MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1370
Cập nhật lúc: 2026-02-15 06:58:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khổng Hiểu Ý mỉm nhắc nhở: "Chị ơi, bên ngoài gió lớn, nhớ mặc thêm áo khoác nhé."
Thái độ của cô khiến liên tưởng đến bộ dạng phát điên lúc .
Thời Nguyệt cảm thấy cô quả nhiên sở hữu nội tâm mạnh mẽ của một nữ chính.
Vừa khỏi cửa, Khổng Hiểu Ý run rẩy rúc bên cạnh Dương, thiết ôm lấy cánh tay bà.
Mẹ Dương theo bản năng về phía Thời Nguyệt, cũng nhớ một chi tiết trong quá khứ.
Bà lâu cùng Nguyệt Nguyệt ngoài, cho dù là trung tâm thương mại dạo bộ.
Trước đây bà đưa Nguyệt Nguyệt ngoài là vì lòng tự tôn tác quái, bản bàn tán vì một đứa con gái bệnh tật ốm yếu.
Bà đưa con gái nuôi khoe khoang khắp nơi... cuối cùng chỉ là một trò .
Bà đúng là tự tự chịu mà.
"Đi cho hẳn hoi ." Mẹ Dương rút tay , thần sắc phức tạp.
Khổng Hiểu Ý cũng liếc Thời Nguyệt một cái, thấy cô vẫn bộ dạng thờ ơ, nụ mặt dần thu liễm .
Gió lạnh se sắt, Thời Nguyệt hắt một cái, cô đang định là về nhà , thì thấy Giang Như Thi dẫn theo Tỉnh Chiêu, giống như đang định rời khỏi đại viện.
Lúc ăn cơm, Tỉnh Chiêu với cô là sẽ đến quán bar Lan Bối.
"Nguyệt Nguyệt!" Giang Như Thi vẫy vẫy tay về phía .
"Ơi!" Thời Nguyệt lập tức chạy lon ton qua đó, mũ áo khoác cũng gió thổi phồng lên.
Cô giống như một chú chim nhỏ sải cánh trong gió đêm, nhào tới mặt Giang Như Thi.
"Chạy nhanh thế gì?" Tỉnh Chiêu đưa tay đỡ lấy vai cô, kéo chiếc mũ đang bay phần phật đội cho cô.
"Nguyệt Nguyệt, cháu ngoài dạo ?" Giang Như Thi thấy Dương và Khổng Hiểu Ý phía cô, cố ý hỏi.
"Vâng ạ."
"Đi dạo nhiều chút thì , nhưng gió lớn quá, là về nghỉ ngơi ."
"Không ạ, cháu mặc nhiều áo lắm."
Đèn đường lờ mờ, Dương tiến lên phía .
Bên cạnh Khổng Hiểu Ý như vô tình cảm thán: "Nguyệt Nguyệt và Tỉnh Chiêu quan hệ thật đấy, tính cách của hai họ khác xa như , là chơi với kiểu gì nữa, ơi... Con thấy mạng gán ghép hai họ thành một đôi đấy..."
Quả nhiên, giây tiếp theo cô liền thấy sắc mặt Dương trở nên lạnh lẽo.
đợi Khổng Hiểu Ý tiếp tục phát huy, Dương đầu với cô : "Hiểu Ý, con ý gì?"
Khổng Hiểu Ý ngẩn : "Con ý gì cả, chỉ là thuận miệng thôi."
"Ừ." Mẹ Dương cũng cảm thấy phản ứng của quá khích.
Không hiểu , bây giờ bà cảm thấy mỗi câu cô , mỗi động tác cô , dường như đều mục đích riêng.
Thời Nguyệt Giang Như Thi và Tỉnh Chiêu rời , mới chậm rãi ngược về bên cạnh Dương, là dáng vẻ yên tĩnh đó.
Trong lòng Dương thể khó chịu, con gái nhà chỉ khi ở mặt khác mới để lộ nụ thoải mái, còn ở mặt bà dường như chỉ căng thẳng và cẩn trọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1370.html.]
Nói cho cùng, vẫn là do hai năm qua bà để quá nhiều bóng ma tâm lý cho cô.
Trong tâm hồn non nớt của cô, ruột là gây tổn thương sâu sắc nhất.
