MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1323
Cập nhật lúc: 2026-02-15 06:46:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sự thật là, nguyên chủ gãy xương cũng khá chấn động.
Cơ thể mười bảy tuổi, lứa tuổi rực rỡ nhất, mà dường như cô sắp héo tàn.
Thời Nguyệt từng tiếp quản những cơ thể yếu ớt hơn, nhưng chỉ cơ thể là ham sinh tồn nhất.
Nguyện vọng của cô thậm chí là sống tiếp, mà là ngoài dạo.
Với thể chất của cô, thể đến ?
Chương 475 Trà xanh nhỏ ở đại viện quân khu 02 - Hoàn điên cuồng
Thời Nguyệt xuống lầu, mới phát hiện trong nhà một ai.
Phải , khi nguyên chủ và Khổng Hiểu Ý xảy chuyện vì cái bánh kem, Dương an ủi Khổng Hiểu Ý nên đưa cô lấy bánh, tiện thể đưa mua sắm, quên mất nguyên chủ ở nhà.
Nguyên chủ tỉnh dậy trong cơn mơ màng cũng thời điểm , Địch Hiên gọi cô ở cửa, cô chịu nổi sự cám dỗ nên , kết quả khi ngoài liền thấy câu cảnh cáo lạnh lùng đó của .
Thời Nguyệt bước khỏi cửa nhà, bước chân vô thức nhẹ , giống như bắt đầu bước một thế giới xa lạ.
Hai bên bậc thang trồng mười mấy chậu hoa, vì chăm sóc kỹ nên trông vẻ héo rũ.
Mà chậu xương rồng bên đường lớn , xanh mướt, cao nửa , còn nở mấy bông hoa màu đỏ.
Vài thiếu niên đó, khí thế bừng bừng, đặc biệt nổi bật. Vốn dĩ họ đang cúi đầu trò chuyện, thấy Thời Nguyệt thì đều lượt ném ánh mắt sang.
Thời Nguyệt bước xuống bậc thang, ánh mắt mới rời khỏi những chậu cây nửa sống nửa c.h.ế.t, rơi về phía nhóm thiếu niên .
Nguyên chủ hầu như khỏi cửa, cũng qua với trong đại viện, nhưng cô thường thấy họ đến tìm Khổng Hiểu Ý, nên cũng thể nhận và đối chiếu tên tuổi của từng .
Địch Hiên ở phía , vóc dáng cao lớn nhất, ngũ quan thuộc kiểu ôn hòa vô hại.
Giống như một con hổ .
Họ đều mặc đồng phục bóng rổ, vẻ như chuẩn chơi bóng.
Họ ở đây chờ Khổng Hiểu Ý, mà là chuyên môn tìm cô để cảnh cáo.
Nghĩ đến diễn biến trong cốt truyện, tim Thời Nguyệt khẽ nhói đau, cô nghiêng đầu, coi như thấy họ, mắt thẳng về phía .
"Dương Thời Nguyệt?"
Giọng Địch Hiên chắc chắn lắm, mới chỉ gặp cô vài , nhưng đều chỉ là lướt qua vội vã.
Bây giờ mới chỉ là đầu thu, cô gái mặt mặc chiếc váy dài màu xanh nhạt đến mắt cá chân, còn khoác thêm áo khoác, vành mũ lưỡi trai che khuất nửa khuôn mặt, nhất thời nhận .
bóng dáng mảnh mai yếu ớt khẽ đung đưa trong gió chiều, khiến kìm mà hạ thấp giọng khi chuyện.
Những bên cạnh Địch Hiên cũng im lặng đ.á.n.h giá cô, ánh mắt tràn đầy tò mò.
Cô gái thấy giọng Địch Hiên mới về phía , nhưng cũng chỉ là sang chứ lên tiếng gì.
Khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay, trắng trẻo thanh tú, phản chiếu vài phần sắc màu của ráng chiều, khiến khỏi sáng mắt lên.
Dưới bóng râm của vành mũ, đôi mắt tròn lớn, vài phần rụt rè của chú mèo nhỏ đang cẩn thận quan sát thế giới .
Ý nghĩ đầu tiên của chính là, đây là một đứa trẻ ngoan.
