MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 123

Cập nhật lúc: 2026-02-15 02:50:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vâng!" Thời Nguyệt vốn đang ủ rũ, giọng bỗng thêm vài phần sức sống.

 

Không lâu , Chu Nguyên Nhĩ Tiêu Tiểu Ngữ đỡ Thời Nguyệt lên xe rời .

 

Anh tại chỗ một lúc lâu mới trở về xe của .

 

Anh theo thói quen đưa tay lên đẩy kính, nhưng hụt hẫng.

 

Lúc nãy khi bế cô khỏi bệnh viện, cô tiện tay lấy mất kính, đeo lên mặt .

 

Tại khu nội trú bệnh viện, hai tay Cố Kình khóa cạnh giường bệnh, nhưng vẫn cam lòng. Khi y tá định tiêm truyền cho , cực kỳ hợp tác, "Cút ngay!"

 

Cuối cùng Cố lão bước , Cố Kình mới ngừng vùng vẫy, đôi mắt đen chằm chằm về phía ông , "Nguyệt Nguyệt ? Con gặp cô ! Ông gì cô ?!"

 

Bây giờ trái tim thấp thỏm yên, chịu đủ giày vò, giải thích rõ ràng với Nguyệt Nguyệt.

 

Cố lão xua tay bảo y tá ngoài mới , "Ta thể gì nó chứ? Kết quả kiểm tra , bây giờ nó hy vọng lên , còn con thì trở thành một kẻ thọt!"

 

Cố Kình tin về cô, cả mới thoát khỏi sự bất an, "Con gặp Nguyệt Nguyệt."

 

"Không thể nào, nó chuyện của hai năm , sẽ đến gặp con nữa !"

 

"Nó hận con, Tiểu Kình."

 

"Nếu con thực sự giải thích với nó, thì con hãy tự lên, tự tìm nó!"

 

"Nếu , con cứ ở đây mà chờ , giường cả đời, đừng bao giờ mong gặp nó nữa."

 

Từng câu từng chữ của Cố lão khiến sắc mặt Cố Kình càng thêm tái nhợt, nhưng cuối cùng cũng còn gào thét đòi gặp nữa.

 

Cố lão cũng ngờ rằng, Cố Thời Nguyệt mà ông chán ghét đến , cuối cùng trở thành động lực kích thích Tiểu Kình.

 

——

 

Thời Nguyệt dọn đến nhà Tiêu Tiểu Ngữ ở.

 

Trong thế giới , Tiêu Tiểu Ngữ là Thời Nguyệt tiếp xúc lâu nhất, cũng là cô hiểu rõ nhân phẩm nhất.

 

khi Tiêu Tiểu Ngữ đề nghị cô đến ở nhà , cô đồng ý.

 

Nơi Tiêu Tiểu Ngữ ở là một căn hộ view sông. Thời Nguyệt ban công, xuống nửa thành phố chìm trong bóng tối xám xịt của đầu đông, tâm trạng thoải mái.

 

"Chỗ của chị điều kiện cũng bình thường thôi, tầng thượng mới gọi là xa hoa cơ, rộng rãi nhưng vắng vẻ, một ở còn thấy rợn ." Tiêu Tiểu Ngữ cầm ly nước đến mặt Thời Nguyệt.

 

"Sau em lên đó ở, em thích nơi rộng lớn như ." Thời Nguyệt uống nước khẽ lẩm bẩm.

 

Tiêu Tiểu Ngữ , "Có lẽ thực sự cơ hội đấy."

 

Xoay , cô liền hỏi, "Chị giúp em về Cố gia một chuyến, lấy ?"

 

Thời Nguyệt suy nghĩ một chút, "Trong két nước bồn cầu một cái túi."

 

"Chỉ thôi ?"

 

"Vâng."

 

"Được."

 

cũng là bắt đầu từ đầu.

 

Tiêu Tiểu Ngữ đầu , "Chị đưa em xem phòng của em nhé. Chị vẫn luôn ở một nên mua đồ, em xem thiếu gì thì bảo chị."

 

Thời Nguyệt gật đầu, "Em tiền."

 

"Ha ha ha, ." Tiêu Tiểu Ngữ chân thành cảm thấy vui vẻ.

