MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1359
Cập nhật lúc: 2026-02-15 06:47:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khoảnh khắc , thôi thúc sinh con gái của Giang Như Thi đạt đến đỉnh điểm, lúc sinh một thằng nhóc thối tha chứ!
Tỉnh Chiêu ở cách đó xa, đang chịu đựng ánh mắt ghét bỏ trăm bề của bà Giang: "..."
Cậu dịch gần hai , âm thầm chọc chọc cánh tay Thời Nguyệt, điên cuồng hiệu: "Còn tớ thì ?"
Thời Nguyệt còn kịp mở miệng, Giang Như Thi lườm một cái: "Tránh ."
Tỉnh Chiêu: "..."
Cũng đúng lúc , ngẩng mắt lên tình cờ thấy bóng dáng của đôi phụ , thế là lẳng lặng lùi hai bước, lông mày cũng nhíu .
Mẹ Dương ở đài khoảnh khắc cũng chịu đòn kích tâm lý nặng nề, cảm xúc dâng trào mãnh liệt.
Dù bà cũng là tận mắt chứng kiến con gái ruột của bám lấy khác như , hơn nữa " khác" đó là Giang Như Thi mà bà ghét cay ghét đắng.
Bản Giang Như Thi con gái, dẫn con gái bà khoe khoang khắp nơi, thế thể thống gì !
Việc của bà chẳng khác nào đang công khai cướp con gái của bà cả!
Mẹ Dương lúc vô cùng tức giận: "Nếu Hiểu Ý cho thành tích thi cử của con bé, cũng con bé còn định giấu chúng bao lâu nữa! Trong mắt con bé rốt cuộc còn cha , thực sự quá khiến thất vọng !"
"Nguyệt Nguyệt thi đỗ hạng nhất, chuyện gì mà che giấu, bảng điểm của lớp trong nhóm, đây vốn dĩ là thông tin công khai, chỉ là chúng ở trong nhóm thôi." Dương Khiêm giọng điệu nặng nề, tiếp tục : "Chúng quen với việc phớt lờ những thông tin liên quan đến học tập của Nguyệt Nguyệt ."
Mẹ Dương lập tức nghẹn lời.
Bởi vì thành tích của Hiểu Ý nên bà quan tâm đến mỗi kỳ thi của cô , kết quả là lập tức hỏi cô ngay.
Nguyệt Nguyệt sức khỏe , đây chỉ tham gia thi cuối kỳ, thành tích cũng chẳng , nên bà cũng căn bản nhớ việc tìm hiểu thành tích của cô.
Chỉ là quên mất mà thôi.
Một lúc lâu bà mới : "Thế thì con bé thể với chúng mà, bây giờ nó cái gì cũng , điện thoại , tin nhắn trả, đang giận dỗi với chúng đấy , chúng nợ nó chứ..."
"Đừng nữa, Nguyệt Nguyệt dù thực sự tức giận thì cũng là chuyện bình thường." Dương Khiêm : "Chỉ sợ con bé quậy phá thôi."
Mẹ Dương há hốc miệng, tim bỗng nhiên đau nhói: "Nó gì mà quậy phá, chúng đưa nó đến viện dưỡng lão là vì cho nó, chúng bình thường lấy nhiều thời gian chăm sóc nó như , nó ở đây cũng ngày một ngày hai, hộ lý đều ..."
Bà càng càng thấy lời giải thích và thoái thác đều trở nên vô cùng nhạt nhẽo và yếu ớt.
Sau khi đưa con gái đến viện dưỡng lão, bà cũng cảm thấy trút bỏ một gánh nặng, giống như cuối cùng cũng thể dỡ xuống một bao tải nặng nề.
Dù nữa, việc bà coi con gái là một gánh nặng đều là chuyện đáng hổ thể để ai thấy.
Bà con gái đang nắm tay Giang Như Thi cúi chào khán giả, trong lòng càng như d.a.o cắt.
Bà chán nản, phẫn nộ, cam lòng, cũng hiểu nổi.
Từ bao giờ, ánh mắt con gái còn sự ngưỡng mộ và vui mừng nữa, mà chỉ còn sự dè dặt và mong chờ.
đó, bà cũng nhẫn tâm đích đập tan sự mong chờ của con gái.
