MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1285

Cập nhật lúc: 2026-02-15 06:42:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Thời Nguyệt thu răng nanh, vài giọt m.á.u sót vẫn dính da , cô nỡ l.i.ế.m sạch, dùng giọng khàn đặc bảo , "Lần đừng sát khuẩn nữa, bẩn ."

Nói xong, cô mới nhanh ch.óng rời .

 

Văn Chấp: "..."

Anh đó là sát khuẩn ? Rõ ràng là phòng và kháng cự.

đối phương cảm thấy đang giúp sát khuẩn??

Đó là kiểu suy nghĩ gì ?

 

Văn Chấp chậm rãi dậy, hồi lâu mới đưa tay , cứng nhắc ôm lấy cổ.

Không vết thương, thậm chí để một giọt m.á.u nào.

Cảm giác c.ắ.n ở cổ tay và cảm giác c.ắ.n ở cổ là khác .

Lúc , cảm thấy bộ dây thần kinh não đều tê dại.

 

Anh dậy rời khỏi phòng, tới phòng khách nhỏ, gõ cửa mà vặn khóa bước .

Trong phòng bật đèn, điều hòa mở thấp, cho căn phòng giống như hầm băng , chăn giường nhô lên, bên trong lờ mờ truyền tiếng chuyện của nhân vật trong phim truyền hình.

"Ngỗi Thời Nguyệt..."

 

Văn Chấp kéo chăn , quả nhiên thấy cô vẫn đang ôm máy tính bảng giường xem phim.

Mắt cô còn chẳng rời khỏi màn hình, miệng hỏi, "Anh ngủ còn gì?"

Văn Chấp cúi đầu quan sát cô, từ những sợi tóc rối bời, cho đến ngón tay thon dài trắng trẻo .

Sau đó dùng sức nắm lấy tay cô, lẽ vì nhiệt độ thấp của điều hòa nên cô cũng chẳng nhiệt độ gì.

Lực đạo của đủ để khiến cô đau.

 

Cô kêu khẽ một tiếng, nghi hoặc , "Anh thế?"

Văn Chấp nhanh ch.óng thu tay , "Không gì."

Anh xong liền xoay ngoài, khép cửa .

Thời Nguyệt rời , l.i.ế.m khóe môi.

Haiz, vẫn một chút xíu áy náy.

Ăn của thì miệng mềm, cô sẽ với .

 

Thời Nguyệt tinh thần phấn chấn kéo chăn đắp lên , tiếp tục cày phim.

Văn Chấp cả đêm khó ngủ, khi kéo cơ thể nặng nề dậy sớm, phát hiện trong bếp nhà náo nhiệt.

Hai đàn ông lạ mặt đội mũ đầu bếp đang bận rộn, mà cô gái thì ở bên cạnh chỉ trỏ, tinh thần hơn hẳn mấy ngày .

"Văn Chấp dậy , chuẩn ăn sáng thôi~"

Đây là đầu bếp Thời Nguyệt bỏ một tiền lớn mời về.

để Văn Chấp bồi bổ cơ thể thật .

 

Văn Chấp: "..."

Không tại , thấy nụ của cô, trong lòng chút sờ sợ.

 

Chương 456 Ta chỉ hút một ngụm nhỏ 08: Quá dễ dỗ dành

Sau bữa sáng, Văn Chấp bước khỏi cửa nhà, thấy lưng tiếng bước chân theo, đầu hỏi, "Em theo gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1285.html.]

Thời Nguyệt đội mũ che nắng, còn mặc áo chống nắng và váy trắng dài đến mắt cá chân, lúc ngẩng đầu trả lời, "Không hẹn là đưa em mua điện thoại thẻ ? Sao quên ?"

 

Qua lời cô nhắc nhở, Văn Chấp lúc mới nhớ , đành để cô tiếp tục theo .

Ngỗi Uyển Quân bóng lưng hai rời , còn chút vui mừng.

Tuy nhiên họ lâu, Ngỗi Chấn Nghiệp tìm đến nhà.

Cũng ngoài việc hỏi han chi tiết về cuộc sống của Thời Nguyệt ở đây những ngày qua.

Ngỗi Uyển Quân cơ bản trả lời mấy câu.

