Cô khó chịu nheo mắt , "Nắng quá, Văn Chấp, mau trả mũ cho em."
Cô thể phơi nắng, chỉ là ánh nắng gắt sẽ khiến cô thấy khó chịu, lâu dần còn bỏng rát.
Đối với đôi mắt thì tổn thương đương nhiên càng lớn hơn.
Văn Chấp đây là đang thử cô ?
Vậy thì cũng khá nhạy cảm đấy.
Cô sợ phát hiện, nhưng nhất là đợi độ hảo cảm của cao thêm một chút nữa.
Văn Chấp trả mũ cho cô, đôi mắt đen chằm chằm cô, miệng tùy ý , "Tóc sắp ướt đẫm mồ hôi kìa."
Thời Nguyệt cạn lời, rõ ràng là đang mở mắt điêu, cô mồ hôi chẳng lẽ ?
Cô lấy mũ, dứt khoát vùi đầu l.ồ.ng n.g.ự.c , để che nắng cho , "Anh mới mồ hôi , tiên nữ là mồ hôi !"
Văn Chấp đầu tiên cô chủ động mật, nhưng ở nơi công cộng, vẫn sẽ thấy tự nhiên.
Lúc đúng là giờ , khu vườn sáng tạo qua kẻ , cô ôm lấy như , thành công thu hút vô ánh mắt hóng hớt.
Văn Chấp ho nhẹ một tiếng, úp ngược mũ lên đầu cô, đồng thời tóm lấy vai cô, đẩy cô .
"Tiên nữ cũng sẽ dính như kẹo mạch nha ."
Thời Nguyệt nâng vành mũ lên, miệng lẩm bẩm, "Không chứ chứ, kiến thức của ít ỏi ?"
Văn Chấp: "..."
Chiếc mũ tóc cô chút rối, cô cũng chỉnh mà ngẩng đầu , vẻ mặt như thấu tâm tư của , khóe môi nhếch lên nụ như mèo nhỏ, "Vừa cố ý ? Muốn em ôm ?"
Văn Chấp: "... Em thể tự luyến thêm chút nữa đấy."
Quăng một câu, rảo bước thẳng.
Rõ ràng là đang cãi với cô, nhưng ánh mắt của những xung quanh đều tràn đầy sự mờ ám.
【Độ hảo cảm của Văn Chấp +5%!】
Thời Nguyệt chỉnh vành mũ, chậm rãi theo.
Anh cũng quá dễ dỗ dành đấy.
Văn Chấp đưa Thời Nguyệt cửa công ty, một nam một nữ đang tụ tập tán gẫu ở quầy lễ tân liền kinh ngạc sang.
"Văn tổng..."
Thời Nguyệt vẫy tay với đàn ông , "Vương Duệ, chào ."
Vương Duệ hồn , nhận cô là Ngỗi Thời Nguyệt gặp đêm đó, cũng vội vàng lộ nụ , "Là Nguyệt Nguyệt , chào buổi sáng, chào..."
Dưới sự chứng kiến của , Thời Nguyệt theo Văn Chấp văn phòng, đó sảnh việc mới bùng nổ một trận xôn xao.
Mấy nhân viên đến sớm lượt vây quanh Vương Duệ hỏi han, "Đó là lai lịch thế nào ?"
Vương Duệ ý đồ hóng hớt của họ, thế là đáp , "Đó là em họ của sếp."
"Suýt nữa thì, là cơ hội ?"
"Ông mơ còn dễ hơn đấy!"
" Văn tổng em họ bao giờ."
Trong văn phòng, Thời Nguyệt vòng quanh bàn việc một vòng, tới bên cửa sổ ngoài, "Văn phòng của chán quá, chẳng gì cả."
Văn Chấp kéo ghế xuống, liếc cô, "Em còn cái gì nữa?"
Thời Nguyệt lắc đầu, "Em chỉ bừa thôi, hung dữ thế?"
Văn Chấp: "Hung dữ chỗ nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1286.html.]
