MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1340

Cập nhật lúc: 2026-02-15 06:46:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ánh mắt cô về phía Khổng Hiểu Ý: "Hiểu Ý mới xem qua ? Tại cảm thấy chỗ chị trộm?"

 

Khổng Hiểu Ý chút lúng túng: "Em xin , là tại em cứ thấy tiếng động lạ, thực sự lo quá thôi."

 

Thời Nguyệt gật đầu như hiểu, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Hiểu Ý thật là dễ lừa, chị gầm giường giấu mà em cũng tin luôn kìa."

 

Dương Khiêm và Dương Khổng Hiểu Ý một cái, Hiểu Ý lúc nãy hề nhắc đến việc cô phòng Nguyệt Nguyệt.

 

Hóa chỉ là lời đùa của Nguyệt Nguyệt mà Hiểu Ý tưởng thật ?

 

thế nào, hành động lúc nãy của Hiểu Ý thật sự thỏa đáng, còn nghi án mách lẻo, khiến hai vợ chồng bố đều trở thành trò .

 

"Nguyệt Nguyệt, đừng đùa kiểu đó nữa, Hiểu Ý cũng là vì lo cho con thôi." Mẹ Dương .

 

Thời Nguyệt cúi đầu, tủi c.ắ.n môi: "Con xin , con sẽ thế nữa."

 

Dương Khiêm thấy , đưa tay kéo Dương một cái, giọng ôn hòa: "Chuyện cũng của Nguyệt Nguyệt."

 

Mẹ Dương nhận sai lời, bù đắp thế nào, đành im lặng.

 

Dương Khiêm vỗ vai con gái, an ủi: "Không , chỉ là hiểu lầm thôi, mau tắm , đừng ngủ muộn quá."

 

Thời Nguyệt gật đầu, phòng tắm, đóng cửa .

 

Bên khỏi phòng, Khổng Hiểu Ý chủ động xin về chuyện lúc nãy.

 

Dương Khiêm sâu cô một cái, gì, Dương trong lòng chút phiền muộn, chỉ bảo cô về nghỉ ngơi .

 

Khi Khổng Hiểu Ý về phòng, trong lòng chuông báo động vang lên dữ dội.

 

Màn kịch chắc chắn tình cờ.

 

Khổng Hiểu Ý quá cách sinh tồn trong đám trẻ con, chỉ khiến bản đủ xuất sắc thôi là đủ, còn để lớn thấy sự so sánh rõ rệt mới thể nổi bật sự ưu tú của cô hơn.

 

Dương Thời Nguyệt tính cách đơn thuần, là ngu ngốc cũng sai chút nào, cô tâm cơ đó để thiết kế khác, lẽ nào là Tỉnh Chiêu đang bày mưu cho cô ?

 

Hai bọn họ bây giờ là quan hệ gì? Chẳng lẽ ...

 

Thời Nguyệt thong thả tắm xong, giường một cách còn chút sức lực nào, lúc điện thoại của Tỉnh Chiêu gọi đến.

 

Cô bắt máy xong, áp điện thoại tai, giọng lộ rõ vẻ mệt mỏi: "Tỉnh Chiêu."

 

Tỉnh Chiêu đang xổm cửa nhà, chắn một hòn sỏi đường của một con kiến, chân mày nhíu c.h.ặ.t mang theo mấy phần mất kiên nhẫn.

 

Sau khi thấy tiếng của cô, mới dời hòn sỏi , trầm giọng đáp một tiếng: "Ừm."

 

Không tại , chỉ là một cuộc đối thoại đơn giản nhất, nhưng cảm thấy dường như thể thấu hiểu tâm trạng của cô lúc .

 

"Cô ngủ ."

 

"Vâng." Cô thêm một câu: "Tỉnh Chiêu ngủ ngon."

 

Tỉnh Chiêu từng lời như với ai, vì chỉ im lặng bên ngắt cuộc gọi mới đặt điện thoại xuống.

 

Đột nhiên, phía truyền đến một chút động tĩnh.

 

Tỉnh Chiêu đột ngột , chỉ thấy cửa lớn từ lúc nào mở , bố đều đang đó, với những thần sắc khác xuống .

 

"Chậc." Giang Như Thi khoanh tay bước : "Con xổm ở đây nhà, chính là để gọi cuộc điện thoại ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1340.html.]

