MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1257

Cập nhật lúc: 2026-02-15 06:41:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

xe lăn là một cô gái trẻ, chính là khuôn mặt xinh đang phát màn hình , đàn ông đẩy xe lăn phía khuôn mặt giống hệt lãnh chúa của họ, nhưng bây giờ họ đều đó là Phàn Tiễn, lẽ xe lăn.

Sau khi nhận hai , nhấc chân bỏ chạy.

“Đệch, tối nay bọn họ ngoài gây chuyện ?!”

“Mau chạy !”

“Anh việc , chạy cái gì?”

, đúng nhỉ, ám ảnh tâm lý .”

Đợi hai xa, một nhóm bóng lưng họ mới dần dần thả lỏng.

Đường ở đây dễ , Thời Nguyệt mới mười phút cảm thấy quá xóc nảy, căn bản nữa.

Vừa vặn hai tới rìa khu ổ chuột, Thời Nguyệt : “Em tự bộ .”

Giọng cô dứt, bỗng nhiên cảm thấy một áp lực khổng lồ từ đè xuống, cô ngẩng đầu một cái, cả cảnh giác hẳn lên.

Phàn Tiễn cũng lên tiếng, ngẩng đầu lên đỉnh tòa nhà cao tầng phía xa, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t.

Bầu trời sương mù dày đặc dường như một bóng đen màu mực đang lan rộng, ép xuống tòa nhà cao nhất .

Thời Nguyệt chút chắc chắn, hỏi Phàn Tiễn: “Đó là cái gì ?”

“Quái vật.” Giọng điệu của Phàn Tiễn vẫn khá bình tĩnh, dường như sớm dự kiến ngày hôm nay.

Anh và Tiểu Thất đều là những kẻ ở đỉnh cao của chuỗi thức ăn quái vật, nhưng đảm bảo là quái vật cấp bậc cao hơn.

Bây giờ chẳng là thấy ?

“Xong đời.” Thời Nguyệt tựa lưng xe lăn, ngây về hướng đó.

Cô vạn vạn ngờ tới, cô mới ngoài dạo một chuyến mà cư nhiên tình cờ gặp quái vật xâm chiếm.

Luồng đen ẩn hiện trong đêm tối, căn bản khó thể thấy bộ hình thể của nó, giống như một con Kraken trôi lơ lửng trung.

Lúc từng thấy loại quái vật bay, nhưng so với cái mặt thì chẳng qua chỉ là hạt cát so với đại dương.

Đây mới là con quái vật bay mạnh mẽ nhắc đến trong cốt truyện nhỉ.

Nó sẽ mang đến thêm nhiều quái vật khác.

“Chúng nên liên lạc với Phàn Huy ?”

“Cậu .”

Thời Nguyệt liền yên lặng , ngẩng đầu lên thấy một chi thể của con quái vật giống như xúc tu màu đen vung về phía đỉnh tòa nhà .

Kèm theo đó là tiếng động ầm ầm rung trời chuyển đất!

“Tòa nhà đó sụp đổ ?”

“Là quái vật!!”

“A a a, mau chạy !”

Rất nhanh, xung quanh hai cũng loạn thành một đoàn, tất cả kinh hãi chạy báo tin cho , ngay lập tức tìm đến hầm trú ẩn gần nhất để trốn .

Thời Nguyệt dậy cạnh Phàn Tiễn, nắm lấy cánh tay , hai im bất động tại chỗ, trái trở thành những kẻ dị loại trong đám đông đang náo loạn.

“Phàn Tiễn, chúng về ?”

Dưới chân hòn đảo một nơi trú ẩn, thể chứa phần lớn con trong pháo đài, nhưng vật tư chắc chắn thể duy trì quá lâu, cuộc đấu tranh giữa con sẽ nổ tiên.

“Ừ.” Phàn Tiễn từ đầu đến cuối vẫn là cái biểu cảm đó, sợ hãi cũng kinh hoàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1257.html.]

Ánh đèn neon rực rỡ thu hút sự tấn công của con quái vật đó, khu thương mại vốn phồn hoa vì sự sụp đổ của các tòa nhà cao tầng mà trở thành khu vực tàn phá nặng nề, xe cộ tắc nghẽn, tháo chạy.