Dương Khiêm thở dài thườn thượt: "Viện dưỡng lão cái gì cũng , nhưng dù cũng là nhà của ."
Nói thật hổ, ngay cả ông cũng cảm thấy dù Nguyệt Nguyệt nỗ lực đến cũng thể thi đỗ một trường đại học , chỉ cần sức khỏe của cô xảy vấn đề gì là , mong mỏi gì khác.
cũng chính vì cái suy nghĩ thâm căn cố đế, coi đó là điều hiển nhiên của ông mà ông phớt lờ quá nhiều chi tiết trưởng thành của con gái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1359.html.]
Chưa kể bây giờ con gái họ đưa đến viện dưỡng lão, cách xa họ.
Bậc cha như họ, khoảnh khắc đưa con là ngầm đưa lựa chọn ngoài cuộc.
Ở viện dưỡng lão, Nguyệt Nguyệt sẽ nhận sự chăm sóc, họ cũng thể thư giãn, tiếp tục cuộc đời rực rỡ của riêng , thậm chí còn một đứa con nuôi ưu tú về mặt bầu bạn bên cạnh.
Họ đều lựa chọn dành thêm tình cảm cho Nguyệt Nguyệt nữa, nhưng vẫn con gái giữ mãi tình yêu thuần khiết và vĩnh cửu nhất dành cho .
Đây chẳng là chuyện viển vông ?
Thời Nguyệt thấy những cuộc gọi lỡ điện thoại, đang định gọi thì thấy bố tới mặt .
Nụ mặt cô từ từ biến mất, ánh mắt sang chút xa lạ.
"Bố, , hai cũng ở đây ạ."
Mẹ Dương vô thức né tránh ánh mắt của con gái.
Dương Khiêm đúng, thái độ bình tĩnh và xa lạ hiện giờ của Nguyệt Nguyệt mới là điều khiến bà khó lòng chấp nhận nhất.
Dương Khiêm mở lời: "Nguyệt Nguyệt, bố gọi điện cho con mãi mà con , bố và con trực tiếp qua đây luôn, buổi biểu diễn tuyệt."
Thời Nguyệt gật đầu, hề hứng thú với việc tại họ tới.
Cô im lặng khiến khí bỗng chốc trở nên gượng gạo.
Trước khi tới Dương Khiêm nghĩ sẽ chuyện gì với con gái, chỉ là gặp cô, Dương thì chuẩn nhiều lời nhưng lúc nghẹn nơi cổ họng thể thốt , giống như những cảm xúc phức tạp thể diễn đạt của bà .
"Nguyệt Nguyệt, Hiểu Ý con thi mô phỏng lấy hạng nhất khối." Dương Khiêm dừng một chút, hỏi: "Con món quà gì ?"
Thời Nguyệt lắc đầu.
Đối diện với ánh mắt tha thiết của Dương Khiêm, cô trả lời: "Lần con vẫn nhất."
Giọng điệu đó của cô sự ngây thơ cũng sự tự tin.
"Được, bố sẽ đợi xem." Trong lòng Dương Khiêm chua xót vô cùng, ông hiếm khi thấy thần sắc như mặt con gái.
Lúc , bên cạnh truyền đến giọng của một thiếu niên: "Lần chừng là đấy."
Dương Khiêm sang, thấy Giang Như Thi và Tỉnh Chiêu đều tiến gần.
Giang Như Thi giáng một bạt tai vai Tỉnh Chiêu: "Anh liệu mà thi cho t.ử tế , còn bỏ thi nữa thì xem đỗ nổi đại học ."
Thời Nguyệt hai con họ, mím môi , gì thêm.
Dương vốn im lặng nãy giờ nhịn lên tiếng: "Nguyệt Nguyệt, con còn cái ban nhạc là thế nào?"
Thời Nguyệt Giang Như Thi một cái, : "Con chỉ là chơi cùng cho vui thôi, lỡ việc học."
Lời của cô hùng hồn, dù cô cũng mới lấy hạng nhất.
Mọi lời của Dương đều chặn .
Giang Như Thi đúng lúc : "Nguyệt Nguyệt, Tỉnh Chiêu, hai đứa sang giúp Tiểu Chiêm một tay ."