MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1226

Cập nhật lúc: 2026-02-15 06:12:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Đi theo chúng ." Lính canh lên tiếng.

 

Hai em chút do dự, về phía Thời Nguyệt.

 

Thời Nguyệt lãng phí thời gian , nhưng tò mò về bên trong, cuối cùng vẫn dẫn họ theo lính canh trong.

 

Bãi đậu xe ngầm và hai tầng trung tâm thương mại ban đầu bảo quản , nay cải tạo thành nơi vui chơi giải trí, bên trong thậm chí còn đèn đuốc sáng trưng, khá đông.

 

Nơi giống như một khu chợ đen mà Thời Nguyệt từng , cách pháo đài một , thỉnh thoảng cung cấp nơi nghỉ ngơi cho qua đường, an thể thư giãn.

 

Tất nhiên, nơi nhiều giao dịch mờ ám hơn.

 

Thời Nguyệt còn cảm nhận vài con quái vật nhỏ giam cầm, giống như nhốt để vật cảnh.

 

Sau khi ba gã vạm vỡ dẫn , là sẽ đưa đến đấu trường, cũng chỉ đổi một thùng mì ăn liền.

 

Người đàn ông mang mì ăn liền đến, liếc cặp em đang kinh hồn bạt vía , ám chỉ Thời Nguyệt, "Chị, thứ đáng giá là bọn họ kìa."

 

Thời Nguyệt: "..."

 

Rõ ràng, hai em cũng thấy, đều mở to đôi mắt ngân ngấn nước về phía Thời Nguyệt.

 

Chỉ cần một câu của Thời Nguyệt, họ thể sẽ giao dịch như món hàng.

 

Tuy nhiên Thời Nguyệt chỉ lạnh một tiếng, lời còn , đàn ông giơ tay : "He he, chị, em đùa chút thôi."

 

Nói xong đầu bỏ .

 

Khí thế phụ nữ khá đáng sợ, mạnh hơn nhiều so với những năng lực đặc dị mà từng gặp.

 

Thời Nguyệt với hai em: "Đừng rơi nước mắt nữa, chúng rời khỏi đây ."

 

Chàng trai gật đầu, chạy tới bê thùng mì tôm lên, chủ động : " tên Thành Minh, em gái tên Thành Tư."

 

"Thành Minh?"

 

Thời Nguyệt chằm chằm trai mày thanh mục tú.

 

Thành Minh quan sát biểu cảm của cô, tưởng cô : "Cô ?"

 

"Không quen." trong cốt truyện một nhân vật phản diện như .

 

Thành Minh tình cờ năng lực đặc dị, đồng thời cũng mất tư duy của con , trở nên giống như xác sống, là một cỗ máy g.i.ế.c ch.óc thực thụ, nhiều thoát khỏi sự nuốt chửng của quái vật, nhưng thoát khỏi việc g.i.ế.c c.h.ế.t.

 

Cuối cùng tự nhiên là c.h.ế.t trong tay Phàn Huyên.

 

Thời Nguyệt nhất thời nên gì với , chẳng lẽ bây giờ g.i.ế.c luôn .

 

Thành Minh đến mức chút tự nhiên: "Tại như ?"

 

Giống như đang cân nhắc xem nên bán như thế nào.

 

Thời Nguyệt lắc đầu thu hồi ánh mắt.

 

"Đi thôi." Cô lười báo tên, sải bước phía , theo biển chỉ dẫn lối .

 

Rất nhanh, ba trở mặt đất.

 

Lên chiếc xe địa hình , thần sắc Thời Nguyệt chút khó xử.

 

Chiếc xe vốn cũ kỹ, nay còn cải tạo , cô nhất thời bắt đầu từ .

 

Thành Minh dường như thoát khỏi nỗi sợ hãi và ngơ ngác, bóng lưng cô gái, ánh mắt vài phần kiên định, : "Chị, để lái cho?"

