MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1238

Cập nhật lúc: 2026-02-15 06:12:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô đưa tay nắm lấy vạt áo , giọng nhỏ nhẹ: “… đều xin , còn thế nào nữa?”

 

Phàn Tiễn một nữa gạt cái đuôi hồ ly đang sáp đến mặt , một tia sắc lẹm b.ắ.n về phía cô.

 

Cô vô tội chớp chớp mắt, đưa tay ôm lấy cái đuôi của , đè c.h.ặ.t trong lòng, cho nó loạn.

 

Là cái đuôi nũng, liên quan gì đến tiểu hồ ly cô hết.

 

Phàn Tiễn cảnh tượng , đôi mắt khẽ lóe lên, đó dời tầm mắt .

 

Không lâu , tiểu hồ ly cứ thế ôm lấy cái đuôi của mà ngủ khò khò.

 

Phàn Tiễn cô, đôi mắt là một màu đen sâu thấy đáy, cảm xúc đều che giấu kỹ càng.

 

Chương 435 Anh bệnh kiều, xanh 15 Thật là một đàn ông nhẫn tâm.……

Sau khi Thời Nguyệt thương, về cơ bản đều là ngủ, tỉnh dậy thì ăn uống, rõ ràng là hình nhỏ nhắn nhưng sức ăn lớn kinh .

 

Tất nhiên, cô thương nặng nhất, nhưng khả năng hồi phục cũng nhất.

 

Cũng chỉ mới một tuần lễ, vết thương bụng cô bong vảy, chỉ là làn da trắng nõn vẫn còn vài vết sẹo dữ tợn khó thể xóa nhòa.

 

Trong thời gian tĩnh dưỡng , cô cũng từ Khương Thiên Kỳ rằng, tộc hồ vẫn còn hơn hai mươi con hồ yêu còn sống, bọn chúng đó cũng sẽ đưa trở đảo.

 

Sáng sớm, khi trời vẫn còn mờ mờ xám xịt, một nhóm chỉnh tề xuất phát.

 

Trong phòng, Khương Thiên Kỳ mồ hôi đầm đìa, cùng Thời Nguyệt loay hoay với quần áo của cô.

 

Khương Thiên Kỳ nỗ lực nhét cái đuôi lớn của cô trong áo, nhưng Phàn Tiễn căn bản giấu nổi.

 

“Không Nguyệt Nguyệt, vẫn nên mặc váy , đuôi của căn bản chỗ để…”

 

“…” Thời Nguyệt túm tóc, tiếc nuối : “Đành chịu , thì hết cách .”

 

Cô bây giờ cách nào hóa thành hình , tóc biến màu đen thì thôi , tai hồ ly và đuôi cũng cách nào thu .

 

Như thế cũng quá lộ liễu .

 

Giống như một con tiểu hồ ly thấp điệu như cô, thật sự chịu nổi ánh mắt kỳ quặc của khác mà.

 

Nghe thấy tiếng bước chân của Phàn Tiễn đến gần, Thời Nguyệt dứt khoát biến về nguyên hình, chui khỏi quần áo, chạy về phía cửa.

 

Khương Thiên Kỳ con tiểu bạch hồ đáng yêu xinh , xoa một cái, nhưng thấy bóng dáng của Phàn Tiễn, bèn lập tức dập tắt ý niệm.

 

Haizz, Phàn Tiễn thật sự siêu nhỏ mọn.

 

Bản thích xoa, cũng cho khác xoa.

 

Tiểu bạch hồ khi sắp tiếp cận Phàn Tiễn, dồn sức nhảy về phía l.ồ.ng n.g.ự.c , cứ như khẳng định sẽ đưa tay đón cô .

 

Kết quả chỉ cúi đầu một cái, căn bản thèm đoái hoài đến cô.

 

Thế là tiểu bạch hồ chỉ thể ngượng ngùng dùng móng vuốt móc lấy quần áo n.g.ự.c , như mới khiến rơi xuống.

 

“Ư ử…”

 

Tiểu bạch hồ yếu ớt hừ hừ, hiệu mau ôm lấy , nếu cô sẽ rớt xuống mất!

 

Mà Phàn Tiễn vẫn cao ngạo lạnh lùng, coi như thấy vật nhỏ đáng yêu đang treo n.g.ự.c , xoay ngoài.

 

Theo bước chân của , tiểu bạch hồ rớt mà rớt .

 

Thời Nguyệt: “…” Thật là một đàn ông nhẫn tâm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1238.html.]

