MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1239

Cập nhật lúc: 2026-02-15 06:12:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt Phàn Tuyển đình trệ, đôi mắt đỏ rực quỷ dị của quái vật nhỏ, vẫn nhường sang một bên.

 

Phàn Tiễn mở cửa xe, quái vật nhỏ chui , đó là tiểu bạch hồ từ vai nhảy trong xe.

 

Một , một hồ, một quái vật, cứ thế cái chằm chằm của , thản nhiên trong xe.

 

Nói cũng lạ, dù là hồ yêu Thời Nguyệt quái vật Tiểu Thất, đều khiến cảm thấy bất kỳ sự khó chịu nào.

 

sự giúp đỡ của bọn họ, hành động của bọn họ mới thể thành thuận lợi và nhanh ch.óng như .

 

Ngay cả Phàn Tiễn bình thường , lời hành động quái dị, hiện tại trong mắt bọn họ, đều là mang theo hào quang của kẻ mạnh.

 

“Xuất phát thôi.”

 

Phàn Tuyển khi nhét Khương Thiên Kỳ ghế phụ, đối diện với máy liên lạc mở miệng.

 

Đoàn xe dài chia thành các đội nhỏ lượt rời .

 

So với lúc đến, đường về bọn họ về cơ bản gặp bất kỳ tình huống nào.

 

Thậm chí ngay cả một con quái vật cũng .

 

Cứ như thể quái vật ngay cả khi phát hiện bọn họ, đều nhao nhao lựa chọn đường vòng .

 

Vậy câu hỏi đặt là, bọn chúng trốn ai?

 

Quái vật nhỏ?

 

Pháo đài bao nhiêu năm qua chịu sự tấn công của quái vật, vì nguyên nhân ?

 

Tất nhiên, bọn họ bây giờ cũng cách nào đáp án.

 

——

 

Trong chiếc xe của Phàn Tiễn, tương đối yên tĩnh.

 

Phàn Tuyển lái xe, ghế phụ là Khương Thiên Kỳ, quái vật nhỏ và Phàn Tiễn ở ghế , tiểu bạch hồ… cuộn tròn đùi Phàn Tiễn, nhắm mắt ngủ.

 

Khương Thiên Kỳ liếc gương, trong lòng ngưỡng mộ thôi.

 

Nguyệt Nguyệt vì ngủ mà tránh quá nhiều cảnh tượng ngạt thở.

 

Ví dụ như hiện tại.

 

Cô vạn ngờ tới, một ngày sẽ chung một chiếc xe với quái vật.

 

Thế là cô nhắm mắt , cũng giả vờ ngủ.

 

Phàn Tuyển bỗng nhiên : “Trên đường chúng đến phát hiện một chợ đen, xem thử.”

 

Phàn Tiễn cả, im lặng gật đầu.

 

Phàn Tuyển: “Rất nhiều đảo lừa đến đó, quản nữa, bọn chúng sẽ chỉ ngày càng kiêu ngạo hơn thôi.”

 

Hắn xong, đầu Phàn Tiễn một cái, thấy tâm trí căn bản chủ đề .

 

Phàn Tiễn đang rũ mi mắt, tầm mắt rơi ở nơi nào.

 

tay đang dừng tiểu bạch hồ, nhẹ nhàng mơn trớn tai và đuôi hồ ly, khi phát hiện rụng lông, bèn đem lông tơ vuốt ngược nó.

 

Vui vẻ thôi.

 

Phàn Tuyển: “…”

 

Thôi bỏ , đại ca căn bản hứng thú với những chuyện khác.

 

Hắn cũng bằng thừa.

 

Dọc đường dừng dừng, sắp đến pháo đài, Phàn Tuyển dẫn chợ đen, để Phàn Tiễn và những còn đợi tại chỗ.

 

Thời Nguyệt thấy môi trường xung quanh, cảm thấy chút quen thuộc, hóa chợ đen mà Phàn Tuyển , chính là nơi mà cô từng lúc .

 

Cô nhớ tới Thành Minh và Thành Tư bỏ ở trạm gác, cũng hiện tại bọn họ thế nào .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1239.html.]

cửa sổ xe bên ngoài: “Phàn Tuyển mất bao lâu mới thể ?”