 

"Cậu lái ?" Thời Nguyệt đầu hỏi.

 

Thành Minh lập tức từ ghế trèo lên ghế phụ, gật đầu mạnh: " học qua ."

 

"Cậu đủ tuổi thành niên ?"

 

"... Sắp ."

 

"Vậy là , con thành niên chắc chắn là lái xe."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1226.html.]

"..."

 

thời đại bây giờ khác mà.

 

Thành Minh cũng phản bác cô, vì thấy cô dường như lái xe.

 

Thời Nguyệt sờ bảng điều khiển : "Vẫn là để ."

 

Kỹ năng lái xe của trẻ thành niên thì đến mức nào chứ?

 

Chiếc mũ cản trở tầm , còn vướng Thời Nguyệt dựa ghế, cô dứt khoát tháo mũ xuống, để lộ đôi mày mắt tinh tế.

 

Đôi mắt là một màu xanh lam thuần khiết.

 

Thành Minh đến ngẩn ngơ.

 

Thành Tư khi chú ý thấy, cũng ngạc nhiên lên tiếng: "Chị ơi, mắt chị màu xanh lam, chị là con lai ạ?"

 

Thời Nguyệt khẽ: " là hồ yêu."

 

Ngay lập tức, hai em đều há hốc mồm.

 

Trong xe yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng Thời Nguyệt .

 

Họ sống đảo, cha đều việc trong phủ Lãnh chúa, nên họ hiểu rõ hơn về mức độ nguy hiểm của hồ yêu.

 

Tuy nhiên, chị cứu họ khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng là hồ yêu, hơn nữa đôi mắt và thực lực của cô dường như chứng minh lời cô .

 

"Vậy chị, tại cứu chúng ?" Thành Minh thấp giọng hỏi.

 

Nói cũng lạ, sự căng thẳng ban đầu, hề cảm thấy sợ hãi.

 

Thời Nguyệt thuận lợi khởi động xe, tùy ý : "Vì để dành các lương thực dự trữ."

 

Thành Minh, Thành Tư: "..."

 

Thời Nguyệt lái xe lên đường xong mới mở lời: " đùa các thôi, bộ các nhận ? Không buồn ?"

 

Hai em tiếp tục im lặng: "..."

 

Một lúc lâu , Thành Minh cứng nhắc nhếch khóe miệng, phá vỡ bầu khí ngượng ngùng, : "Buồn ."

 

"Chúng em từng thấy hồ yêu." Lúc Thành Tư nhỏ giọng , "Không giống chị."

 

Cách đây lâu hai em suýt chút nữa hồ yêu bắt con tin, may mà cha họ cảnh giác, nhận quỷ kế của đối phương .

 

cha của họ, thực hiện nhiệm vụ bao giờ trở về nữa.

 

Thời Nguyệt đáp: " từng ăn thịt , đợi ăn thịt , lẽ sẽ trở thành loại hồ yêu mà các từng thấy."

 

Ăn thịt sẽ gây nghiện, hung tính của yêu vật cũng sẽ lộ rõ mồn một, căn bản thể khống chế .

 

Thành Minh, Thành Tư: "..."

 

Thấy Thời Nguyệt liếc qua, Thành Minh thử hỏi: "Chị ơi, chị đang đùa ?"

 

Thời Nguyệt: "Không , đây là lời thật lòng."

 

Thành Minh: "Ồ..."

 

Thời Nguyệt nghĩ một lúc, : "Hồ yêu đều xinh , nếu hồ yêu ăn thịt thì cũng là một loại hạnh phúc đấy."

 

Hai em run rẩy.

 

Trong xe rơi yên tĩnh.

 

Vài giây , Thời Nguyệt ngượng ngùng : "... đang đùa thôi, trêu các chơi đấy."

 

"..."

 

Khóe miệng hai em nặn nụ cứng nhắc.

 

Thật... thật là buồn .

 

 

Loading...