 

Tỉnh Chấn thì nghiêm khắc chất vấn: "Lúc nãy con chạy đấy?"

 

Tỉnh Chiêu dậy: "Bố đừng quản."

 

"Tỉnh Chiêu, con chút chừng mực nào hả? Con thể nghịch ngợm, nhưng đừng dắt con gái nhà bậy."

 

Lời của Tỉnh Chấn khiến Tỉnh Chiêu sa sầm mặt.

 

Tuy nhiên khi Tỉnh Chiêu phản bác, Giang Như Thi bày tỏ sự hài lòng : "Tỉnh Chấn, chuyện gì thì về nhà , ông chẳng cái gì cả, mở miệng dạy dỗ , ông thì chừng mực ?"

 

Tỉnh Chấn: " chừng mực, nó bây giờ yêu đương."

 

Giang Như Thi giễu cợt: "Ồ, nó ở tuổi yêu, thế lúc ở tuổi nó, ông ——"

 

Tỉnh Chấn một tay bịt cái miệng kiêng nể của vợ , nhắc nhở: "Lúc đó chúng khác, thời đại giống ."

 

Giang Như Thi dùng sức gỡ tay ông : "Thôi , ông đúng là rảnh rỗi quá mức, cái gì cũng quản, con trai chừng mực nhất, nó chỉ là thầm mến thôi, thầm mến ông hiểu ? Hồi đó ông chẳng cũng ——"

 

Tỉnh Chấn một nữa bịt miệng bà : "Về nhà ."

 

Ít nhất là đừng mặt con trai.

 

Tỉnh Chiêu tâm trạng phức tạp, đỏ mặt đẩy hai , một lời nhà.

 

Toàn là tin đồn nhảm, ai thèm thầm mến chứ.

 

Chương 482 Trà xanh nhỏ ở đại viện quân khu 09 Thầm mến

 

Từ ngày trở , cuộc sống của Thời Nguyệt khôi phục nhịp độ gần giống với nguyên chủ.

 

Buổi sáng gia sư đến dạy học, buổi chiều lớp học trực tuyến, ngoài việc ăn cơm thì cô hầu như khỏi phòng.

 

Lúc Khổng Hiểu Ý học về buổi tối, còn chủ động đề nghị phụ đạo bài vở cho Thời Nguyệt.

 

Thời Nguyệt cảm nhận rõ ràng cô đang cố ý vô tình tiếp cận , sự tiếp cận khiến cô thoải mái.

 

Có lẽ chính Khổng Hiểu Ý cũng nhận , cô lúc nơi đều đang dò xét và kích thích cô, còn tưởng rằng tâm cơ của ai phát hiện.

 

Mỗi ngày bữa tối, Khổng Hiểu Ý đều thói quen dạo cùng Dương, hôm nay cũng ngoại lệ.

 

Sau khi về, cô đem những chuyện thú vị chia sẻ cho Thời Nguyệt, còn thỉnh thoảng liếc cô một cái.

 

Cửa phòng Thời Nguyệt đang mở để cho thoáng khí, lờ mờ thể thấy tiếng lớn chuyện bên ngoài.

 

Lúc nãy Phan Khoa mang thịt bò kho tương qua, khi khơi mào chủ đề với Dương thì mãi dứt.

 

Người nhiều nhất trong cả đại viện chính là Phan Khoa, những chuyện bát quái mà bà , chớp mắt một cái là sẽ truyền khắp nơi.

 

Khổng Hiểu Ý chống cằm, xích gần Thời Nguyệt, : "Lúc về em ăn một cây kem, còn bảo cho, kết quả là khi em mua xong, tranh ăn với em, Nguyệt Nguyệt, em mang một cây về cho chị nhé."

 

Thời Nguyệt cảm thấy lỗ tai lùng bùng, cô đoạn hiểu tiếng Anh dài dằng dặc, khi Khổng Hiểu Ý xong mới lên tiếng: "Chị ăn đồ lạnh."

 

Khổng Hiểu Ý tiếc nuối : " nhỉ, sức khỏe của chị mau ch.óng lên mới ."

 

Thời Nguyệt , bỗng nhiên : "Nếu như , nhà họ Dương lẽ sẽ cần em nữa nhỉ?"

 

Khổng Hiểu Ý sững , ngờ thấy lời như từ miệng cô: "... Cái gì cơ?"

 

 

Loading...