Sau đó mới phản ứng —— cô chính là "bệnh nhân" trong truyền thuyết, Dương Thời Nguyệt.
Cũng là chị gái luôn gây khó dễ cho Khổng Hiểu Ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1323.html.]
Địch Hiên về phía Thời Nguyệt, tay còn ôm một quả bóng rổ.
Lần đến chủ yếu là chuyện với cô, những khác theo chẳng qua là xem náo nhiệt.
"Dương Thời Nguyệt, việc tìm cô, tiện chuyện ?"
Mặc dù miệng hỏi tiện , nhưng chắn mặt cô, cũng cho cô cơ hội từ chối cuộc trò chuyện.
Thời Nguyệt lên tiếng, chỉ lặng lẽ Địch Hiên đang tới, đợi mở lời.
Cơ thể nhỏ nhắn nhưng xung quanh tỏa cảm giác xa cách đậm nét.
Cô dường như chỉ là ngang qua thế giới , ánh mắt u tối tịch mịch như , cô thậm chí còn ham mở lời chào hỏi.
Địch Hiên Khổng Hiểu Ý nhắc qua vài từ khóa: đè nén, kiêu kỳ, tự kỷ.
Hiện giờ xem về cơ bản là khớp.
Sau một lúc im lặng ngượng ngùng, cô lùi một bước, lên tiếng: "Anh ."
Cô dễ chuyện một cách bất ngờ, ngược khiến Địch Hiên cảm thấy những lời chuẩn chút nghẹn ở cổ họng.
Những khác lượt tới bên cạnh Địch Hiên, một nam sinh mắt một mí khẽ đẩy Địch Hiên một cái: "Sợ gì chứ, ."
Thời Nguyệt liền sang nam sinh đó, trong đầu hiện lên một cái tên: Khương Hãn.
Da của Khương Hãn trắng, chút cảm giác của một mỹ nam, ngay cả màu môi cũng đỏ hồng, cũng là chuyện hợp với Khổng Hiểu Ý nhất ngoài Địch Hiên.
Khương Hãn chạm ánh mắt cô, theo bản năng né tránh, đợi khi cảm thấy mất mặt, nữa thì cô còn nữa.
Trong năm , cô gái duy nhất là Thịnh Kỳ Kỳ là thiếu kiên nhẫn nhất, cô thẳng thừng : "Dương Thời Nguyệt, Tiểu Ý nhà các nhận nuôi , cô đừng khắc nghiệt như chứ, sợ nhạo ?"
"Kỳ Kỳ." Nam sinh đeo kính gọng đen trầm giọng gọi cô , ngăn cô b.ắ.n pháo lung tung.
Lúc Địch Hiên mới Thời Nguyệt mở miệng: "Dương Thời Nguyệt, Tiểu Ý bao giờ nghĩ đến việc tranh giành bất cứ thứ gì với cô, cô bớt nhắm cô ."
Giọng điệu của thể là ôn hòa, nhưng lời đầy mùi cảnh cáo.
"Nhắm ?"
Ánh mắt cô gái mờ mịt, dường như tại như .
Địch Hiên khóa c.h.ặ.t tầm mắt mặt cô, lạnh lùng: "Đừng giả ngốc."
Thịnh Kỳ Kỳ nhịn xen : "Tiểu Ý sáng nay t.h.ả.m lắm đấy, chẳng vì cô ?"
Cô gái đội mũ lưỡi trai khẽ "" một tiếng, chỉ bờ môi mỏng khẽ mấp máy: "Cô ăn bánh kem của ."
Giọng cô tiết lộ quá nhiều cảm xúc, từng chữ đều vô cùng rõ ràng nhưng cảm giác mềm mại ngọt ngào.
Đối với những mê giọng mà , giọng đó giống như một chiếc lông vũ khẽ gãi màng nhĩ. Viên Phục đẩy kính, cuối cùng vẫn nhịn mà ngoáy tai, vẫn cảm thấy ngứa.
Bên Địch Hiên cau mày : "Chỉ là một cái bánh kem thôi, cô bao nhiêu, trả cho cô ."
Thịnh Kỳ Kỳ: " ! Trả cho cô là chứ gì!"
Khương Hãn: "Cô là em gái cô, càng là em gái của tất cả chúng , cô đừng hòng bắt nạt cô ."