“Nguyệt Nguyệt, bây giờ em ngủ ở ?”
“Trong l.ồ.ng.”
“Cái gì?!” Khương Thiên Kỳ kinh ngạc: “Quá đáng, quá đáng quá !”
Thế mà ở cùng !
“...”
Thời Nguyệt im lặng cô, gật đầu.
Cô cũng thể là ở trong l.ồ.ng đến mức nảy sinh niềm vui .
Khương Thiên Kỳ đau lòng cô: “Nguyệt Nguyệt, em vẫn còn thích Phàn Tiện ?”
Khương Thiên Kỳ năng lực đặc biệt, cô tự nhiên cũng rằng những lời thì thầm mà cô nghĩ là cách một cánh cửa thực đều tâm thấy hết.
Thời Nguyệt suy nghĩ: “Thích ạ.”
Khương Thiên Kỳ: “Chị đang là cái thích giữa nam và nữ cơ.”
“Vâng .”
“Em thế nào là cái thích giữa nam và nữ ?”
“Biết ạ.”
“Em mô tả thử xem.”
“Muốn hôn hôn?”
Khương Thiên Kỳ: “!!!”
Cô thực cũng là một con ch.ó độc , kinh nghiệm yêu đương, nhưng theo hiểu của cô, Nguyệt Nguyệt ý nghĩ như với Phàn Tiện, thì chắc là yêu !
Cô nghĩ đến dáng vẻ cao lãnh cấm d.ụ.c của Phàn Tiện, rối rắm hỏi: “Hai đứa hôn ?”
Tiểu hồ yêu lắc đầu kèm theo tiếng thở dài: “Phàn Tiện thích em, Phàn Tiện con cáo nhỏ khác .”
Khương Thiên Kỳ: “??”
“Làm thể chứ?”
Tiểu hồ yêu như thật: “Thật mà, em ngửi thấy mùi của con cáo khác.”
Khương Thiên Kỳ hiểu , Phàn Tiện chẳng lẽ là lúc đến phòng giam hoặc phòng thí nghiệm mà dính ?
Trong phòng khách, Phàn Tuyển một nửa thì phát hiện Phàn Tiện mất tập trung.
Sắc mặt Phàn Tuyển cũng trở nên kỳ quái: “Đại ca, ... đối với Thời Nguyệt, là nghĩ thế nào?”
Một bên thì nhốt cô l.ồ.ng, một bên thì tự chủ mà lún sâu , đây là tự mâu thuẫn, tự hành hạ ?
“Cậu thấy ?” Phàn Tiện hỏi ngược .
Phàn Tuyển ngẩn .
Bởi vì đại ca bao giờ dùng giọng điệu như để chuyện — giống như đang tư vấn.
nhanh, Phàn Tiện giống như từng hỏi câu đó : “Hai về .”
Sau khi Phàn Tuyển và Khương Thiên Kỳ rời , Phàn Tiện cảm thấy phiền muộn, cũng sầm mặt rời .
Thời Nguyệt quần áo của , cùng tiểu quái vật vùi phân bón đất.
Phân bón từ , tiểu quái vật rõ, nhưng cô cảm thấy là... phân hữu cơ.
Đến mức Thời Nguyệt khi rửa tay đặc biệt nghiêm túc, thậm chí còn kéo tiểu quái vật cũng nghiêm túc rửa sạch một lượt.
“Gù gù gù...”
Thời Nguyệt sờ bụng , cô ăn nhiều như mỗi ngày, mà vẫn thấy đói một tẹo tèo teo.
“Táo, nhà ăn .” Tiểu quái vật khó khăn thốt lời.
Thời Nguyệt lườm một cái: “ ăn táo xào thịt.”
“...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1245.html.]
“...”
Tiểu hồ yêu và tiểu quái vật đầy quỷ dị, ai lên tiếng, nhưng cùng lúc về phía cửa sổ.
Phàn Tiện gần như là phát hiện sự rời của tiểu hồ yêu ngay lập tức.
