Từ xa, khác thể thấy nó đang săn đuổi con mồi, nếu Phàn Tiễn thấy, chắc chắn sẽ đoán thể là cô.
Thể lực của Thời Nguyệt dần tiêu hao, ngẩng đầu một cái, chỉ thể chấp nhận phận mà chạy tiếp.
Cô thậm chí cảm nhận luồng khí lưu và bụi cát đá cuộn lên khi đôi cánh khổng lồ vỗ tới!
Cô thậm chí chỗ để trốn, vì quái vật sẽ ngay lập tức phá hủy các vật che chắn mặt đất.
Ngoại trừ ngày đầu tiên đến đây, đây chắc hẳn là thời khắc nhếch nhác và nguy hiểm nhất của Thời Nguyệt.
Con quái vật cậy kích thước lớn để bắt nạt khác!
Thời Nguyệt chạy, cố gắng hấp thụ năng lượng của quái vật.
Có thể tưởng tượng , khi nhận , con quái vật ngửa mặt lên trời gầm thét một tiếng, trở nên hung tàn hơn, móng vuốt sắc nhọn sượt mạnh qua tiểu bạch hồ mặt đất, mấy suýt chút nữa móc trúng cô.
Tiểu bạch hồ kích thước nhỏ, linh hoạt hơn, quái vật phát hiện dù đuổi kịp cũng móc cô, liền dùng cánh để vỗ cô!
"Rầm rầm rầm..."
Mỗi đều gây chấn động như động đất.
Phía cách đó vài dặm, xe của Phàn Tiễn đột nhiên dừng giữa đường.
Anh lặng lẽ trong xe, nheo mắt con quái vật khổng lồ trung đang tiến gần.
Nó đang đuổi theo thứ gì đó.
Quái vật nhỏ: "Xì..."
Là đang đuổi theo hồ ly nhỏ nhỉ.
Không cần mặt tại hiện trường cũng thể tưởng tượng con mồi quái vật truy đuổi lúc đang đối mặt với nguy hiểm như thế nào.
Mấy quái vật bay phát tiếng kêu thét phẫn nộ, x.é to.ạc bầu trời đêm, truyền xa xa, ít nhất những trong vòng mười dặm gần đó đều run sợ, trốn thật xa.
Quái vật nhỏ Phàn Tiễn.
Phàn Tiễn con quái vật bầu trời.
Không khí trong xe gần như ngưng trệ, một lúc lâu , mới mở lời: "Không thể để cô c.h.ế.t trong tay quái vật ."
"Xì~"
Quái vật nhỏ nhấn cửa sổ xe xuống, phát tiếng kêu thét ch.ói tai về phía con quái vật bay trời.
Thời Nguyệt tránh cú vỗ từ đôi cánh dày cộp của quái vật, chật vật lăn mặt đất thô ráp, cô tưởng sẽ móng vuốt của quái vật móc , phát hiện động tác của quái vật đột nhiên trở nên chậm chạp.
Nó đột nhiên chuyển hướng, bay về phía khác, giống như tìm thấy con mồi ngon hơn.
Thời Nguyệt ngẩng đầu nó, trong lòng chút lo lắng.
Là quái vật nhỏ nhỉ.
Quái vật nhỏ lời Phàn Tiễn.
con quái vật bay yếu, họ thể đối phó ?
Hệ thống xanh: 【Nguyệt Nguyệt, Phàn Tiễn đang cứu cô đấy. 】
Trong trạng thái hảo cảm âm, Phàn Tiễn còn nghĩ đến việc cứu Nguyệt Nguyệt, hu hu hu hu, đẩy thuyền thôi.
Nguyệt Nguyệt quả nhiên là đỉnh nhất.
Thời Nguyệt: "..."
Vậy thì, thả tim cho Phàn Tiễn .
Chương 431 Anh bệnh kiều, xanh 11. Cô thương .
Đợi đến khi Phàn Tiễn dọn dẹp xong con quái vật bay lên đường, trời gần sáng.
Một đêm ngủ, thể tưởng tượng sự nóng nảy của Phàn Tiễn.
