Vừa chạy xong hai cây , trèo lầu, trái tim Tỉnh Chiêu càng thêm thể khống chế mà đập loạn xạ, nhếch khóe miệng, giọng điệu như đang đe dọa, "Em lý do gặp , thì sẽ —— hừ."
Anh vẻ hung dữ như khoác lớp da sói, giống như đang đe dọa nhưng ánh mắt lộ sự rung động và ấm áp.
Thời Nguyệt tiến gần , dường như thể ngửi thấy mùi hương như nắng ấm ủi qua, "Muốn gặp thì tại cần lý do?"
Khoảng cách giữa hai đột nhiên trở nên gần, Tỉnh Chiêu cụp mắt cô, bàn tay thõng bên hông nên đặt ở , cứng đờ vô cùng.
Tối qua cô đột nhiên hôn , táo bạo và nồng nhiệt như , còn hiện giờ cô yên tĩnh, quanh toát cảm giác đè nén khiến thắt lòng.
Lúc cô đưa tay ôm , đủ thời gian để từ chối, nhưng vẫn để mặc cô tựa lòng .
Chỉ là ôm một cái thôi, đại diện cho điều gì cả.
Má cô dán l.ồ.ng n.g.ự.c khẽ cọ, giống như một con mèo nhỏ đang nũng.
"Dương Thời Nguyệt..." Tỉnh Chiêu ngẩng đầu, yết hầu chuyển động.
Cô cũng ngẩng mặt lên, "Dạ?"
"Tránh xa một chút."
"Dạ."
Mặc dù cô đáp ứng nhưng thực tế khẽ kiễng chân, hai tay áp lên má ——
Lúc mới sực tỉnh !
—— Thêm nữa thì !
Anh đột nhiên đẩy cô gái , nhanh nhẹn lùi , nhảy một cái lên bệ cửa sổ.
Chỉ cần cô gần , sẽ từ đây nhảy xuống.
Chỉ một tầng lầu thôi, tầng lầu của nhà cũ cũng khá thấp, tự tin sẽ để thương.
Thời Nguyệt chỉ cảm thấy mắt mờ một cái, Tỉnh Chiêu cô dọa cho sắp nhảy lầu, cô đột nhiên bật , giống như đang chằm chằm con mồi đang chạy trốn , giọng điệu chút hưng phấn, "Anh chạy cái gì?"
Tỉnh Chiêu bệ cửa sổ, hai tay chống lên , vẻ mặt nghiêm túc hơn lúc nãy, đương nhiên cũng đỏ hơn.
"Dương Thời Nguyệt, chuyện gì thì em , đừng động tay động chân."
"Em với ai cũng như ."
"Tại cứ là ?"
" , tại cứ thích em?"
Tỉnh Chiêu nghẹn lời, hồi lâu mới ném một câu, "Ai cho em sự tự tin đó?"
Tiếp đó thấy cô dùng ngón trỏ chỉ về hướng trái tim , nhẹ bẫng một câu, "Anh đó."
Tỉnh Chiêu từng trải qua tình cảnh như thế bao giờ, nhịp tim căn bản thể khống chế , đầu óc trống rỗng, m.á.u huyết đang sôi trào, cảm thấy t.h.ả.m hại, nhưng... phản kháng, thậm chí đáy lòng dâng lên nhiều nhiều cảm xúc thể thành lời.
Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng trò chuyện của qua đường, dường như ngay ở lầu, Tỉnh Chiêu vô thức rời khỏi bệ cửa sổ, đồng thời kéo luôn cô gái mặt , trốn rèm cửa.
Tấm rèm cửa màu hồng sẫm chút dày dặn, thể che chắn kín kẽ ánh sáng bên ngoài.
Vì sợ đầu cô đập cửa kính, lòng bàn tay ôm c.h.ặ.t lấy gáy cô.
Cánh tay vòng qua eo cô nhỏ, cô còn một mùi hương thoang thoảng, giống như mùi dầu gội loại mỹ phẩm dưỡng da nào đó...
Cô cử động , hai tay túm lấy đồng phục của , còn khẽ ngửi một cái.