 

Thời Nguyệt ngủ trưa một lát thì Tiêu Tiểu Ngữ về.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-123.html.]

Trên tay cầm một chiếc điện thoại, còn ... hai gọng kính.

 

Còn về giấy tờ tùy của Thời Nguyệt, chắc chắn là lấy , chỉ thể .

 

"Kính của họ em, ở chỗ chị?"

 

Thời Nguyệt xếp bốn gọng kính ngay ngắn bàn như đồ trang trí, "Không hiểu , thấy chúng em thấy an tâm."

 

Tiêu Tiểu Ngữ thấy lời kỳ quái, nhưng từ miệng Thời Nguyệt , cô thấy bình thường.

 

Cô âu yếm xoa đầu Thời Nguyệt, "Chị sẽ chăm sóc cho em."

 

Thời Nguyệt suy nghĩ một lát , "Em tiền, cho chị hết đấy."

 

Nụ vẫn còn gương mặt Tiêu Tiểu Ngữ, nhưng hốc mắt chút ướt át. Lúc cô mới bắt đầu cuộc sống ở Chu gia cũng như .

 

Cô luôn cảm giác ăn nhờ ở đậu, nhiều khi cô nhắc đến tiền. Khi khác giúp cô gì đó, cô dùng tiền để báo đáp.

 

Đó là thứ duy nhất cô sở hữu, cũng là di sản cuối cùng mà bố để .

 

Tiền của Nguyệt Nguyệt chắc cũng là do để .

 

"Chị cũng tiền, chúng đều là phú bà đấy." Tiêu Tiểu Ngữ khẽ , cúi ôm lấy Thời Nguyệt.

 

Thời Nguyệt sững một chút, liền cảm nhận đối phương nức nở vai .

 

Cô đưa tay vỗ nhẹ lưng cô , "Chị ơi, là phú bà mà ?"

 

Giây tiếp theo, Tiêu Tiểu Ngữ chọc , bộ dạng trông thật mất mặt.

 

Thời Nguyệt lấy khăn giấy, cô nâng tay lên, đưa tay áo của cho cô .

 

Tiêu Tiểu Ngữ càng dở dở hơn.

 

Hu hu hu, Nguyệt Nguyệt là bảo bối đáng yêu gì thế !

 

Thời Nguyệt mím môi, trong lòng thầm nghĩ, nhất định nuôi nấng Tiêu Tiểu Ngữ, quan trọng nhất là tìm cho cô một đối tượng , đừng để gặp hạng như Cố Kình.

 

——

 

"Anh, , Nguyệt Nguyệt thế mà lấy tay áo cho em lau nước mắt đấy. Bình thường em sạch sẽ lắm, em đối với em chắc chắn là chân ái."

 

Khi đêm muộn, Tiêu Tiểu Ngữ chạy lên tầng thượng tìm Chu Nguyên Nhĩ, lải nhải ngớt.

 

Chu Nguyên Nhĩ dời tầm mắt khỏi màn hình máy tính, nheo mắt cô, "Nói xong thì thể về đấy."

 

"Anh, như . Em Trịnh Long kể , chính bế Nguyệt Nguyệt bệnh viện. Anh cứu em thứ hai, cho em cảm giác an . Em thấy nhé, cũng nên gánh vác trách nhiệm ." Tiêu Tiểu Ngữ vẻ nghiêm trọng.

 

"Trách nhiệm gì?"

 

"Nuôi nấng Nguyệt Nguyệt."

 

"..." Chu Nguyên Nhĩ im lặng một lát, "Cút."

 

Nuôi nấng cái gì chứ? Anh thêm một đứa con gái .

 

Tiêu Tiểu Ngữ biểu cảm của nhếch môi , "Anh , cố gắng một chút, theo đuổi Nguyệt Nguyệt về chị dâu cho em cũng ."

 

Kính của họ đều Nguyệt Nguyệt lấy mất hết, chuyện nghĩ thế nào cũng thấy đơn giản.

 

Anh họ cũng chút tham vọng , bố mà chồng ?

 

Chu Nguyên Nhĩ chậm rãi dậy, "... Cần ném cô ngoài ?"

 

Tiêu Tiểu Ngữ nhát gan, lập tức bay rời .

 

Anh họ lúc đeo kính trông dữ dằn c.h.ế.t !

 

 

Loading...