MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1335
Cập nhật lúc: 2026-02-15 06:46:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi đến cửa, cô ngạc nhiên khi thấy tiếng tranh cãi hạ thấp giọng của bố nuôi.
Từ tối qua đến giờ, hai vẫn luôn mâu thuẫn.
Cô bước xuống bậc thềm, thấy ngoài Địch Hiên , bốn Phan Khoa mà cũng ở đó, cô ngạc nhiên hỏi: "Mọi đến sớm thế."
Địch Hiên nở một nụ với cô, "Là hôm nay em muộn đấy."
Lúc , Dương đuổi theo ngoài, đưa tới một chiếc ô, "Hiểu Ý, hôm nay hình như sẽ mưa đấy, con mang theo ô ."
Mấy thiếu niên lí nhí chào "Cháu chào dì Dương ạ".
Bà mỉm vẫy tay, "Hiểu Ý đành nhờ các cháu chăm sóc một chút nhé."
Đợi Dương nhà, Thịnh Kỳ Kỳ tiến lên, thoáng qua phía Khổng Hiểu Ý, hỏi: "Trong nhà chứ? Dương Thời Nguyệt về ? Bạn bệnh nặng ?"
Thịnh Kỳ Kỳ vốn tính tình vô tư, luôn thích lăn lộn trong đám con trai, hỏi liền ba câu đủ chứng minh cô thực sự quan tâm đến chuyện nhà họ Dương.
Nói một cách chính xác, cô quan tâm đến Dương Thời Nguyệt.
Ánh mắt Khổng Hiểu Ý vô tình lướt qua , phát hiện thần sắc của họ đều thống nhất, cô khó xử trả lời: "Chị gái rạng sáng nay mới về, hạ sốt , bố quá lo lắng cho chị nên cứ cãi suốt, em chẳng dám lên tiếng."
Sau khi cô xong, mấy thiếu niên rõ ràng đều khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Thịnh Kỳ Kỳ : "Không là , hôm qua tớ gặp bạn , cảm giác bạn sắp ngất đến nơi , đúng thực là một mỹ nhân bệnh tật."
Viên Phục đột nhiên hỏi: "Vậy Dương Thời Nguyệt tối qua xảy chuyện gì ?"
Khổng Hiểu Ý lắc đầu: "Chị gái còn đang giận em, cho nên em cũng tiện hỏi rốt cuộc là chuyện gì."
Phan Khoa chút kinh ngạc, vô thức thốt một câu, "Bạn trông giống như đang giận em."
Viên Phục gật đầu, "Ừm, bạn thực khá dễ chuyện."
cô , cô đố kỵ với Hiểu Ý.
Mấy cũng đồng thời nhớ câu trực tiếp đó của Dương Thời Nguyệt, khỏi suy nghĩ lan man —— sự đố kỵ của cô cũng là điều đương nhiên.
Họ đều , dì Dương đối xử với Hiểu Ý , gần như là cưng chiều như con gái ruột.
Bất kể là ai ở vị trí của Dương Thời Nguyệt thì đều sẽ kìm mà đố kỵ thôi.
Hơn nữa, hôm qua ở bệnh viện, lời của dì Dương thực sự quá tổn thương khác.
Khổng Hiểu Ý liếc mắt thấu sự khác lạ trong thần sắc của , cô mỉm hỏi: "Chà, dù chị gái vẫn thể chấp nhận em, cứ từ từ thôi, nhưng mà hôm qua gì với chị ?"
Khổng Hiểu Ý hỏi như , đều vô thức im lặng.
Họ mặt mũi nào để miệng.
Ý định ban đầu của họ là Hiểu Ý sẽ tranh giành bất cứ thứ gì với cô , bảo cô đừng nhằm Hiểu Ý.
sự thật là —— từ khi Hiểu Ý bước chân ngôi nhà vô hình trung tước đoạt tất cả của cô , bao gồm cả tình yêu của cha .
Lúc đầu họ đồng cảm với Hiểu Ý, tuy nhiên chỉ trong vòng một ngày ngắn ngủi qua, quan điểm của họ đổi, bắt đầu tự động nhập vai góc của Dương Thời Nguyệt.
Địch Hiên : "Là tự ý chủ, những lời quá đáng, nếu cơ hội, sẽ đích xin cô ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1335.html.]