“Xoảng” một tiếng, ống nghiệm thủy tinh trong tay rơi xuống vỡ tan.
Anh đột nhiên xoay , bước khỏi phòng thí nghiệm.
Chương 438 Anh bệnh kiều, xanh 18 - Anh cho hôn nữa ...
Thời điểm , đường cũng chỉ của đội tuần tra, Thời Nguyệt và tiểu quái vật đều thể tùy ý tránh né họ.
khi sắp đến nhà ăn, đột nhiên lao , chặn ở phía .
“Ai đó?!”
Thời Nguyệt giọng quen, nhưng nhất thời nhớ là ai.
Nhờ ánh đèn, cô mới rõ khuôn mặt trẻ trung, còn non nớt .
“Thành Minh?”
Thành Minh vốn đang lạnh mặt, nắm c.h.ặ.t bộ đàm định gọi đội trưởng, đột nhiên thấy cô gọi tên , liền đổi sắc mặt ngay lập tức: “Chị hồ yêu...”
“Suỵt...” Thời Nguyệt động tác khẩu hình: “Nhỏ tiếng thôi.”
Thành Minh đang mặc bộ đồng phục của đội tuần tra, rõ ràng là Thời Nguyệt và tiểu quái vật đ.á.n.h động .
Xem , cũng khá lợi hại đấy chứ.
Thành Minh há miệng nhưng gì, ánh mắt rơi bóng đen cách phía Thời Nguyệt vài bước chân.
Cảm giác của sai, thực sự quái vật.
tại nó ở cùng với chị hồ yêu?
Sự phòng và thù địch của Thành Minh, Thời Nguyệt đều , cô cũng hỏi tại ở đây, liền giải thích : “Tiểu Thất đặc biệt, nó luôn sống ở trong phủ Lãnh chúa, em cần căng thẳng.”
Thành Minh mới cùng Phàn Tuyển trở về, nhiều chuyện hiểu rõ, nhưng cũng qua lời đồn về Phàn Tiện và quái vật.
Thành Minh gật đầu, kịp hỏi gì, đột nhiên cả căng cứng.
Cùng căng cứng với , còn Thời Nguyệt và tiểu quái vật.
Phàn Tiện thậm chí hề cố ý che giấu tiếng bước chân, nhanh ch.óng xuất hiện mặt họ.
Khuôn mặt cúi xuống, ánh sáng chiếu tới biểu cảm của , ánh mắt cũng giấu trong bóng tối u ám.
Nhìn qua như , trông đặc biệt đáng sợ.
Thời Nguyệt cất tiếng gọi: “Phàn Tiện...”
Anh tìm đến còn nhanh hơn cô tưởng tượng.
Phàn Tiện về phía cô.
Giọng khàn đặc gió đêm cuốn lấy truyền đến, đầy âm u: “Lại chạy?”
Tim Thời Nguyệt đập thót một cái, vội vàng lắc đầu, nhân tiện gửi cho một nụ ngọt ngào vô đối, nhẹ nhàng hỏi ngược : “Em chạy chứ?”
Phàn Tiện bước từ bóng tối, trái tim đập loạn xạ vẫn chỗ nương náu.
Sau cơn hoảng loạn và giận dữ ngắn ngủi, lý trí của trở .
, cô thể chạy ?
Thực chất cô vẫn nhát gan, hiện giờ cũng quá nhiều khả năng tự vệ.
Cô thể rời xa .
khoảnh khắc , vẫn mất kiểm soát.
Anh mất quá nhiều thứ, còn sợ hãi việc mất thêm bất cứ thứ gì nữa, nhưng trớ trêu , cô là ngoại lệ.
Cảm xúc kìm nén quá lâu, giống như một quả bóng bay căng phồng đến cực hạn, cuối cùng cũng nổ tung đêm nay.
Đối với khác, nó sức sát thương, nhưng đối với , nó là một tiếng nổ chấn động bên tai.