MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1237

Cập nhật lúc: 2026-02-15 06:12:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô dù cũng đói, cho dù là đang hôn mê, cũng vẫn từng chút một mút hết sạch d.ư.ợ.c tề dinh dưỡng.

 

Đôi tai lông xù lướt qua cằm , đầu , nhưng một lát .

 

Khi tai hồ yêu động đậy, thứ chạm là đôi môi đang mím c.h.ặ.t của .

 

Không xuất phát từ tâm lý gì, bỗng nhiên há miệng, c.ắ.n lấy cái tai , tuy rằng dùng lực, nhưng cũng khiến trong lòng rên rỉ một tiếng, cơ thể khẽ cử động.

 

Phàn Tiễn hồn, đột ngột ngửa đầu , ném cái ống rỗng sang một bên.

 

Hắn hít sâu một , phát hiện cách nào hất tiểu hồ ly , bèn ôm cô thuận thế xuống.

 

Tiểu hồ ly khi ăn no ngủ khá ngon, đuôi vô thức quất nhẹ, cuối cùng dứt khoát quấn lên eo .

 

Vẻ mặt Phàn Tiễn biến đổi, nhưng cơn cứng nhắc ban đầu, khôi phục vẻ mặt cảm xúc.

 

Hắn đây thể thức trắng cả đêm nghỉ ngơi, nhưng lúc thở chậm rãi của tiểu hồ ly, cảm thấy mệt mỏi đều khơi gợi lên.

 

Hắn khối thời gian để tính sổ từ từ với cô.

 

Nghĩ như , Phàn Tiễn nhắm mắt , hình dần dần thả lỏng.

 

Phàn Tuyển cửa thấy bóng hình quấn quýt , lẳng lặng lui ngoài, thần sắc vô cùng phức tạp.

 

Thời Nguyệt giấc ngủ say nồng.

 

Cho đến khi tiếng kêu t.h.ả.m thiết của hồ yêu cho tỉnh giấc.

 

Cô đột ngột mở mắt , thấy bên cạnh chỉ Khương Thiên Kỳ.

 

đang lau mặt cho cô: “Nguyệt Nguyệt tỉnh ?”

 

…”

 

“Cậu hôn mê thêm hai ngày nữa , đói ?”

 

Khương Thiên Kỳ dứt lời, bụng Thời Nguyệt truyền đến tiếng kêu rột rột.

 

Thời Nguyệt khó khăn dậy, hỏi: “Bên ngoài ?”

 

Ánh mắt Khương Thiên Kỳ lấp lóe, ấp úng: “Không, , vết thương của còn lành, xuống nghỉ ngơi .”

 

Thời Nguyệt ở yên , cô bước xuống giường, ngoài.

 

Khương Thiên Kỳ cũng dám dùng lực kéo cô, chỉ thể sốt ruột theo cô.

 

Đây là một tòa nhà dân cư, ngoài là một cái sân, Thời Nguyệt vài bước, liền thấy Phàn Tiễn về.

 

Cô theo bản năng dừng bước, đôi mắt xanh thẳm cẩn thận .

 

Hắn rũ hàng mi xuống, về phía bụng cô, tầm mắt từ từ dời lên .

 

Nơi quét qua giống như một con d.a.o cắt .

 

“Khôi phục khá nhỉ?” Dưới ánh nắng gắt, giọng của lạnh lẽo như tảng băng đập thẳng mặt .

 

Thời Nguyệt ôm lấy bụng, lắc đầu: “Không , còn đau.”

 

Khương Thiên Kỳ vội vàng đưa tay qua đỡ cô: “Bảo đừng chạy lung tung mà, về nghỉ ngơi .”

 

Thời Nguyệt đang định gật đầu, thấy bóng dáng Phàn Tuyển, mang theo mùi m.á.u tanh nồng nặc hơn.

 

, kìm mở miệng: “Phàn Tuyển, hứa với ?”

 

Phàn Tuyển ngẩn , cô đang cái gì đầu cuối: “Hả?”

 

“Anh hứa sẽ tha cho những hồ yêu vô tội mà…”

 

Giọng của Thời Nguyệt về yếu hẳn , bởi vì ánh mắt Phàn Tiễn rơi cô ngày càng lạnh lẽo, cứ như lăng trì cô .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1237.html.]