Quái vật nhỏ ợ lên một cái, hận thể trốn cốp xe, một gánh chịu áp suất thấp .
Đêm qua khi quái vật bay truy kích Thời Nguyệt, đoạn đường gần như phá hủy , thể lái xe qua , đường vòng xa, Phàn Tiễn dứt khoát dừng xe, một phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1229.html.]
Quái vật nhỏ vác chiếc xe Jeep, chậm rãi theo .
Chỉ cần lúc ai thấy cảnh , chắc chắn sẽ dọa sợ c.h.ế.t khiếp.
Người đàn ông mặc bộ đồng phục đen , cực giống ác quỷ bước từ tu la tràng.
Trong khí lẫn lộn bụi bẩn tan, còn mùi m.á.u tanh thuộc về hồ ly nhỏ.
Cô thương .
"Xì xì xì xì..."
Quái vật nhỏ đột nhiên phát tiếng động điên cuồng ở phía .
Bước chân Phàn Tiễn dừng , đầu nó.
Quái vật nhỏ một tay vác xe, một tay chỉ khuôn viên duy nhất phá hủy bên đường, ở đó đặt mấy chậu hoa.
Ngoài cũng gì đặc biệt.
Phàn Tiễn hiểu ý của quái vật nhỏ, nhíu mày.
Quái vật nhỏ cuống lên, móng vuốt nó hướng về phía , hoa chân múa tay một hồi.
Nó bốn ngón tay, móng vuốt sắc nhọn chiếm phần lớn, trong đó hai ngón đan , hiệu cho ——
Thả tim đấy!
Hồ ly nhỏ đang thả tim!
Hồ ly nhỏ bình thường ngoài dạy nó chuyện, còn dạy nó mấy thứ linh tinh , bao gồm cả thả tim.
Tuy nhiên, ngón tay thả tim của quái vật nhỏ thực sự .
Nó thấy Phàn Tiễn chỉ vô cảm nó, thế là nó quẳng chiếc xe xuống, hai tay hướng về phía hiệu một trái tim thật lớn.
"..." Phàn Tiễn thu hồi ánh mắt từ nó, rơi mấy chậu hoa .
Tầm mắt dừng vài giây, vô cảm tiếp tục về phía .
Quái vật nhỏ bóng lưng , mấy chậu hoa .
Anh mang ?
Hoa thả tim, đối với loài mà , chẳng lẽ ý nghĩa gì ?
Anh trông chẳng vẻ gì là vui vẻ cả.
Công lao của hồ ly nhỏ coi như uổng phí .
Quái vật nhỏ tiếc nuối mấy chậu hoa tên tuổi , vác xe chậm rãi theo Phàn Tiễn.
Tuy nhiên bao xa, Phàn Tiễn đột nhiên dừng bước, trở về.
——
Hơn một tuần .
Thời Nguyệt cuối cùng cũng trở gần nơi ở của tộc hồ yêu.
cô chạy thục mạng bao nhiêu ngày nay, bộ lông trắng trở nên xám xịt, cả con hồ ly gầy trông thấy, thậm chí lưng còn một vết thương đóng vảy.
Chỉ đôi mắt màu xanh lam là càng thêm trong veo sạch sẽ.
Cô ngửi mùi tìm đến doanh trại đóng quân của đội Phàn Huyên, móng vuốt ấn cái bụng đang kêu ùng ục, thầm thở dài.
Làm thể nhớ những ngày ăn ngon mặc bên cạnh Phàn Tiễn chứ.
Lúc là ban đêm, nhưng dường như đều nghỉ ngơi.
Thời Nguyệt dạo giữa các lều bạt, thấy Khương Thiên Kỳ xong, liền về phía cô .
Khương Thiên Kỳ ngoài hóng gió, đột nhiên thoáng thấy con bạch hồ đang về phía , chắc chắn hỏi: "Bạn là... Nguyệt Nguyệt?"
Tiểu bạch hồ gật đầu, định mặt cô .
Khương Thiên Kỳ xổm xuống, ngạc nhiên đưa tay sờ cô: "Sao bạn đến đây? Phàn Tiễn đưa bạn ? Sao bạn còn thương nữa?"