MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 127

Cập nhật lúc: 2026-02-15 02:50:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên , Chu Nguyên Nhĩ và Trịnh Long quầy bar, đồ uống vị nho và rượu trái cây vị chanh chạm một cái.

 

Cả hai mỗi uống một ngụm, đó hẹn mà cùng thở dài một tiếng.

 

Điện thoại của Chu Nguyên Nhĩ rung lên, cầm lên xem một lát, nửa ngày đặt xuống.

 

Trong ảnh, cô gái nhỏ áp sát kính cửa sổ sát đất, chẳng hề sợ độ cao chút nào, mũi còn ép tẹt cả ...

 

Trịnh Long đang định ghé đầu sang xem, Chu Nguyên Nhĩ đột ngột úp điện thoại xuống mặt bàn bar.

 

Trịnh Long: "Lão Chu, thế là hẹp hòi quá đấy."

 

Chu Nguyên Nhĩ: "Bí mật công việc."

 

"Tiểu Ngữ gửi tới thì thể là bí mật gì chứ?"

 

" ."

 

"..."

 

Một lúc , Chu Nguyên Nhĩ cầm điện thoại lên.

 

Lưu giữ bí mật, đặt bí mật hình nền điện thoại.

 

——

 

Thời Nguyệt bình thường tập luyện phục hồi vất vả, cộng thêm việc ngủ muộn, lúc thức dậy ngày hôm cô phát hiện Tiêu Tiểu Ngữ vẫn ngủ dậy.

 

Tuy nhiên cô ngoài liền thấy hai đàn ông đang bận rộn trong căn bếp mở.

 

Họ đều chỉ mặc áo ba lỗ đen và quần thể thao, trông như mới tập thể d.ụ.c buổi sáng xong.

 

Những đường nét cơ bắp lộ cánh tay kéo dài tận trong áo ba lỗ, chỗ nào cũng săn chắc, ẩn chứa sức mạnh. Trong bếp bỗng chốc tràn ngập thở hormone.

 

Không thể phủ nhận, cảnh tượng khá là bổ mắt.

 

... tại họ ở đây?

 

Chu Nguyên Nhĩ thấy tiếng động, liếc cô một cái, vẫn bình thản như khi: "Mau đây ăn sáng ."

 

Trịnh Long cũng chào Thời Nguyệt: "Chào buổi sáng nhé Nguyệt Nguyệt."

 

"Chào buổi sáng ạ." Thời Nguyệt vệ sinh cá nhân xong, một bộ đồ thể thao, mái tóc dài b.úi lên, thoát khỏi vẻ bệnh tật .

 

Chu Nguyên Nhĩ kéo ghế cho cô, cô dậy xuống.

 

Trịnh Long lặng lẽ cảnh , bỗng cảm thấy thừa thãi, về phía phòng của Tiêu Tiểu Ngữ, lẩm bẩm một câu: "Thôi xong, cái con bé chắc chắn là ăn sáng ."

 

Chu Nguyên Nhĩ xuống đối diện Thời Nguyệt, đẩy đĩa thức ăn và ly sữa tới mặt cô.

 

Cả ba bàn ăn đều mở lời.

 

Thời Nguyệt đây thói quen ăn uống , bây giờ cũng quen với việc nhai kỹ nuốt chậm, ăn uống cực kỳ thanh nhã. ánh mắt của cô thì chẳng hề dè dặt chút nào, thậm chí còn quá sắc sảo và nóng bỏng.

 

"Lo mà ăn đồ của em ." Chu Nguyên Nhĩ ngước mắt cô một cái, giọng mang theo ý cảnh cáo.

 

Thời Nguyệt lịch sự nhấp một ngụm sữa: "Em vẫn đang ăn uống đàng hoàng mà."

 

Nói xong, ánh mắt lướt qua cơ vai và cơ tay của .

 

Thực sự ý là để đưa cơm, mà là thấy thật.

 

Chu Nguyên Nhĩ: "..."

 

Cái đôi mắt sáng quắc cứ quét tới quét lui, cô mà ăn sáng đàng hoàng ?

 

Thời Nguyệt bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của , bĩu môi, dứt khoát chuyển tầm mắt sang Trịnh Long.

 

"..." Trịnh Long bỗng dưng cả căng cứng, cúi gầm mặt, tăng tốc độ ăn cơm.

 

Chu Nguyên Nhĩ một tay giữ lấy cằm cô, xoay mặt cô : "Thành thật chút ."

