MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1372

Cập nhật lúc: 2026-02-15 06:58:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thời Nguyệt nhiều cảnh đối diễn với nam chính, cho nên cô mới chọn đến phòng thu âm, đối mặt l.ồ.ng tiếng với nam chính sẽ càng đầu tư hơn, cảm giác hơn.

 

Trong phòng thu, nam chính trong cơn xúc động bóp c.h.ặ.t cánh tay Thời Nguyệt.

 

Tỉnh Chiêu đang đợi ở bên ngoài thấy , lập tức cau mày.

 

Cậu tiến gần cửa, đợi đoạn đó thu xong, liền đẩy cửa bước .

 

"Có đau ?"

 

Tỉnh Chiêu nắm lấy tay Thời Nguyệt, liền xắn tay áo cô lên.

 

Trong phòng lò sưởi, Thời Nguyệt chỉ mặc một chiếc áo len màu hồng xù xì, ống tay áo cũng khá rộng rãi.

 

Trên cánh tay trắng nõn mấy vết đỏ ửng, rõ ràng là bóp .

 

Nam diễn viên l.ồ.ng tiếng nho nhã bên cạnh thấy , lập tức xin : "Nguyệt Nguyệt, nãy chú nhập tâm quá, thực sự xin cháu."

 

"Chú Triệu, cháu ạ." Thời Nguyệt lắc đầu, đẩy Tỉnh Chiêu một cái, "Cậu mau ngoài ."

 

Tỉnh Chiêu chút ủy khuất: "Ồ..."

 

Chú Triệu thấy , bảo đảm: "Lát nữa chú sẽ xa một chút."

 

Tỉnh Chiêu một bước ba ngoảnh , khiến nữ đạo diễn cũng nhịn bật thành tiếng: "Yên tâm , ăn thịt Nguyệt Nguyệt nhà ."

 

Đôi trẻ cũng khá đáng yêu, quan trọng là nhan sắc còn cao nữa.

 

Chẳng trách mạng đều đang ghép đôi.

 

Đến cả một bà cô già như bà thấy hai đứa ở cạnh cũng kìm lộ nụ "dì hiền".

 

Chàng thiếu niên ngược trở , thần sắc vài phần thẹn thùng, ấp úng : "Tạm thời vẫn là của nhà cháu ạ."

 

Lần đừng là đạo diễn, cả studio đều vui vẻ hẳn lên.

 

Còn hùa theo trêu chọc.

 

"Ồ, thế bao giờ thì là của nhà ?"

 

"Xem vẫn còn cơ hội theo đuổi Nguyệt Nguyệt ?"

 

Ánh mắt Tỉnh Chiêu lập tức khóa c.h.ặ.t đó, dọa đối phương vội vàng xua tay: "Ê, đùa thôi mà."

 

Tỉnh Chiêu quét mắt đó từ xuống một lượt, trong đôi mắt sự ngông cuồng độc nhất vô nhị của cái tuổi , cũng sự tự đại ngạo mạn: "Nguyệt Nguyệt chỉ thích thôi."

 

"Phụt..." Toàn trường rộ lên.

 

Thời Nguyệt qua lớp kính bên ngoài, thấy cả đám đang , chút tò mò.

 

Chạm ánh mắt Tỉnh Chiêu, cô rõ vì nở một nụ , mấp máy môi: "Đợi tớ."

 

Tỉnh Chiêu lập tức ngoảnh đầu , vành tai đỏ bừng.

 

Vừa nãy cái lời quái quỷ gì , chê kìa.

 

Chương 495 Tiểu xanh đại viện quân khu 22 - Hẹn hò

 

Tỉnh Chiêu chỉ là cùng Thời Nguyệt đến l.ồ.ng tiếng, nhưng nữ đạo diễn nhắm trúng , khi bà một nữa đưa lời thỉnh cầu, đồng ý thử hát ca khúc chủ đề của kịch truyền thanh.

 

Không ngờ giọng hát của thiếu niên quả nhiên hợp với bài hát đó.

 

Tỉnh Chiêu cũng ý nghĩ gì khác, thể kiếm tiền thì hát thôi.

 

Mãi đến mười một giờ đêm, Thời Nguyệt mới l.ồ.ng tiếng xong, cô mệt đến mức chuyện, giống như nụ hoa sương tuyết cho héo rũ.

 

Cô mặc nhiều, chiếc áo phao mềm mại bao bọc lấy cô, Tỉnh Chiêu cõng cô lên, giống như đang cõng một đám mây trôi nổi .

