Đây là một con hồ yêu nhỏ theo đuổi sự hài hước nhưng lời luôn khiến thấy hài hước chút nào.
Nghĩ như , hai em ngược trở nên vô cùng thản nhiên.
Mặt đường bằng phẳng, xe địa hình cũng chút xóc nảy, Thành Minh chợt nhớ một chuyện, vội vàng hỏi: "Chị ơi, chị là hồ yêu, chị bằng lái xe ?"
Thời Nguyệt lắc đầu: "Không , đây là đầu lái."
Thành Minh, Thành Tư: "???"
Vậy thì thà để đứa trẻ thành niên lái còn hơn!
hai em ai dám lên tiếng.
Tránh việc thấy mấy câu đùa về "lương thực dự trữ".
Thời Nguyệt lái về phía thành phố S, xe nhiều vật tư, ba cũng chịu đói.
Trên đường họ chỉ gặp vài đợt quái vật nhỏ, Thời Nguyệt vẫy tay một cái là giải quyết xong, coi như bình yên vô sự.
Trời dần tối, Thời Nguyệt thẳng về phía một trạm gác.
Ban đầu cô định thả hai em ở đó, kết quả phát hiện trạm gác dường như quái vật tấn công, cửa mở toang, thiết đều phá hủy, thấy bóng dáng một nào.
Thời Nguyệt cảm thấy quái vật ở gần đây, nên dứt khoát dẫn hai em xuống xe kiểm tra.
Quái vật hiếm khi phá hoại tầng hầm, nên trạm gác thường hầm ngầm để tiện ẩn náu lánh nạn, điều lối đặt ở nơi khá trống trải, tránh vùi lấp, nếu bên sẽ .
Giữa quảng trường nhỏ, Thời Nguyệt về phía lối bên cạnh đài pháo : "Hình như bên vẫn còn ."
Cũng đúng lúc , cửa lối hầm ngầm đẩy , vài mặc đồng phục trạm gác .
Người đầu quan sát xung quanh một lượt, mới tiến lên hỏi: "Các ngang qua ? Không gặp quái vật ?"
Thời Nguyệt hỏi: "Loại quái vật như thế nào?"
"Là loại bay, chúng cũng đầu thấy, nó phá hủy cả trạm gác, chúng căn bản cách nào chống nó, chỉ thể trốn ."
Trạm quan sát hủy, ngay cả thiết liên lạc cũng chôn vùi bên trong, họ hiện giờ vẫn để liên lạc với bên pháo đài.
"Lúc chúng đến thấy, chắc xa ."
Nghe lời Thời Nguyệt, những khác mới yên tâm.
Trạm trưởng ở đây vai u thịt bắp, trông khá chính trực, ông thấy Thời Nguyệt chỉ ba , ngạc nhiên vươn một cánh tay so sánh, : "Chỉ ba các mà cũng dám lên đường?"
Một nắm đ.ấ.m của ông thể đ.á.n.h bại cả ba họ.
"..."
Thời Nguyệt mở miệng, Thành Minh vội vàng ngắt lời: "Chị đây là năng lực đặc dị, lợi hại."
Hắn chỉ sợ chị hồ yêu cẩn thận lộ phận của .
Những ở trạm gác cũng căm ghét hồ yêu thấu xương.
Thế là Thời Nguyệt ngậm miệng.
"Thiết liên lạc thì... cái dùng ." Thành Minh lấy từ trong ba lô một thiết màu đen, đưa cho trạm trưởng.
"Đây là cái gì?" Thời Nguyệt tò mò ghé sát .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1227.html.]
"Là máy liên lạc cha để ."
Trạm trưởng loay hoay một hồi: "Kiểu dáng cũ, nhưng chắc là dùng , hơn nữa chỉ dùng để tìm tín hiệu của đồng đội trong vòng năm cây ."
Thời Nguyệt dùng bao giờ, liền một bên .
Lúc các trạm cơ sở thường xuyên hủy, máy liên lạc chỉ tác dụng trong một cách nhất định, giống bộ đàm.
Trạm trưởng nhanh tay, bắt đầu dò tìm tín hiệu, tiếng dòng điện xè xè, yên tĩnh trở .
"Đây là... kết nối ?" Trạm trưởng chắc chắn hỏi.
Thời Nguyệt nghi hoặc điểm xanh máy liên lạc, mở miệng : "Xin chào, ai ? Chúng cần giúp đỡ."
Bên luôn yên tĩnh, lúc Thời Nguyệt tưởng đối phương thấy, đột nhiên thấy từ bên truyền đến giọng mà cô thể quen thuộc hơn: "Cần giúp đỡ gì?"
Giọng trầm thấp truyền qua sóng vô tuyến trở nên khàn đặc, ngữ khí vô cùng rợn .
Thời Nguyệt đột nhiên cứng đờ, cô nhanh ch.óng ngắt kết nối, ngốc nghếch trạm trưởng: "Ông , thể tìm kiếm đồng đội trong phạm vi bao xa?"
Trạm trưởng hành động của cô cho ngơ ngác: "Năm cây , cô ngắt ?"
Thời Nguyệt thèm suy nghĩ, ném máy liên lạc cho ông, kéo Thành Minh Thành Tư , dáng vẻ như đang thác cô, miệng nhanh: " nhớ còn việc quan trọng , hai đứa nó nhờ ông chăm sóc, bây giờ rời ngay!"
Nói xong, cô cũng lời hai em, dứt khoát bỏ họ chạy mất.
Thật mạng, Phàn Tiễn thế mà đến gần đây!
Anh theo sát quá !
"Chị ơi!"
Thành Minh và Thành Tư đuổi theo, nhưng nhanh bằng Thời Nguyệt?
Cô thậm chí lái xe, chạy như bay, khi đảm bảo thoát khỏi tầm mắt của họ, cô mới biến trở nguyên hình, như tốc độ của cô sẽ tăng lên đến cực hạn.
Trong trạm gác, , trạm trưởng kéo hai em Thành Minh : "Cô chắc là quen , lẽ lánh nạn, thể mang theo các cháu."
Vấn đề hiện giờ là, lát nữa tìm đến đây, liệu bất lợi cho họ ?
"Chẳng lẽ là kẻ thù của chị?"
Thành Tư ngẩn ngơ mở miệng, khi rời khỏi đảo, chị hồ yêu là mang cho cô cảm giác an nhất, cô rời xa chị.
Trạm trưởng an ủi: "Chờ xem , hai đứa ngay cả một món v.ũ k.h.í tay cũng , vẫn nên chạy lung tung, con quái vật bay chắc vẫn ở gần đây, nguy hiểm."
Thành Minh cũng gật đầu, chỉ là vẫn ngây về phía cổng lớn, trong lòng chút trống rỗng.
Không lâu khi Thời Nguyệt rời , một chiếc xe Jeep quân sự tiến gần, nhưng bước xuống chỉ một đàn ông trẻ tuổi.
Thân hình cao ráo, khí chất hiên ngang, ngũ quan sâu hoắm trong màn đêm mờ ảo lạnh lẽo và thờ ơ như quỷ mị.
Trạm trưởng qua, lập tức tiến về phía , kích động hét lên: "Lãnh chúa!"
Những khác sững sờ, cũng hô theo.
Phàn Huyên bầu lãnh chúa vì sức mạnh cường hãn của , còn thường xuyên dẫn đội ngoài, đây từng đến trạm gác của họ, nên quen thuộc với gương mặt .
mặt vẫn là gương mặt đó, họ cảm thấy dường như biến thành một khác .