 

Thời Nguyệt vô cảm một cái: "Ồ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-127.html.]

Chu Nguyên Nhĩ dậy, rót thêm nửa ly sữa cốc của cô: "Uống nhiều chút, khi nào rảnh thì ngoài phơi nắng."

 

Thời Nguyệt lời, thu hồi tầm mắt khỏi , khẽ khen một câu: "Dáng thật đấy."

 

Trước mặt cô đều ăn mặc chỉnh tề, nho nhã với sơ mi và vest. Lúc trong nhà đang bật sưởi, mặc thế , đống cơ bắp đúng là thu hút ánh .

 

Nguyên chủ tập nhảy quanh năm, con mắt cũng tinh tường, dáng một cái là , hơn nữa cô đặc biệt tán thưởng kiểu cơ thể tràn đầy sức mạnh và sự bùng nổ.

 

Hệ thống Trà Xanh nhắc nhở: 【Nguyệt Nguyệt, cô khen nhiều quá đấy.】

 

Chu Nguyên Nhĩ: "..."

 

Anh thà rằng cô móc mỉa mai , còn hơn là cô khen ngợi một cách chân thành như thế .

 

Trịnh Long: "Khụ khụ khụ..."

 

Chẳng trách lão Chu cũng đỡ nổi, cô bé quá thẳng thắn, còn là kiểu thẳng thắn đặc biệt chân thành, khiến thể ghét nổi.

 

Một lát , Trịnh Long bưng đĩa về phía bếp: " ăn xong , việc đây."

 

Tiêu Tiểu Ngữ dậy nổi, Chu Nguyên Nhĩ thời gian với Thời Nguyệt: "Đợi một chút, đưa em qua đó."

 

Thời Nguyệt thắc mắc: "Anh sống trong tòa nhà ?"

 

Chu Nguyên Nhĩ gật đầu: "Ở tầng ."

 

"Tầng thượng, căn tầm nhất, còn hồ bơi ngoài trời nữa."

 

Thời Nguyệt dứt lời, Chu Nguyên Nhĩ cảm nhận sự vui sướng trong giọng của cô.

 

hỏi: "Làm bác sĩ tâm lý kiếm nhiều tiền thế ?"

 

"..." Chu Nguyên Nhĩ lườm cô, "Em thể hiểu là bản Chu gia vốn dĩ giàu ."

 

"Ồ."

 

"Tiểu Ngữ với em ?"

 

Thời Nguyệt lắc đầu: "Chị chỉ lẽ em cơ hội lên đó ở."

 

Chu Nguyên Nhĩ: "..."

 

Không khí im lặng trong chốc lát, ánh mắt dừng khuôn mặt trắng trẻo của cô một lúc lâu, : "Muốn ở thì cũng dễ thôi."

 

Thời Nguyệt ngước mắt.

 

Chu Nguyên Nhĩ: "Đi đăng ký kết hôn với ."

 

Thời Nguyệt: ?

 

Hiếm khi thấy Thời Nguyệt bộ dạng ngơ ngác ngốc nghếch như , Chu Nguyên Nhĩ đưa tay xoa mạnh lên đầu cô vài cái, khiến mái tóc b.úi của cô càng thêm rối bời, trông như xù lông .

 

Sau đó cầm lấy hai chiếc đĩa , bếp, để một Thời Nguyệt bóng lưng suy ngẫm.

 

Động tác của nhanh, trong nháy mắt dọn dẹp căn bếp sạch sẽ.

 

"Em đợi ở lầu nhé." Thời Nguyệt .

 

Cô nhớ là lên tầng thượng một thang máy riêng biệt.

 

Chu Nguyên Nhĩ gật đầu, đưa áo khoác lông vũ cho cô, cô mặc , lấy cho cô một chiếc mũ len đen: "Đừng chạy lung tung."

 

Thời Nguyệt chỉ chiếc túi đeo chéo hình gấu bông xù xì treo tường: "Em còn cái nữa."

 

"Em dạo phố , mang túi gì?" Chu Nguyên Nhĩ thực sự hiểu nổi.

 

Thời Nguyệt: "Cho dù em vứt rác thì em cũng mang túi, ?"

 

Chu Nguyên Nhĩ im lặng.

 

Sao chứ? Cô thì tùy cô thôi.

 

Chẳng lẽ bảo rõ ràng đút điện thoại túi quần là , việc gì mang thêm cái túi cho vướng víu?

 

 

Loading...