 

Tai Tỉnh Chiêu lộ ngoài khí lạnh, đóng băng đến đỏ rực, Thời Nguyệt vươn hai cái vuốt lông xù , che lấy tai .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1372.html.]

 

Trên găng tay ấm từ lòng bàn tay cô, ấm áp hừng hực, Tỉnh Chiêu cảm thấy cơ thể dường như đều sưởi ấm dễ chịu, thoải mái.

 

"Đói ?" Vì tai bịt , Tỉnh Chiêu thể rõ giọng của chính , còn tiếng tim đập dường như đọng màng nhĩ.

 

"Vâng, một chút xíu ạ." Cô gục đầu vai của , giọng mềm mại nhu thuận, cũng bao nhiêu tinh thần.

 

Gần đây nhiều chợ đêm, Tỉnh Chiêu về phía nơi ánh lửa sáng rực, khí dường như thêm vài phần ấm áp, còn lẫn lộn mùi thơm của đủ loại món ăn vặt.

 

"Có từng ăn mấy thứ ?"

 

Tỉnh Chiêu hỏi.

 

Mũi Thời Nguyệt động đậy, bụng kêu rột rột: "Tớ ăn, ăn xong sẽ phát sốt, tiêu chảy, nghiêm trọng hơn còn nhập viện rửa ruột."

 

Bước chân Tỉnh Chiêu khựng : "..."

 

Cậu lặng lẽ xoay , rời khỏi chợ đêm.

 

Thời Nguyệt cũng thở dài nặng nề: "Vậy chúng ăn bánh kem nhỏ ."

 

"Ừ." Tỉnh Chiêu đưa mắt quanh quất, cũng chỗ nào bánh kem nhỏ để mua, "Cậu tra điện thoại xem?"

 

Bàn tay tai trái của thu về, tức thì một luồng gió lạnh lùa .

 

Lạnh.

 

Thời Nguyệt nhanh tìm một cửa tiệm, qua đó mất 1,5 km, mất mười mấy phút.

 

Tỉnh Chiêu theo chỉ dẫn bản đồ, đột nhiên nhận , đây là buổi hẹn hò của hai ?

 

Không ai khác ở đây, chỉ buổi hẹn hò của hai bọn họ.

 

Nhận dường như tiêm m.á.u gà, bước chân nhẹ nhàng và nhanh nhẹn, Thời Nguyệt nghi hoặc hỏi: "Sao đột nhiên hưng phấn thế?"

 

Tỉnh Chiêu chậm bước : "Không ."

 

gối đầu lên vai , đôi tay nhẹ nhàng che lấy tai .

 

Tỉnh Chiêu nhịn nhếch môi , thể diễn tả cảm giác sưng vù tê dại trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Sau đó phát hiện, 1,5 km, thực sự là quá ngắn.

 

Ngắn đến mức tâm trạng còn kịp bình phục, ngẩng đầu thấy biển hiệu tiệm bánh kem, đám mây nhẹ tênh từ lưng xuống, bay trong tiệm.

 

Tỉnh Chiêu theo cô, bê một chiếc khay gỗ, cô liên tục kẹp bánh mì, cuối cùng còn lấy một miếng bánh kem nhỏ hương nhài nho xanh.

 

Đồ ngọt quả nhiên thể bổ sung năng lượng cho con , khi cô ăn xong miếng bánh kem nhỏ, cần cõng nữa.

 

Tỉnh Chiêu xách túi bánh mì trong tay, buồn bực cô gái phía như chim cánh cụt.

 

Đột nhiên tới bên cạnh cô, thấp giọng nhắc nhở: "Cẩn thận một chút, đường trơn."

 

Thời Nguyệt gật gật đầu, xoa xoa hai bàn tay, nhét túi áo phao: "Vâng."

 

Sắc mặt Tỉnh Chiêu càng thêm trầm uất, đến tay cũng nắm.

 

Cậu cúi đầu vài bước, : "Cậu chậm."

 

Thời Nguyệt: "Vậy đợi tớ một lát, nhanh quá sẽ ngã."

 

Tỉnh Chiêu: "Ồ, tớ đang đợi mà."

 

Lại thêm vài bước, Thời Nguyệt đột nhiên về phía thiếu niên đang im lặng: "Tỉnh Chiêu, nắm tay tớ ?"

 

Tỉnh Chiêu chạm đôi mắt tràn ngập ý của cô, bàn tay luồn trong túi áo của cô: "Cũng thể."

 

Tay vốn dĩ ấm hơn tay cô, còn đặc biệt sưởi trong túi áo, cho nên càng giống như một ngọn lửa bao bọc lấy tay cô.

 

 

Loading...