Trên đường , mỗi một tâm tư, giày vò nhất chính là Khổng Hiểu Ý.
Ở Dương gia, sự thiên vị của cha nuôi mới là v.ũ k.h.í lớn nhất, nhưng bây giờ, dường như cô đang dần mất sự thiên vị đó.
Cô nỗ lực lâu như , cuối cùng chẳng gì cả.
Khổng Hiểu Ý nghỉ ngơi ở nhà hai ngày cuối tuần, dường như điều chỉnh tâm trạng, thứ Hai trường học như bình thường, còn với bên ngoài rằng hồi phục gần như .
cô phát hiện trong trường đột nhiên lan truyền tin tức cô giả vờ trầm cảm để thu hút sự chú ý, thậm chí còn , cô là đứa trẻ bố Dương Thời Nguyệt nhận nuôi!
Người đầu tiên Khổng Hiểu Ý nghi ngờ chính là Thịnh Kỳ Kỳ, chỉ cô nàng đó là quản cái miệng.
Thịnh Kỳ Kỳ thấy lời chất vấn của cô , chỉ lạnh lùng đáp : "Dù cũng là bạn bè từng sớm tối , bất kỳ bằng chứng nào mà hại ? nó căn bản chẳng quản mấy chuyện rách việc của ! Cậu giả vờ trầm cảm , trong lòng đều tự hiểu, nhưng thôi bỏ , tùy nghĩ thì nghĩ, thấy cũng bao giờ coi là bạn bè."
"Rõ ràng là các đang cô lập , giờ biến thành coi các là bạn?"
"Cô lập? Cậu cũng xem những chuyện gì?" Thịnh Kỳ Kỳ cũng chẳng thèm quan tâm bạn học xung quanh vây xem , từng bước ép sát, "Cậu cứ thành thật mà , từng nghĩ đến việc đuổi Nguyệt Nguyệt khỏi Dương gia ?"
Lời thẳng thừng lột trần mặt tối tăm nhất trong lòng Khổng Hiểu Ý, khiến cô hình ngay lập tức.
Thịnh Kỳ Kỳ cũng coi như hiểu rõ cô , đ.â.m trúng tim đen của đối phương: " vẫn luôn cho cơ hội, thành thật, thấy bớt một chút công lợi và ích kỷ, nhưng chỉ càng ngày càng tham lam và cực đoan hơn."
Địch Hiên ở một bên, hai cô gái đối đầu .
Khi Khổng Hiểu Ý đang lẩm bẩm, lắc đầu lùi , lên tiếng: "Đều bớt một câu , Kỳ Kỳ, về lớp của ."
Thịnh Kỳ Kỳ lúc mới xoay rời .
Khổng Hiểu Ý đỏ hoe mắt Địch Hiên: "Địch Hiên, cũng suy nghĩ giống cô ?"
Địch Hiên gì, chỗ của .
Anh lẽ còn nghĩ nhiều hơn cả Thịnh Kỳ Kỳ, hiện tại thậm chí nghi ngờ ngay từ đầu cô tiếp cận , mục đích đơn thuần.
Cô yêu ?
Cô dường như sẽ yêu bất cứ ai.
Ngoại trừ chính bản cô .
Bây giờ cũng quá nhiều suy nghĩ, thành tích mà hãnh diện bao nhiêu năm qua vẫn đang nghiền ép, hiện tại chỉ ôn tập thật , ít nhất để bản tụt cách quá lớn.
Anh cũng nhắc nhở Khổng Hiểu Ý, đừng quên tâm nguyện ban đầu, học tập cho , đó mới là tương lai của cô , chứ biến một gia đình thành cái kiểu cung đấu m.á.u ch.ó.
... thôi bỏ , cô lọt tai .
Tỉnh Chiêu xuống ở hàng ghế , lấy điện thoại nhắn tin, gửi đoạn đối thoại đặc sắc cho Thời Nguyệt.
Anh thực thích hóng hớt, cũng ít khi nhắn tin cho khác, nhưng từ lúc nào, thích lải nhải những chuyện vụn vặt cho cô .
Có đôi khi cô thậm chí một ngày vệ sinh mấy .
Mười tin nhắn mới đổi một tin trả lời của cô.
Thời Nguyệt: Ồ.