Cô liếc mắt sang, quét từ xuống , "Chỗ nào cũng hung dữ."
"..."
Văn Chấp mà còn chuyện tiếp với cô thì đúng là đầu óc vấn đề thật.
Thời Nguyệt uống một ly nước, Văn Chấp liền dặn dò cô, " họp, em đừng chạy lung tung."
"Vâng."
Cả công ty cũng chỉ mười mấy , đều là trẻ tuổi.
Thời Nguyệt tìm một chiếc ghế ở khu việc chung xuống, các nhân viên lượt bước phòng họp.
Tuy là đóng cửa, nhưng họ đang gì, cô thấy rõ mồn một.
Công ty của họ về an ninh mạng, vì đắc tội cái gã Lâm tổng gì đó, thời gian qua luôn đối phương bôi nhọ, hiện tại công ty đang đối mặt với khủng hoảng niềm tin nghiêm trọng.
Sau khi họ họp xong, Thời Nguyệt liền sấn tới mặt Văn Chấp, hỏi, "Vậy nên những ngày qua vui, chính là vì lão Lâm tổng đó? Lần em đập lão một vỏ chai rượu, lão đang trả thù ?"
"Không liên quan đến em." Văn Chấp đó , "Em lén chúng họp?"
Thời Nguyệt: "Em cố ý lén, các kích động quá, to lắm..."
Văn Chấp thoáng qua cánh cửa , nhất thời cũng quên mất đóng kỹ , nhưng cũng tiếp tục truy cứu nữa.
Vương Duệ cùng những khác giả vờ tản , thực chất vẫn đang âm thầm vểnh tai hai chuyện.
"Văn tổng hung dữ quá..."
"Cảm giác đúng là bạn gái nha, chút cảm giác couple nào, giống trai em gái hơn."
" đồng ý."
"Anh trai mặt cũng cái bộ dạng quỷ quái đấy."
Thời Nguyệt Văn Chấp đưa văn phòng.
Cô mang dáng vẻ gấp gáp thể hiện, tới mặt , niềm nở hỏi, "Em giúp xử lão Lâm tổng đó nhé?"
Cứ với cái bộ dạng gió thổi là ngã của cô, cũng cô lấy tự tin nữa.
"..." Văn Chấp im lặng một lúc, "Mang đồ của em theo, chúng ngay bây giờ."
"Được!" Thời Nguyệt dứt khoát cầm lấy áo chống nắng và mũ của , phấn khích xoa xoa tay, "Ban ngày ban mặt mà xử lão luôn ?"
Văn Chấp hít sâu một , "Đi mua điện thoại."
Thời Nguyệt thất vọng: "Ồ..."
Cô đuổi theo hỏi, "Ngỗi Cẩm Nhiên nổi tiếng ?"
Văn Chấp: "Ừ."
Người thừa kế duy nhất của nhà họ Ngỗi, thể nổi tiếng ?
Anh dừng bước cô, đôi mắt khẽ lóe lên, "Em gì?"
Cô nhẹ tênh , "Vậy để mặt minh oan cho chẳng là xong ?"
Văn Chấp chăm chú cô, ánh mắt tràn đầy sự xem xét, bờ môi mỏng mấp máy, "Ai mà gọi nổi ?"
"Để em lo." Thời Nguyệt vỗ n.g.ự.c bảo đảm, đưa tay về phía , "Em gọi điện thoại cho ."
Văn Chấp trực tiếp đưa điện thoại của cho cô, dáng vẻ như đang chờ cô giải cứu.
của Ngỗi Cẩm Nhiên, Thời Nguyệt bèn gọi cho Ngỗi Chấn Nghiệp, khi lấy mới gọi qua.
Người như Ngỗi Cẩm Nhiên sẽ lạ, nhưng kịp thời nhận tin nhắn nhắc nhở từ Ngỗi Chấn Nghiệp gửi tới, nên khi điện thoại gọi đến, liền bắt máy.