Nền văn minh mà con mới xây dựng phá hủy một nữa, tất cả những gì từng xảy dường như đang lặp .

“Phàn Tiễn, em dường như thấy cảnh .”

Phàn Tiễn nghiêng đầu, thấy ánh mắt của tiểu hồ ly đờ đẫn, khi ánh đèn neon biến mất, ngay cả ánh sáng trong mắt cô dường như cũng tắt lịm.

Thật phiền phức.

Cảm xúc bình tĩnh của Phàn Tiễn xuất hiện chút gợn sóng.

Anh thậm chí sinh một chút hối hận, lúc nãy cô dạo phố mua đồ, đưa cô đến khu phố ẩm thấp tối tăm .

thể dạo chơi t.ử tế con phố thương mại rực rỡ phồn hoa và náo nhiệt .

 

Chương 443 Anh Bệnh Kiều, Trà Xanh (23) Thu phục nó

Tiểu quái vật khi quái vật bay kinh động, ngay lập tức xuất hiện bên cạnh Phàn Tiễn.

lên trời hoa chân múa tay hồi lâu, đó nhát gan trốn lưng Thời Nguyệt: “Sợ.”

“...” Thời Nguyệt một trận cạn lời.

Mặc dù trong cốt truyện nhắc tới, nhưng hiện tại xem tiểu quái vật chắc chắn đ.á.n.h quái vật bay!

Phàn Tiễn cũng chắc chống đỡ .

Thời Nguyệt về phía quái vật bay, trong lòng khẽ động, thử hấp thụ năng lượng của đối phương.

Khoảng cách xa như , cô cứ ngỡ sẽ thất bại, tuy nhiên điều khiến cô ngạc nhiên là cô cư nhiên thật sự thể cảm nhận và hấp thụ năng lượng của con đại quái vật đó, hơn nữa đối phương dường như phát hiện .

Tiểu quái vật kinh ngạc trợn tròn đôi mắt đỏ rực: “Xì...”

Đỉnh cao thật đấy.

Phàn Tiễn nghiêng đầu qua, đáy mắt nhảy lên một tia lửa, giọng trầm khàn dường như chút ý : “Không sợ nó tức giận ?”

“Dù cũng và Tiểu Thất chống đỡ mà.” Thời Nguyệt đáp .

Đồng thời cô cũng cảm nhận từng tia năng lượng từ quái vật bay truyền tới, giống như trộm rau nhà khác , mới mẻ kích thích.

Quái vật đều phân chia cấp bậc theo kích thước cơ thể, Tiểu Thất và Phàn Tiễn đều là ngoại lệ.

Tiểu quái vật cũng học theo Thời Nguyệt hấp thụ năng lượng của quái vật, nhưng ngặt nỗi vì giới hạn cách nên nó thể trực tiếp hấp thụ, chỉ thể chán nản cái con to xác đó mà thẫn thờ.

chỉ một lát , hành động phá hoại của quái vật bay đột ngột dừng , nó xoay quanh trung một cách dữ dội, dường như vô cùng tức giận, bỗng nhiên một chiếc xúc tu màu đen vươn về phía bầu trời bên .

Tất nhiên, nó căn bản chạm tới .

Rất nhanh, hình quái vật to lớn trong màn sương mờ mịt đó ép về phía bên , càng lúc càng gần, đó chính là con quái vật màu đen giống như bạch tuộc, xúc tu, kích thước lớn nhưng dường như nhẹ nhàng.

“A, phát hiện .”

Thời Nguyệt chút chột , trốn lưng Phàn Tiễn, lén lút ngẩng đầu .

Phàn Tiễn: “...”

Tuy nhiên bên là một khu kiến trúc bằng phẳng, hơn nữa trời tối đen như mực, cái xúc tu đó dường như thể định vị chính xác, chỉ quét qua trung mang theo một trận cuồng phong.

Tiểu quái vật thấy , cuối cùng quyết định gánh vác trọng trách, nó leo lên các tòa nhà hai bên, bóng dáng nhanh ch.óng biến mất trong màn đêm.

Thời Nguyệt lo lắng hỏi: “Nó ?”

“Dẫn dụ nó .”

 

Loading...