Phàn Tuyển tiến lên phía , trả lời cô: “ cũng , cách nào định nghĩa cái gọi là vô tội mà cô .”

 

Hắn Phàn Tiễn một cái, bổ sung thêm: “Số hồ yêu còn , đều do Phàn Tiễn xử lý.”

 

Thực hồ yêu còn cũng chỉ hai mươi con, thể coi là những hồ yêu vô tội mà Thời Nguyệt .

 

Thời Nguyệt xong, đáng thương về phía Phàn Tiễn.

 

Phàn Tiễn u ám hỏi: “Cô xử lý thế nào?”

 

Thời Nguyệt: “… Thả ?”

 

Phàn Tiễn cô, ánh mắt mang theo vẻ giễu cợt: “G.i.ế.c sạch.”

 

Thời Nguyệt kiên trì nữa: “Thả .”

 

Phàn Tiễn lạnh lùng nhếch khóe môi: “Cô tưởng cô sẽ chắc? Cô dùng lập trường gì để yêu cầu việc?”

 

Lần , bầu khí trong sân nhỏ lập tức giảm xuống điểm đóng băng.

 

Vốn dĩ tưởng rằng tiểu hồ ly khi bỏ trốn bắt đầu cứng cựa lên, kết quả cô ưỡn n.g.ự.c, nhưng những lời thiếu khí phách nhất: “ sai , xin .”

 

“…”

 

Đôi mắt Phàn Tiễn đen láy áp bách, cô nửa ngày lên tiếng.

 

Phàn Tuyển vốn chuẩn tâm lý sẵn sàng cho việc nổi trận lôi đình, thấy cảnh , liền cơn giận đại khái là phát .

 

Tiểu hồ yêu co giãn , lúc việc thì cần suy nghĩ, nhận cũng nhanh như chớp.

 

Phàn Tuyển cho Khương Thiên Kỳ một ánh mắt, xoay ngoài, để hai họ.

 

Phàn Tiễn hề ý định bỏ qua cho Thời Nguyệt: “Nói , cô sai ở ?”

 

Thời Nguyệt: “… Anh sai ở thì sai ở đó.”

 

Ánh mắt t.ử thần của Phàn Tiễn.

 

Lời rõ ràng dẫm vảy ngược của Phàn Tiễn.

 

Hệ thống Trà Xanh: 【 Độ hảo cảm của Phàn Tiễn -1%! Độ hảo cảm hiện tại là -59%! Vẫn là kỷ lục mới! 】

 

Thời Nguyệt phớt lờ cái độ hảo cảm âm , điên cuồng thử thách bờ vực chọc giận Phàn Tiễn: “ thể ngoài xem một chút ?”

 

Phàn Tiễn lên tiếng, mắt thấy thần sắc ngày càng u ám, Thời Nguyệt vẫn sải bước về phía cửa.

 

Khi ngang qua bên cạnh , cô chộp lấy.

 

Không đợi cô phản ứng, nhẹ nhàng bế cô lên, trở căn phòng.

 

Vết thương của Thời Nguyệt đóng vảy, nhưng động tác của cô vẫn dám quá lớn, sợ rằng sẽ rách vết thương.

 

Phàn Tiễn cảm thấy như đang bế một con b.úp bê bằng sứ tinh xảo, nhưng cô mềm mại ấm áp, lông xù xù.

 

Có lẽ ánh mắt đến thoải mái, đôi tai hồ ly mềm mại vô thức run rẩy.

 

Mái tóc dài màu bạc mất chút ít độ bóng, khi xõa , mang cho cô vài phần cảm giác suy yếu bệnh tật.

 

Cô cũng giãy giụa, vô lực giường, thều thào gọi tên : “Phàn Tiễn…”

 

Phàn Tiễn tưởng cô nhắc đến những đồng bạn của cô, đôi mắt đen u trầm chằm chằm cô: “Cô thử nhắc bọn chúng xem.”

 

Thời Nguyệt lập tức mím c.h.ặ.t môi, chỉ dùng đôi mắt đó , cái đuôi còn khẽ vểnh lên, rúc lòng bàn tay .

 

Hắn lạnh mặt gạt : “Thu .”

 

Lúc cô mới há miệng: “… Không thu .”

 

Cô bây giờ còn sức, năng lượng cũng tiêu hao gần hết, cách nào khống chế hình thể của .

 

 

Loading...