Phàn Tiện dừng bước chân mặt, dùng giọng trầm khàn rõ ràng: “Em thực sự chạy thoát .”
Bất kể cô chạy đến , cũng thể bắt cô trở về như cũ.
Thời Nguyệt bĩu môi, lầm bầm nhỏ giọng: “Kẻ ngốc mới chạy.”
Thành Minh thấy Phàn Tiện, liền nhớ dáng vẻ gặp bên ngoài trạm gác đêm đó.
Anh của bây giờ, dường như còn âm trầm hơn.
Ánh mắt chị hồ yêu, giống như ăn tươi nuốt sống cô .
Thành Minh theo bản năng tiến lên, chắn mặt Thời Nguyệt.
Tuy nhiên, hành động của , thực sự đổ thêm dầu lửa cho Thời Nguyệt.
Ánh mắt Phàn Tiện, thể thấy rõ ràng là lạnh xuống.
Thời Nguyệt vội vàng bước , đẩy Thành Minh sang một bên: “Thành Minh, em nên về đội ?”
Sau đó cô mới với Phàn Tiện: “Phàn Tiện, em và Tiểu Thất nhà ăn, ?”
Tiểu quái vật hiệu: “Xì —” Không trộm táo.
Thời Nguyệt: “...”
Phàn Tiện chằm chằm Thành Minh: “Cậu là ai?”
Thành Minh thành thật đáp: “Thành Minh.”
về khí thế, vẫn thua.
Mọi đều may mắn, đột nhiên năng lực đặc biệt, hơn nữa còn mạnh, nhưng mặt Phàn Tiện, bằng .
“Cậu thể .” Phàn Tiện thu hồi ánh mắt, giống như thấu , cũng hề để mắt.
Trong lòng Thành Minh chút uất ức, Thời Nguyệt, ánh mắt lộ vẻ lo lắng: “Chị hồ yêu...”
Thời Nguyệt vẫy vẫy tay với : “Em nhớ giữ bí mật, đừng cho khác việc chị nhà ăn nhé.”
Biểu cảm nghiêm trọng của Thành Minh trong nháy mắt chút cứng đờ, chị của ơi, đây là trọng điểm ?
Hơn nữa cô thể tin tưởng một chút nào ?
Cô cứu mạng , chẳng lẽ cho khác việc cô nửa đêm nhà ăn ăn vụng ?
“Được ạ.” Thành Minh xoay rời , một đoạn ngoảnh , thấy ba bóng dáng nữa.
Cậu đất trống đó, thẩn thờ.
Chị hồ yêu và Phàn Tiện giữa họ dường như mối quan hệ đặc biệt, mà thể xen .
Thời Nguyệt kéo cánh tay Phàn Tiện, về phía nhà ăn.
Thêm một đồng phạm, thêm một phần yên tâm.
bước chân cô đột nhiên dừng , cúi đầu tay .
Mũi của tiểu quái vật khẽ động, cũng qua.
“Anh thương !” Thời Nguyệt nâng bàn tay trái của Phàn Tiện lên, quả nhiên thấy vết m.á.u đầu ngón tay và lòng bàn tay , giống như mảnh thủy tinh cứa , thấp thoáng còn thấy mảnh vỡ cắm đó.
Phàn Tiện để ý đến chút thương tích , khả năng tự chữa lành của còn mạnh hơn cả cô.
Những mảnh vỡ cũng sẽ tự động đẩy ngoài, căn bản cần quản.
“Đi tìm Kỳ Kỳ.”
Thời Nguyệt tiếp tục kéo , nhưng đổi hướng khác, là về phía trạm y tế.
Tiểu quái vật tình nguyện, lững thững theo: “Xì...”
Chỉ chút vết thương .
Trên mặt Phàn Tiện biểu cảm gì, vẫn thuận theo sức lực của tiểu hồ ly mà về phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1246.html.]
Sự hung bạo và sát ý mang từ phòng thí nghiệm sớm xoa dịu.