 

Từ thái độ bình tĩnh của bà, Ngỗi Chấn Nghiệp cũng thể xác định, bà và Văn Chấp đều rõ Ngỗi Thời Nguyệt là ma cà rồng.

Ông nghiêm giọng , "Uyển Quân, em cũng đừng loạn nữa, nhà họ Ngỗi bao giờ với em, là em cứ mãi cố chấp, nếu thì những năm qua cũng chẳng đến mức sống như thế , còn để Văn Chấp chịu khổ theo."

 

Nhắc đến chuyện cảm xúc của Ngỗi Uyển Quân mới kích động lên, "Người đoạn tuyệt quan hệ là ông, đuổi khỏi nhà cũng là ông, bây giờ ông tới đây những lời thì ý nghĩa gì? Huống hồ, hiện tại sống cũng chẳng tệ."

Bà liếc mắt qua một cái, "Ngược là các , ngày nào cũng tìm đến cái nơi nhỏ bé của , đúng là rảnh rỗi quá mức."

 

Ngỗi Chấn Nghiệp hề chọc giận, đột nhiên hỏi, "Các vẫn chuyện của Nguyệt Nguyệt nhỉ?"

Ngỗi Uyển Quân im lặng.

"Nó còn nào khác, thường xuyên sức khỏe , giờ ít khi ngoài, thời gian nó và Cẩm Nhiên xảy mâu thuẫn, tức giận mới bỏ nhà , Cẩm Nhiên hiện tại lo cho nó, còn dọn đến ở ngay sát bên cạnh, cô của nó, em nỡ hai đứa trẻ giằng co ?"

 

"Đó là chuyện của Nguyệt Nguyệt, bao giờ can thiệp chuyện của nó, chỉ cần nó ở đây, thì sẽ đuổi nó ."

"Các thích hợp ở cùng nó, nó về nhà họ Ngỗi mới nhận sự chăm sóc nhất."

Ngỗi Uyển Quân chế giễu , "Lời ông với nó? Có vì bây giờ nó lời ông ?"

 

"..." Ngỗi Chấn Nghiệp nghẹn lời, nét mặt lộ rõ vẻ tức giận, "Nó còn nhỏ, chút nổi loạn thôi, cũng , sức khỏe nó , đến lúc đó nếu xảy chuyện, em gánh nổi ."

"Tại gánh, nó là trưởng thành , tự chịu trách nhiệm cho bản , ông nếu quan tâm nó, thì cứ việc quan tâm mặt nó, chứ đừng ở đây mà đe dọa ."

 

Ngỗi Chấn Nghiệp kiên nhẫn gõ lên mặt bàn, "Chính cái tính bướng bỉnh của em hại em đấy."

Thần sắc Ngỗi Uyển Quân u ám, "Cũng hại c.h.ế.t Văn Yến."

Nhắc đến , Ngỗi Chấn Nghiệp lạnh một tiếng, xoay rời .

Văn Yến khi ở rể cũng là một kẻ lời, mà còn tìm đến nơi Ngỗi Thời Nguyệt đang ngủ say.

Ngỗi Chấn Nghiệp chắc thấy thứ gì nên thấy .

Bởi vì là kẻ thể kiểm soát, nên Ngỗi Chấn Nghiệp dứt khoát quyết liệt, trực tiếp tuyên án t.ử hình cho .

Chỉ miệng của c.h.ế.t mới là kín nhất.

 

——

 

Ánh mắt Văn Chấp Thời Nguyệt hệt như đang một cái đuôi thể gỡ .

Sáng sớm thế , quầy điện thoại cũng mở cửa.

Cuối cùng vẫn trực tiếp đưa cô tới công ty.

Đây là một khu vườn sáng tạo khá hẻo lánh, từ bãi đỗ xe , Văn Chấp liếc mũ của Thời Nguyệt, bỗng nhiên đưa tay lấy , "Em thấy nóng ?"

 

Nắng sớm mùa hè, tia nắng mặt trời ch.ói chang chiếu xuống, trực tiếp rọi mặt Thời Nguyệt, khiến làn da trắng nõn càng thêm trong suốt, lớp lông tơ đó tỏa ánh vàng lấp lánh, dường như phủ lên cô một lớp bộ lọc nhu hòa xinh .

 

 

Loading...