MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1376

Cập nhật lúc: 2026-02-15 06:58:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thời Nguyệt bảo đưa họ , thế là khi đ.á.n.h bóng xong, họ hiên ngang bắt taxi tới đó.

 

Lúc đó Thời Nguyệt cũng mới đến lâu, đang cầm một ly nước uống.

 

Thời tiết , chỉ cần vài bước cô cảm thấy cổ họng khô khốc.

 

Ly nước đá cầm trong tay cảm thấy dễ chịu.

 

Phan Khoa thấy cô, đang định qua, thì thấy Tỉnh Chiêu xuất hiện bên cạnh cô.

 

Tỉnh Chiêu dáng cao ráo, mặc một bộ đồ đen, phù hợp với bầu khí ở đây, cúi đầu tiết lộ, quanh cũng bao quanh một luồng khí tràng, giống như vị thần bảo hộ bên cạnh cô gái.

 

Phan Khoa dừng bước, lùi về .

 

Địch Hiên liếc một cái, ánh mắt chuyển sang khuôn mặt Viên Phục, quả nhiên, từng một tâm tư đều đơn giản.

 

đáng tiếc, họ còn cơ hội nào nữa , chậm chỉ một bước, mà là từng bước một.

 

Hơn nữa, trong mắt Dương Thời Nguyệt, họ và Tỉnh Chiêu căn bản thể đặt lên bàn cân so sánh.

 

Cô coi họ như những bạn bình thường, thể cùng tiến bộ, nhưng giữa cô và Tỉnh Chiêu một bầu khí hòa hợp và mật mà khác khó lòng xen .

 

Khương Hãn và Thịnh Kỳ Kỳ mò đến bên quầy bar, bắt đầu nghiên cứu thực đơn.

 

Địch Hiên với Viên Phục và Phan Khoa: "Tìm chỗ thôi."

 

Hai thu hồi tầm mắt, gật gật đầu, thần sắc ngược bình tĩnh, chỉ là trầm mặc nhiều.

 

Sự táo bạo và trực diện của Tỉnh Chiêu, Phan Khoa từng chứng kiến, thậm chí còn dám đối mặt trực tiếp với phụ .

 

Về điểm , Phan Khoa tự thấy bằng, thích thì thích thật, nhưng sẽ cân nhắc nhiều hơn, cho nên ngay cả cơ hội đích bày tỏ lòng với Thời Nguyệt cũng hết đến khác bỏ lỡ.

 

Mà bây giờ, rõ ràng còn thích hợp để mở lời nữa.

 

Viên Phục thì càng khỏi , thậm chí còn hiểu rõ tâm tư của chính , chỉ là thấy Thời Nguyệt thì sẽ thẹn thùng, thấy bên cạnh cô trai khác thì cảm thấy hụt hẫng.

 

Loại tình cảm m.ô.n.g , ước chừng nhiều năm , họ mới thể nghĩ thông suốt .

 

Tỉnh Chiêu đầu tiên là vươn tay chạm ly nước của Thời Nguyệt, đó nhíu mày lấy : "Đừng uống nước quá lạnh."

 

Thời Nguyệt thở dài, hắng giọng : "Tớ thấy amidan khó chịu, tối nay hát nhé."

 

Tỉnh Chiêu xong, khuôn mặt tuấn tú càng thêm nghiêm nghị: "Chuyện gì ? Có thức khuya ? Gần đây ăn uống cái gì thế?"

 

"Tớ mà, hôm nay tỉnh dậy thấy thế , lúc đ.á.n.h răng cứ buồn nôn, mắt cũng khô rát nữa."

 

t.h.ả.m thiết, nhưng Tỉnh Chiêu liên tưởng đến hình ảnh đó, chút .

 

"Tối nay ngủ sớm , sáng mai mà vẫn còn đau thì uống thêm ít t.h.u.ố.c kháng viêm."

 

Tỉnh Chiêu vốn dĩ là một cẩu thả, lúc bản ốm đều dựa ý chí để gượng qua, nhưng thấy quá nhiều triệu chứng bệnh cô, bây giờ về mặt dùng t.h.u.ố.c, cũng thể đưa ý kiến .

 

"Được."

 

Một lát , Tỉnh Chiêu lấy cho cô một ly nước ấm: "Uống nhiều nước ."

 

Vì ban nhạc Sơn Báo thường xuyên trú hát ở đây, quán bar Lan Bối trở thành quán bar náo nhiệt nhất địa phương, là một điểm check-in nổi tiếng mạng, ít du khách từ nơi khác đến cũng đều sẽ tới đây một lát.