Nghĩ đến việc mới mồ hôi, Tỉnh Chiêu vội vàng nắm lấy tay cô, giật áo , đồng thời lùi về phía , "Dương Thời Nguyệt, em là ch.ó con ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1337.html.]
【Độ hảo cảm của Tỉnh Chiêu +5%!】
"..." Thời Nguyệt dáng vẻ cảnh giác của , tâm trạng , "Nếu em là ch.ó con, thể chui cặp sách của , cùng ngoài chơi ?"
Giữa những tầng mây đen hiện ánh kim quang, buổi sáng đột nhiên cũng trở nên .
Tỉnh Chiêu khẽ nhạt, "Em chỉ ngoài chơi thôi ? Chuyện gì khó ?"
độ cong nơi khóe miệng nhanh ch.óng thu , "Có điều sắc mặt em trắng như ma thế , nhất nên ngoan ngoãn ở nhà ."
Thời Nguyệt nhíu mày.
Tỉnh Chiêu chú ý đến từng biểu cảm của cô, chuyển chủ đề : "Em đến trường, ở nhà học tập thế nào? Hay là , thực em là mù chữ?"
Thời Nguyệt lườm , "Anh mới mù chữ , em gia sư, còn học cả mạng nữa."
Tỉnh Chiêu xuống chiếc ghế màu hồng của cô, quét mắt những tờ đề thi là dấu X đỏ lòm, "Ồ, học thì học, nhưng thành tích ."
Hai má cô gái phồng lên, giọng điệu chút gắt gỏng: "... Thành tích là phạm pháp ?"
Tỉnh Chiêu lắc đầu.
Cô mở miệng quát một câu: "Vậy cái con khỉ gì thế?!"
Tỉnh Chiêu: "..."
Chưa từng thấy ai lúc nổi cáu mà đáng yêu như thế .
Anh vô thức nuốt nước bọt, tính hiếu thắng trong gen khiến đáp : "Không phạm pháp, nhưng mất mặt."
Giây tiếp theo, một chiếc gối ôm bay thẳng về phía đầu .
Thành tích đối với nguyên chủ mà cũng là một chủ đề nhạy cảm, Tỉnh Chiêu nhắc tới, Thời Nguyệt bắt đầu sự lo lắng bao trùm, nhiều cảm xúc tiêu cực cũng ập đến, xâu xé trong đại não cô.
Tỉnh Chiêu bắt lấy chiếc gối ôm trong tay, ánh mắt khóa c.h.ặ.t khuôn mặt cô.
Cô ở cuối giường, lẽ vì cảm xúc d.a.o động quá lớn, l.ồ.ng n.g.ự.c khẽ phập phồng, giống như chọc giận , cô : "Em gặp nữa."
Hốc mắt cô đỏ hoe, mặc dù đang đuổi nhưng ánh mắt cô dường như kéo những sợi đường, quấn c.h.ặ.t lấy .
Tỉnh Chiêu cảm thấy nghẹt thở rõ lý do, bàn tay đang cầm gối ôm chút luống cuống co rụt , càng thêm siết c.h.ặ.t chiếc gối, "Mời thần thì dễ tiễn thần thì khó, em từng qua ?"
Giọng trở nên trầm xuống, : "Lần thi của , tổng điểm 304, toán 8 điểm."
Thời Nguyệt ngơ ngác chớp mắt một cái, vô thức tiếp lời: "... Thấp hơn em."
Tỉnh Chiêu đầu , "Ừm."
Cô nể tình mà chế giễu: "Anh ngốc quá ."
Tỉnh Chiêu: "Em cũng thôi."
"..."
Đại não Thời Nguyệt chút đình trệ.
Không chứ... Tỉnh Chiêu bệnh ?
Hai trừng mắt , một lát , Tỉnh Chiêu dời mắt , khẽ xoay ghế, về phía màn hình máy tính của cô.
Số QQ của cô luôn treo đó, thấy bảng điều khiển những nhóm cô thêm , ngoài nhóm l.ồ.ng tiếng còn nhiều nhóm sinh viên thêm.
"Em thường xuyên chơi máy tính ?" Anh hỏi.