“Phụt…” Khương Thiên Kỳ thấy dáng vẻ ăn quả đắng của Thời Nguyệt, xót xa thấy buồn .

 

Mặc dù cô Nguyệt Nguyệt thế nào để trốn thoát khỏi đảo, nhưng hành động đuổi theo của Phàn Tiễn thể , tức giận, nếu vì Nguyệt Nguyệt còn đang thương, lẽ lấy nửa cái mạng của cô .

 

Cho nên mới , vết thương của Nguyệt Nguyệt đến cũng thật đúng lúc, khéo léo khơi gợi sự thương xót của Phàn Tiễn…

 

Tiểu bạch hồ cuối cùng cũng leo lên bả vai Phàn Tiễn, ngoan ngoãn xuống.

 

thể vượt qua trọng thương, là vì sự chăm sóc của .

 

Tuy nhiên độ hảo cảm của đối với cô vẫn ở mức âm, thái độ đối với cô cũng vẫn luôn lạnh lùng khắc nghiệt.

 

Hoặc là chằm chằm cô như xé nát cô, hoặc là coi cô như khí, giống như hiện tại .

 

Bên cạnh xe, Phàn Tuyển đang sắp xếp lộ trình hành trình, cảm thấy ánh mắt của bên cạnh bắt đầu phiêu hốt, mới đầu .

 

Phàn Tiễn thong thả về phía , khuôn mặt thanh lãnh mặc nhiên.

 

Tiểu bạch hồ như một vật thể mềm mại vắt vai , chiếc đuôi hồ ly xù xì như thể đang diễu võ dương oai mà vẫy qua vẫy lưng .

 

Con tiểu bạch hồ và khí chất của Phàn Tiễn chẳng ăn nhập gì với cả, nhưng chính sự tương phản như khiến Phàn Tiễn trông vẻ đến mức khó tiếp cận như thế.

 

“Sao cô biến thành thế ?” Phàn Tuyển tiểu bạch hồ hỏi.

 

Hắn tưởng cô thích hơn.

 

Tiểu bạch hồ giọng điệu phiền muộn: “Cho tiện.”

 

Ngay đó cao giọng, đổi ý : “Bởi vì thích ở bên cạnh Phàn Tiễn.”

 

Nói xong, nó lén trắc diện của Phàn Tiễn một cái, nhưng thấy bất kỳ d.a.o động nào.

 

Phàn Tuyển: “…” Tâm tư của tiểu hồ yêu nhiều lắm đấy.

 

Đáng tiếc, đại ca dễ dỗ dành như .

 

“Nguyệt Nguyệt thử , vẫn cách nào biến thành .” Khương Thiên Kỳ cũng tới, thấp giọng giải thích cho Phàn Tuyển.

 

Không hồ, càng thêm thu hút sự chú ý.

 

Phàn Tuyển gật đầu, về phía Phàn Tiễn : “Anh, cùng một xe với em .”

 

Hắn dừng một chút, : “Những… vật phẩm của , đều ở trong cốp xe.”

 

Mặc dù những chậu hoa lớn nhỏ và những con vật nhỏ đan bằng cỏ khô ý nghĩa gì đối với đại ca, nhưng vẫn bê nguyên xi lên xe.

 

“Ừm.” Phàn Tiễn nhớ điều gì, ánh mắt nhẹ bẫng quét qua vai , khi định hình tiểu bạch hồ, áp lực như ngọn núi đè xuống.

 

Tiểu bạch hồ đôi mắt xanh thẳm đối diện với tầm mắt , hề né tránh, đuôi vẫy càng hăng.

 

Tuy nhiên cô chút tò mò, Phàn Tiễn ngoài còn mang theo đồ ? Tại giọng điệu của Phàn Tuyển chút kỳ lạ?

 

Khương Thiên Kỳ ngây con bạch hồ vai Phàn Tiễn, vẫn luôn rục rịch thử.

 

A, thế nào mới thể sở hữu một Nguyệt Nguyệt đáng yêu như nhỉ?

 

Ý nghĩ của cô lóe lên, Phàn Tiễn bỗng nhiên liếc qua đây một cái, dọa cô sợ đến mức vội vàng đầu .

 

Không chứ chứ, bây giờ một cái cũng ?

 

Phàn Tiễn đến bên xe, quái vật nhỏ vẫn luôn lẩn trốn mới ló , theo sát bên cạnh .

 

 

Loading...