Cả đêm khó ngủ, luôn cảm thấy chuyện , hận thể tự vả mặt một cái.
Khổng Hiểu Ý chừng mực, hỏi họ cũng sẽ , cho nên chỉ gật đầu.
Viên Phục ngẩng đầu lên, thấy một khung cửa sổ nào đó một khuôn mặt gầy gò nhợt nhạt, khi chạm ánh mắt của , cô gái liền trốn rèm cửa.
Khương Hãn cũng chú ý đến thiếu nữ đang lén cửa sổ, xích gần, nhỏ giọng hỏi: "Tại bạn học?"
Viên Phục trả lời , Phan Khoa : "Trước đây bạn cũng học, nhưng thỉnh thoảng ngất xỉu, nhà trường tình hình của bạn nên cho bạn học ở nhà."
Nói cho cùng vẫn là vì lý do sức khỏe.
Suốt dọc đường , chủ đề của mấy họ đều xoay quanh Dương Thời Nguyệt.
Người trẻ tuổi luôn nhiệt tình, lớn lên trong đại viện, họ càng mang trong chủ nghĩa hùng khiến nhiệt huyết dâng trào.
Khổng Hiểu Ý , họ đang cố gắng cứu vớt "thiếu nữ trầm cảm nhốt trong căn phòng nhỏ hẹp" .
Khổng Hiểu Ý bỗng thấy chút , nội tâm còn nảy sinh một loại cảm giác khủng hoảng kỳ lạ.
Từ khi cô nhà họ Dương, Dương Thời Nguyệt bao giờ cho cô sắc mặt , cho nên cô cũng thiện cảm với cô .
giờ đây, bạn bè của cô đều đặt Dương Thời Nguyệt vị trí của kẻ yếu, cứu vớt cô .
Địch Hiên đến bên cạnh Khổng Hiểu Ý, thấp giọng hỏi: "Có tâm sự ?"
Khổng Hiểu Ý ngẩng đầu , vô thức lắc đầu, "Dạ ạ."
Địch Hiên liếc mắt một cái thấu cô, "Em cần tự trách ."
Khổng Hiểu Ý ngẩn , đó : "Nếu em, chị gái bỏ nhà , bố cũng sẽ cãi ."
"Em thể nghĩ như , sức khỏe của Dương Thời Nguyệt vốn dĩ luôn là một vấn đề, em thì mâu thuẫn của họ cũng sẽ bùng phát thôi."
Khổng Hiểu Ý dường như chấp nhận cách , im lặng gật đầu.
Bên Thịnh Kỳ Kỳ đề nghị: "Hiểu Ý, cũng rủ bạn ngoài chơi , bạn đáng thương quá."
"Vâng, em sẽ cố gắng thuyết phục chị , nhưng chị thích em, cho nên cũng nhất định sẽ chấp nhận bạn của em, chậc."
——
Hôm nay là thứ Hai, theo lý thì gia sư của Thời Nguyệt cũng nên đến , nhưng Dương Khiêm sợ sức khỏe cô hồi phục hẳn nên bảo gia sư ngày mai hãy đến.
Thời Nguyệt xuống máy tính, Dương rút dây điện của cô , "Nguyệt Nguyệt, vẫn là nên ít lên mạng thôi con, khỏe thì nghỉ ngơi một lát ."
Thời Nguyệt bà, trong lòng thầm thấy chút phiền muộn, nhưng vẫn kiềm chế .
"Dạ." Cô gật đầu, dậy giường.
Mẹ Dương thấy cô như câm thì ngay lập tức cau mày thật c.h.ặ.t, xoay sập cửa thật mạnh.
Thời Nguyệt tiếng động ch.ói tai đó cho giật , nhịp tim đang tăng nhanh, một sự bạo nộ trỗi dậy, cô dậy khỏi giường, tới lui, xác nhận nguyên chủ bản chút bệnh tâm lý, thậm chí còn ảnh hưởng đến cô.
Dẫu Thời Nguyệt hiện tại cần bình tĩnh, nhưng cơ thể do cô điều khiển, khi cô đưa tay định mở cửa thì phát hiện cửa phòng khóa trái, điều càng kích thích nội tâm nhạy cảm của cô hơn.