 

Tiểu Chiêm chiêu mộ đội ngũ quản lý để mở rộng kinh doanh, còn thì chuyên tâm chơi guitar bass.

 

Quán bar còn vốn đầu tư của Thời Nguyệt, mỗi tháng tiền hoa hồng cũng ít.

 

Cộng thêm bình thường diễn, nhận quảng cáo mạng xã hội, còn l.ồ.ng tiếng kịch truyền thanh, nửa năm qua , cô rõ ràng thành một đại phú bà .

 

học ở nơi xa, ở địa phương trường đại học hàng đầu trong nước, cô dự định tích cóp thêm ít tiền nữa, đến cuối năm là thể mua một căn hộ, lúc đó sẽ càng tự do hơn.

 

"Nghĩ gì thế?" Tỉnh Chiêu thấy độ cong nơi khóe miệng cô gái mãi hạ xuống , chút tò mò.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1376.html.]

 

Thời Nguyệt: "Kiếm tiền, mua nhà."

 

Tỉnh Chiêu: "..."

 

"Lý tưởng của đúng là đủ... bình dị mộc mạc đấy."

 

Thời Nguyệt: "Đây là sự theo đuổi cả đời của đại đa bình thường chúng tớ hả?"

 

"Ừ, đúng."

 

Phải , cô giàu.

 

Tâm nguyện của cô ước chừng nhanh sẽ thực hiện thôi.

 

Tỉnh Chiêu chua xót nghĩ đến tiền ít ỏi trong thẻ của , còn lời nào để nữa.

 

Sau một lúc lâu, giống như nghiêm túc cân nhắc xong, : "Nguyệt Nguyệt, nuôi tớ ."

 

Thêm một cái miệng ăn cơm, đối với cô mà , thực sự là quá dễ dàng.

 

Thời Nguyệt quét mắt từ xuống một lượt: "Tớ nuôi cái gì cũng c.h.ế.t, vẫn nên tìm khác nuôi ."

 

Tỉnh Chiêu: "..."

 

Cậu ngược thời gian, tự tát cho một cái.

 

Tỉnh Chiêu lặng lẽ đón lấy chiếc ly , nhân lúc xung quanh quen, nắm luôn cả bàn tay cô trong lòng bàn tay .

 

Lòng bàn tay cô ấm áp, mu bàn tay lạnh, bao trọn lấy: "Buổi tối vẫn đừng nên bật điều hòa suốt đêm, khí khô, còn dễ nhiễm lạnh nữa."

 

Thời Nguyệt gật gật đầu: "Biết mà."

 

tựa về phía , động tác tự nhiên mật, giống như một chú mèo nhỏ, Tỉnh Chiêu sang hai bên một cái, khẽ ho: "Ra ghế đằng một lát nhé?"

 

"Cậu căng thẳng cái gì chứ?" Cô ngẩng đầu , "Lòng bàn tay sắp đổ mồ hôi kìa."

 

Tỉnh Chiêu: "Không ."

 

Nói cũng lạ, hai ôm cũng ôm , hôn cũng hôn , nhưng cô cứ gần là vẫn căng thẳng vô cùng.

 

"Chiêu Chiêu!"

 

Không là ai đột nhiên gọi một tiếng.

 

Tỉnh Chiêu gần như lập tức buông tay Thời Nguyệt , lùi sang bên cạnh một bước.

 

Thời Nguyệt: "..."

 

Tỉnh Chiêu chạm đôi mắt trong trẻo nhưng đầy oán trách đó, bỗng nhiên thấy chột .

 

Tiểu Chiêm chạy lon ton qua đây: "Nguyệt Nguyệt cũng ở đây , danh sách bài hát hôm nay của chúng quên gửi ?"

 

Thời Nguyệt : "Không quên gửi , tối nay thể ngẫu hứng, còn thể để khán giả tự chọn bài."

 

"Ồ ồ..." Tiểu Chiêm gật gật đầu, vội vàng chạy .

 

bao xa, Tiểu Chiêm liền đầu , quái dị: "Hai đứa cứ tiếp tục nắm tay tay nhé, tớ báo cáo ."

 

Tỉnh Chiêu: "..."

 

Thời Nguyệt: "..."

 

Tỉnh Chiêu lặng lẽ đưa tay , nắm tay Thời Nguyệt, nhưng cô tránh , trực tiếp gáy về phía .

 

Tỉnh Chiêu vòng tới mặt cô, ánh đèn ngũ sắc lướt qua gò má , thấp thoáng thể thấy sự thẹn thùng của : "Nguyệt Nguyệt, tớ thực sự căng thẳng."

 

 

Loading...