thâm đều dành cho cô, và tất cả sự tàn nhẫn cũng đổ lên cô.
Anh từng hủy hoại sân khấu yêu thích của cô, nhưng chính cô tự lên một nữa.
Không , cô sống hơn.
Nhận thức khiến cảm thấy một nỗi hoảng sợ từng .
Thời Nguyệt mở cửa xe, Cố Kình cũng ngăn cản, hôm nay chỉ đến để cô, hề một nữa phá vỡ ước mơ của cô, sẽ nỗ lực lên, một nữa mặt cô.
Anh Chu Nguyên Nhĩ, vì sợ sẽ càng thêm chật vật.
"Nguyệt Nguyệt, cẩn thận Lại Tuyên." Lúc Thời Nguyệt xuống xe, Cố Kình nắm lấy cánh tay cô nhỏ.
Thời Nguyệt chút ngạc nhiên, hóa là Lại Tuyên tìm đến.
Cô liếc đôi chân của , nụ môi mang theo vẻ thiết và dịu dàng mà quen thuộc, nhưng lời cô là: "Anh trai, chân của , cũng dễ gãy mà."
Tay Cố Kình cô gạt , vẫn ngẩn ngơ theo bóng lưng cô.
Vừa giọng điệu của cô rõ ràng ngọt ngào như , nhưng lời khiến như sét đ.á.n.h.
Là nghĩ nhiều ? Khoảnh khắc đó thế mà cảm thấy Thời Nguyệt tà ác.
Bên ngoài xe, Chu Nguyên Nhĩ trực tiếp hạ gục vệ sĩ mặt đất, thấy Thời Nguyệt xuống, liền kéo cô qua.
"Chú ơi, đáng sợ quá, may mà chú đến..." Thời Nguyệt cũng mật ôm lấy , như đang nũng mà rúc lòng .
"..." Lòng bàn tay Chu Nguyên Nhĩ phủ lên gáy cô, nhẹ nhàng an ủi hai cái, ánh mắt trong xe.
Cố Kình dường như chịu đả kích gì đó, cả thẫn thờ cứng đờ.
Chu Nguyên Nhĩ lười nhảm, bế Thời Nguyệt lên, nhanh ch.óng bộ về phía cửa lớn trung tâm nghệ thuật.
Trong xe RV, Cố Kình hai tay ôm đầu, cảm thấy đau khổ vì suy đoán của .