 

Khương Thiên Kỳ lắc đầu, lo lắng : “Cảm giác đơn giản như .”

 

Thông thường mà , những hành động mà Phàn Tuyển cho Khương Thiên Kỳ theo đều khá nguy hiểm.

 

Một một hồ đang chuyện, Phàn Tiễn bỗng nhiên mở cửa xe.

 

Thời Nguyệt về phía , vội vàng nhảy lên vai : “Phàn Tiễn, chúng cũng ?”

 

Cô tưởng hứng thú chứ.

 

Quái vật nhỏ cũng theo xuống xe, nhưng chớp mắt một cái nó trốn mất, nó luôn lúc nào nên xuất hiện, lúc nào nên biến mất.

 

Khương Thiên Kỳ lo lắng bóng dáng Phàn Tiễn, một hồi do dự, lấy máy liên lạc liên lạc với Phàn Tuyển.

 

“Phàn Tiễn dẫn Nguyệt Nguyệt và Tiểu Thất chợ đen .”

 

Phàn Tuyển im lặng một lát hồi đáp: “Tùy bọn họ.”

 

mà… Phàn Tiễn giống hệt , sẽ nhận đúng , đả thảo kinh xà ?”

 

“Trong lòng chừng mực mà.”

 

Phàn Tuyển như , Khương Thiên Kỳ tự nhiên sẽ thêm gì nữa: “Vậy các cẩn thận một chút nhé, quan trọng là Nguyệt Nguyệt cũng ở đó, đừng để thương nữa nha.”

 

Phàn Tuyển coi như , trọng điểm của cô là câu đúng .

 

Có điều so với việc lén lút xâm nhập của Phàn Tuyển, Phàn Tiễn trực tiếp dẫn Thời Nguyệt tới lối .

 

Thời Nguyệt ở đây đều nhận khuôn mặt của Phàn Tuyển, thế là dùng đuôi của che nửa khuôn mặt của Phàn Tiễn.

 

Hai canh cửa con tiểu bạch hồ vai , ánh mắt tràn đầy sự hoài nghi và cảnh giác, đây lẽ là hồ yêu ăn thịt trong truyền thuyết chứ?

 

“Các là hạng gì?”

 

Bất kể , họng s.ú.n.g của hai nhắm thẳng bọn họ, sẵn sàng khai hỏa bất cứ lúc nào.

 

Phàn Tiễn giơ tay, gạt cái đuôi đang chắn mặt , đồng thời tay, đ.á.n.h gục hai lính gác vũ trang hạng nặng.

 

Trên trán hai sỏi b.ắ.n lỗ m.á.u, mắt trợn tròn, còn thở.

 

Đuôi Thời Nguyệt che mắt , m.á.u me quá.

 

Phàn Tiễn liếc hành động của cô, sải bước trong.

 

Thời Nguyệt từng đến một , bèn bắt đầu chỉ đường cho , nhanh tới một con phố ngầm náo nhiệt.

 

Nhất thời, Phàn Tiễn và con hồ ly vai thu hút ánh mắt của tất cả xung quanh.

 

Nơi cách Phàn Tiễn hai mét xung quanh gần như trở thành một vùng chân , nhưng tiếng bàn tán ngớt.

 

“Hồ ly? Hồ ly từ tới ?”

 

“Bây giờ gì còn hồ ly nào nữa, chắc là hồ yêu ?”

 

“Người đàn ông , trông quen mắt nha…”

 

“Hơi giống Phàn Tuyển?”

 

“Lĩnh chủ?! Là ngài !”

 

“Mẹ kiếp, ngài bằng cách nào ? Người của chợ đen quản ?”

 

“Ngài chỉ một , sợ? Hơn nữa, chúng cũng gì.”

 

tầng đáy nhất của chợ đen chỗ đó…”

 

Thời Nguyệt dựng tai lên những lời hóng hớt , cái đuôi còn đang vẫy giữa trung, cô ôm c.h.ặ.t lòng, dường như sẽ cảm giác an hơn một chút.

 

Phàn Tiễn phớt lờ những đường ồn ào, dư quang liếc về phía vai.

 

Những con hồ ly khác đều như , chỉ cô là ngốc nghếch như thế .

 

 

Loading...