Khương Thiên Kỳ đang trực ca, Phàn Tuyển cùng cô trở về, vì tâm trạng quá phức tạp nên cũng rời ngay.
Thấy Thời Nguyệt kéo Phàn Tiện , cả hai đều đờ .
Thời Nguyệt cửa gọi: “Kỳ Kỳ!”
“Em thương ở ?” Khương Thiên Kỳ căng thẳng hỏi.
Thời Nguyệt xua tay, chỉ Phàn Tiện: “Phàn Tiện thương.”
Lần đến lượt Phàn Tuyển căng thẳng, lập tức bước tới, quan sát Phàn Tiện: “Đại ca, ?”
Trên đảo ai thể đại ca thương?
Nếu là vết thương nhỏ, đại ca thể tự xử lý, nếu là trọng thương, trạm y tế cũng chẳng tác dụng gì.
Bây giờ trông vẻ tinh thần, Phàn Tuyển căn bản thương ở .
Thời Nguyệt cẩn thận nâng bàn tay trái của Phàn Tiện lên, để lộ lòng bàn tay đầy vết m.á.u của .
Phàn Tuyển: “...” Rất , đến muộn một chút nữa thì vết thương cũng khép miệng .
Khương Thiên Kỳ khóe miệng co giật: “Ừm... cần em xử lý một chút ?”
Cô cảm thấy Phàn Tiện hề cô chạm .
Ngoại trừ Nguyệt Nguyệt và tiểu quái vật, dường như ai thể gần .
Quả nhiên, Phàn Tiện lạnh lùng từ chối: “Không cần.”
Anh về phía Thời Nguyệt: “Em .”
Khương Thiên Kỳ dứt khoát lấy nhíp: “Vậy , Nguyệt Nguyệt .”
Thời Nguyệt: “...”
“ mà, em ...”
Đối diện với đôi mắt đen láy u ám của Phàn Tiện, cô đang định chứng minh xử lý vết thương, thấy hệ thống xanh mang theo tiếng nức nở nhắc nhở —
【Hào cảm của Phàn Tiện +100%!】
Trên mặt Thời Nguyệt lộ nụ , giống như tiêm m.á.u gà , hô lên: “Được luôn!”
Quả nhiên, đêm nay kích thích một chút như , những cảm xúc đè nén bấy lâu của Phàn Tiện dường như tiêu giải phần nào.
Phàn Tiện ngay ngắn, xòe bàn tay , mặt biểu cảm mặc cho xử lý.
Thời Nguyệt dùng nhíp xong dùng tăm bông, thái độ thành khẩn, biểu cảm tập trung.
Tuy nhiên Khương Thiên Kỳ mà suýt chút nữa tự nhúng tay .
Mảnh vỡ đó đều nhíp kẹp nát !
Vốn dĩ chỉ là một chút vết thương, cô xử lý một hồi, càng thêm đầm đìa m.á.u tươi!
Nếu biểu cảm của Nguyệt Nguyệt quá nghiêm túc, cô còn tưởng cô đang ác ý báo thù!
Mà thương là Phàn Tiện, từ đầu đến cuối đều vô cùng bình tĩnh, giống như thương .
Phàn Tiện thấy đau, chỉ thấy lòng bàn tay ngứa ngáy, nắm c.h.ặ.t , cô nghiêm túc giữ lấy: “Phàn Tiện, đừng nhúc nhích chứ...”
Anh hai bàn tay đang chạm , ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.
Cái cô xử lý chỉ là vết thương trong lòng bàn tay , cái cô gắp , cũng chỉ là mảnh vỡ thủy tinh.
Phàn Tiện nhận , ánh mắt gần như kéo sợi.
Phàn Tuyển thở dài đồng thời nén xuống sự chấn động trong lòng, ngoài cửa sổ thẩn thờ, mắt chằm chằm một chỗ quá lâu, chút cay cay.
Ngay cả mũi cũng chút chua xót.
Nếu đại ca thể bước từ quá khứ, thì cuộc tình , tùy yêu thế nào thì yêu.